Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

GIÃ TỪ THIÊN ĐÀNG

( Để nhớ về thành phố HONOLULU, nơi đầu tiên tôi đến)

     Nhũng mơ ước về một thành phố du lịch mà mọi người ca ngợi, những sách báo, những lời ghi lại về một "Thiên Đường Hạ Giới ", một nơi chốn cho những người giàu có tung tiền ra mua lấy những phút giây thư giãn sau những ngày dài tháng rộng bon chen, kiếm tìm và họ sẽ hoan hỉ tung ra ở đó...

    Một nơi tiêu pha phung phí, một nơi chen lấn mua sắm và cũng là nơi đã ghi những bước chân đầu tiên của gia đình Mai, một gia đình sáu người, giã từ đất nước ra đi trong một nỗi niềm không vui, trong một tâm trạng nặng mang , một nỗi niềm không lột tả được thì cho dù cảnh có đẹp như "Thiên đàng ", thì dưới mắt nhìn trần tục và anh ách ưu tư của một con người thế tục cũng nhuốm nỗi buồn và cảnh sẽ không trong trẻo như lời kể lại của một khách du lịch rong chơi với túi tiền hào phóng.

    Rời Phi trường Tân Sơn Nhất với mọi thủ tục tra hỏi tận tình, những đồng tiền chuẩn bị mang theo đã thanh toán hết tại cổng cuối cùng cho Hải Quan Tân Sơn Nhất...Cũng chấm dứt và nhẹ nhỏm như trút đi gánh nặng trần gian của một con người mang trọng bệnh lâu ngày được giải thoát, và con người ấy đang thênh thang trên bước đường đi vào cõi khác, để tiếp nối những tháng ngày tiếp nối giữa địa ngục và trần gian.

    Phi trường tráng lệ của nước Nhật rộng lớn, tráng lệ như trong truyền thuyết của sự giàu có và cũng chính là nơi biểu lộ của sự văn minh, hiện đại và lịch lãm, từ cách tiếp đón của các tiếp viên máy bay, đến những trang thiết bị hào nhoáng , sạch sẽ của văn minh nhân loại, của sự đỉnh đạc mạnh mẽ, ngược lại với những luồn lách, móc túi của những nhân viên phi trường của đất nước khó nghèo nơi quê hương yêu dấu đàng sau lưng Mai ...một sự trái ngược và không người dân nào của đất nước tôi không khỏi buông câu ta thán hay tiếng thở dài khi đối mặt.

    Gia đình Mai và một số người chung chuyến được đưa vào một gian phòng to lớn , chờ 8 tiếng sau mới đáp chuyến bay đi Hawaii.

    Sự mỏi mệt sau một chặng đường dài chao lượn trên không, Mai ngã mình mỏi mệt trên chiếc ghế dài ngủ thiếp đi trong cơn mơ về một cuộc tương lai sau giấc ngủ dài tỉnh thức.

     Hai đứa con gái lớn  chạy theo mấy đứa bạn mới quen, tíu tít nhau ghi lại những tấm hình nơi phi trường tráng lệ, hai đứa bé trai , chạy tung tăng đến những vòi nước tự động săm soi, khám phá, những cái mà lần đầu chúng nhìn thấy, lần đầu tầm mắt chúng được mở rộng thênh thang...
  
     Những chiếc giày gò bó đôi chân trần tự do rong chơi trên những sạp hàng nơi một sân chợ nhỏ nơi một thôn xóm ven thành phố nhỏ thuộc vùng giáp ranh Thủ đức nơi gia đình Mai sinh sống trước lúc ra đi..

     .Những chân đất suốt bốn mùa mưa nắng trên những sạp hàng sau buổi chợ, những lặn hụp cùng đám con nít trong xóm nghèo,  bên những ao hồ sông rạch, những chân leo cành cao bóng nắng không ngại gió sương, chân đất và vẫn hoài chân đất cho cả từng bao năm trong lứa tuổi lên sáu lên năm...

      Bỗng chốc Mẹ chúng bắt những bàn chân tự do trên cánh đồng, bây giờ gói gọn trong những chiếc giày gò bó, những bộ quần áo tinh tươm, đóng khung trong lưng quần, nịt gài kín mít, khó chịu và bực bội...

     Nhưng bù lại chúng được ăn những món ăn lạ đóng gói sạch sẽ, đầy màu sắc và được ban phát từ bàn tay của những cô gái Nhật bản xinh đẹp tựa những nàng tiên cá, bay lượn giữa bầu trời mà chúng đang hiện hữu...Chúng bắt đầu nhìn ngắm, và khám phá....

     Phi trường HoHolulu không tráng lệ như trong truyền thuyết của những lời sấm truyền qua sách vở vì gia đình tị nạn không được ra cổng chính của những du khách phương xa đem lợi lộc đến cho xứ sở 900 ngàn dân hội tụ, không có những thiếu nữ xinh đẹp choàng vòng hoa, không có cả những nụ cười Welcom...mà thấp thoáng những chữ viết muôn màu ALOHA. ALOHA

     Gia đình Mai được đưa ra cùng ba gia đình khác đến một căn phòng lớn với những bài trí không kém phần thô sơ để làm một số thủ tục nhập cư và có một người đàn bà Việt Nam hướng dẫn mọi công việc tiếp theo với cặp mắt hửng hờ, lời nói và cung cách của một người sang trọng trước đám thần dân ngu dốt mới đến cõi thiên đàng

      Không còn nhớ bà ta nói gì nhưng đại khái là "Miệng nhà sang có gang có thép"...bà ta hẹn ngày mai sẽ gặp tại Hội USCC. để phát tiền và những vật dụng mà hội ban cho những người mới đến.

     Món phở gà là món đầu tiên mà người bảo trợ dành cho mọi người trong bữa ăn chiều ..Những người mới đến  ăn ngon lành món gà công nghiệp mềm ục trong trạng thái ngon lành và không có cảm giác là món ăn gì vì nó không giống món gà có vị đặc trưng của thịt gà mà chỉ thấy đầy ắp những thịt thà vô vị...

     Gia đình chủ nhà không ăn chung mà chỉ ngồi nhìn mọi người mới đến  ăn uống, thỉnh thoảng lại đưa những tờ giấy xốp mà họ gọi là "Napkin" cho mọi người lau miệng, Mai cũng hơi bần thần trong ý nghĩ với một chút tủi buồn về sự ghẻ lạnh của những người bản xứ cùng màu da và ngôn ngữ đã lãnh giúp đỡ trong bước chân đầu đời tại đất nước này...Sao họ lại lạnh nhạt đến vậy sao? họ có phải là người Viêt Nam máu đỏ da vàng không nhỉ?

     Sau bữa ăn đầu tiên tại nhà cặp vợ chồng già ấy, họ đưa  đến căn nhà mà hội đã mướn sẵn cho mỗi hộ. Gia đình sáu người được bố trí cho một căn hộ hai phòng ngủ và một gian phòng khách cùng một gian bếp nhỏ, những đồ vật bài trí trong nhà cũng tạm đủ cho cả gia đình ngã mình thiếp đi qua bao ngày mỏi mệt và căn thẳng những lo toan, ưu tư và chóng vánh qua mau trong giấc ngủ dài mỏi mệt.

     Sáng hôm sau, chúng tôi y hẹn đến gặp người đàn bà hôm qua đã đón  tại Phi trường.
Trong căn phòng lớn với sự hiện diện của cả năm gia đình mới đến, người đàn bà hôm qua giới thiệu tên mình là bà ROSE, một bông hoa Hồng kênh kiệu và khó gần...giới thiệu về thành phố đang hiện diện:

     Honolulu là thủ phủ của tiểu Bang Hawaii, có nghĩa là vịnh ẩn nấp, là nơi trú ẩn, gồm chưa đến một triệu dân cư, người dân địa phương lâu đời là người Tàu và người bản địa to lớn, da nâu.

     Những người Tàu lâu đời lập nên khu China Town sầm uất buôn bán cho du khách và dân bản địa, những người dân ở đây được chính phủ Mỹ nuôi  sống suốt đời bằng Food stamp và tiền chi trả mọi thứ cho cả cuộc đời họ...

     Những người mới đến cũng được hưởng những phúc lợi như họ nhưng chỉ tối đa một năm , sau ba tháng học hỏi cách đi xin việc làm, hội sẽ hướng dẫn và tất cả tự lo liệu nếu không lo nổi thì mỗi người  tự tìm một nơi chốn nào trên khắp các tiểu bang khác mà kiếm sống.

      Nhũng ngày đầu tiên theo học những lớp Anh văn miễn phí, tự trau dồi vốn liếng cho mỗi người ở những lớp học miễn phí hoàn toàn , những chuyến xe bus chợt đến chợt đi trong vòng năm ba phút, rất thuận lợi với tấm thẻ mà hội phát cho tất cả mọi tuyến đường vòng thành phố, không cần biết là trạm nào ngừng, trạm nào đến, chỉ cần lên xe và dò hỏi trạm đến và nếu lộn xe thì nhảy xuống chờ chuyến khác màu sơn , đúng tuyến lại leo lên..

     Thời gian này , ngoài giờ học mỗi ngày Mai tham gia cùng những người mới đến đi thăm những vùng thuộc Trân Châu Cảng, con tàu chìm dưới đáy biển, rặng núi lửa Kim Cương ( DIAMOND HEAD) nổi tiếng thế giới...
    
     Khu dân cư của người dân bản địa : Khu dân cư HAWAII KAI, Hốc đá phun nước Blow hole, vùng biển Hanauma rặng núi Pali hùng vĩ, tượng vua Kanehameha, đen thui trước cổng trường Mac kinele nơi mà mỗi ngày nhiều người đến học tiếng Anh tại đó .

     Tại đây , mọi người đến thành phố này ai cũng muốn ghi lại những tấm hình trước tòa nhà Quốc hội (State Capitol) và cung điện Lolani, hàng năm Đức vua và hoàng hậu vẫn đi diễu hành cùng đoàn tùy tùng khắp thành phố cho du khách và mọi người nhìn ngắm, khám phá nơi mệnh danh là "Thiên đường của hạ giới".

     Những khám phá về lịch sử và thắng cảnh hiện thực cũng như gió thoảng mây bay trong nỗi lòng của người đi khởi nghiệp cũng chẳng là cứu cánh cho cuộc đời của kẻ lưu vong.

     Những buổi xế chiều , sau khi xong buổi học, Mẹ con Mai thường theo một chủ một nhà hàng lưu động, họ gói ghém trong một chiếc xe mobilhome dài chứa tất cả các vật dụng bán ăn, xe đậu ven theo bãi tắm Waikiki  hay một vài bãi tắm khác, họ bán món ăn Việt Nam, chả giò, gỏi cuốn, thịt nướng.

.   Những du khách từ khắp nơi trên thế giới về đây nghỉ ngơi, khám phá và tiêu tiền...những đồng tiền không tính toán, đôi khi cũng chỉ một lần có được trong cuộc đời họ...Nhưng những kẻ đi nhặt nhạnh thì vô cùng khó khổ và bé mọn.

     Thành phố lũng thấp, chỗ thấp chỗ cao, nhìn xa xa như một bức tranh thủy mạc, nhiệt độ trung bình quanh năm không hơn 70 độ, một thời tiết quá ư lý tưởng mà không cần dùng máy điều hòa, không nắng cháy da , không tuyết lạnh sương sa, biển xanh và cát trắng, nghìn hoa xanh thắm màu tình tự bên gió mát biển xanh.

         Đất hiền... biển rộng với trời xanh
         Hòa gió mát, mây bay bãng lãng
         Nhớ quê nhà...trời xa khói bếp
         Chốn thật xa, giờ chỉ một mình ta.

    Mai đã sống những ngày dài trên đất thiên đàng mà không hòa nhập với cảnh đẹp trần gian ấy vì vật giá quá cao, việc làm ít ỏi, chỉ quanh quẩn bên những nhà hàng, khách sạn với motel, cũng chỉ dọn giường, hút bụi, lau nhà tắm, quét cầu tiêu hay cặm cụi ... còng lưng bên những gỏi cuốn, chả giò...bên những đồng tiền trợ cấp ít ỏi.
    
       Để chỉ nghe biển hát mà lòng buồn lo diệu vợi.

      Bỗng một ngày trong nỗi buồn xa xứ , bên những lo toan nặng lòng cho một tương lai con trẻ thật xa...

Chợt biết rằng tại xứ sở du lịch đốt tiền của này, sẽ chẳng bao giờ tìm thấy một mái nhà ấm áp, đủ đầy cho các con..

           Để biết rằng:

        Đất trời  Hawaii, vang rộn những dấu chim
        Trời lũng thấp, nắng vàng hòa bóng lá.
        Sóng nhấp nhô, biển xanh trời đất lạ
        Một mình ai, cay đắng giữa bao la.

       Giã biệt thành phố Honolulu...Một thiên đường bỏ lại
       Giã từ Pensacola ...Con đường in dấu chân ai
       Giã từ Waikiki...Và những bản tình ca trên sóng nước
       Giã biệt China town...Những đồng tiền kiếm vội

       Giã biệt vùng biển cát..
       .Mảng linh hồn  bỏ lại...
        Bóng dừa xanh...Biển vẫn hát trong nhau

       ALOHA....ALOHA... ALOHA

      Atlanta August 2nd 11
       
           Nguyên Hạ_Lê nguyễn

 

     

    

Không có nhận xét nào: