Thứ Ba, 22 tháng 8, 2017

TÔI VẪN BIẾT

Tôi vẫn biết...

            Một lần này đã trót.

Chỉ một lần...
    
            Thử trách chuyện trăm năm

Chuyện chúng mình...
            Thôi cũng đã thôi đành

Anh trở lại...
            Chỗ ngày xưa bỏ lại

Thôi đành vậy...

            Thốt chi lời cay độc ???
Tôi vẫn biết...
            Ta không là sông lớn
Nhánh sông con...
            Bèo bọt phận quần thoa
Trần gian này...
            Năm tháng sẽ nhạt nhoà 
Hãy giữ lại ...
           Tấm lòng nhau đại lượng

Tôi vẫn biết...
           không nợ nhau phút cuối
Xa cách này..
          Ta mãi được tịnh yên

          Atlanta August 15th 2017

          Nguyên Hạ_Lê Nguyễn



Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

TÔI MUỐN...


Tôi muốn ...
Trở lại thăm Qui Nhơn
Những con đường dấu ái
Chuyên chở từng dấu hài
Êm ái những chiều mưa

Tôi muốn...
Trở lại bến sông xưa
Vào một mùa hoa đỏ
Màu hoa tuổi học trò
Ghi dấu cuộc tình xa

Tôi muốn...
Trở lại biển chiều tà
Rong ruổi giấc chiêm bao
Biển vắng gió thổi ào
Ta cùng nghe biển hát

Tôi muốn...
Cùng anh ngồi trên cát
Chia giọt cà phê đen
Quên mất những ánh đèn
Chia nỗi sầu năm tháng

Tôi muốn...
Trở lại làm học trò
Đuổi theo con bướm trắng
Phượng hồng anh trao tặng
Ép chung lưu bút hồng

Tôi muốn...
Trở về vùng đất mẹ
Trong gió cuốn chiều bay
Hương cỏ nồng lắt lay
Trên cánh đồng lúa chín

Tôi muốn
Trở lại những con đường
Những vùng trời hoang phế
Cho nhau bao chuyện kể
Những đớn khổ nắng mưa...

Tôi muốn...
Trở về mái nhà xưa
Sống những ngày tuổi nhỏ
Bên bạn hữu, học trò
Hoàng hôn nghe biển hát

Tôi muốn...
Cuộc thăng trầm dâu bể
Biến thành điều có thể...
Xoá sạch những não nề
Tôi muốn...và tôi muốn


Atlanta  august 15 th 2017

     Nguyên Ha_Lê Nguyễn
Hình ảnh của hai cặp vợ chồng già trên lối mòn nắm tay nhau tản bộ trên con đường trước mặt vào buổi sáng hôm nay...Họ tay trong tay, thong thả bên những bước không ngay, khoác lên mình chiếc áo dày hơn hôm qua.

Bên lối rẽ vào một công viên nhỏ, họ ngồi xuống chiếc ghế đá đầu tiên, và sửa cho nhau vuông khăn trên đầu bị xô lệch, hai bàn tay vẫn nắm chặt vào nhau...Chỉ cần nhìn lối trang phục trên người họ tôi cũng biết rằng :"Trời đã chớm sang thu"

Hình ảnh những người già nắm tay nhau luôn làm tôi cảm động, nhìn những bước chân chậm chạp, dắt díu, nương tựa nhau trên những lối mòn quen thuộc vào những buổi sáng ...Như mọi ngày tôi đã nhìn thấy qua từng bao tháng năm qua...nhưng sao bỗng nhìn thấy bàn tay già nua run rẩy kéo che chiếc khăn che chắn ngọn gió thu sáng nay mơn man lên mái tóc bà cụ....Tôi đã không ngăn được xúc cảm dâng tràn và lại ướt mi.

Trong khoảng không gian riêng tư của quãng đường dài mọi ngày, kiếng xe mở toang để được hít thở chút lạnh se se mơn man làn da mặt, vuốt ve bờ tóc rối tung, cho tôi cảm giác lâng lâng đón nhận một cơn gió lạnh của một ngày chớm thu ...Cho trí não phiêu diêu lãng bãng.

Ở đó có một người già giống hệt như tôi ...bước chân thập thễn, tay run má hóp...bên cạnh có một người cũng già như nhau ... Họ đang dìu nhau đi chầm chậm, miệng đang thốt lời cãi cọ nhau nhưng vẫn dìu nhau trên những lối mòn quen thuộc, lại giận hờn, lại kể nhau nghe những câu chuyện ngàn năm xa lắc...nghe mãi hoài mà như mới xảy hôm qua.

Chớm thu mơ chuyện giữa đàng
Lá thu từng cánh rơi vàng gót chân
Lao xao chân bước ngại ngần
Đề câu thơ vội chào mời thu sang

Những hạt mưa bụi làm mờ khung cửa kiếng, làm se lạnh một con tim và cơn gió chướng ùa vào lôi tôi trở về hiện thực...giọt mưa thu đã mang về những cơn gió thoảng êm nhẹ, có lúc cuồng nộ như tình cảm của một con người ; càng giữ chặt thì càng đẩy tâm hồn đi xa, lãng du trong nỗi mơ riêng không bến bờ không lợi lộc...sống cô đơn trong quãng vắng của sự cô đơn và cái thú vui tự tại...Bất chợt thấy mình hạnh phúc, phủ phê trong cái bãng lãng của chính mình và  bỗng chợt mỉm cười cho một giấc mơ mỏi mệt và phiền não.

Sống bằng chính sức mình, bằng những đức tính thuần khiết, sống như những cánh chim theo mùa, biết tự bảo vệ lấy mình khi mùa đông giá, bay bằng đôi cánh , như con chuồn chuồn, con bướm, hay như những động vật bé nhỏ biết đi vững vàng trên đôi chân của mình...

Chính mình cũng đã hòa vào với những con vật bất tử...Một niềm tin tự tại và một sự kiêu hãnh cùng cỏ cây...Sao vẫn cứ mơ hoài một sự phiền toái của nhân gian mà không có chỗ của mình có được, chỉ một chút gió heo may cũng làm cái tâm dao động theo một giấc mơ thu.

Chỉ một giấc mơ ơi
Gió mơn man vờn nhẹ
Êm ả khắp muôn nơi
Liễu rũ vẫn lả lơi
Khói vương chiều xưa hỡi
À ơi tiếng ru hời

Mây trôi và lá rơi
Bới tìm vầng trăng cũ
Giấc mơ thu ơi hời

Mùa thu luôn cho ta những hoài niệm xa vời về những mùa xưa cũ, lật mở những trang sách cũ, nhớ nhung một mùa thương đã đi qua trong cuộc đời, mùa của thi nhân trau chuốt những bài thơ tình lãng mạn và mùa của bắt đầu mơ mộng chuyện yêu đương.

Mùa của những khúc hát sâu lắng trữ tình, khi những cơn gió đổi mùa giăng giăng, những cơn gió đổi mùa chỉ làm hoang lạnh một nỗi niềm cho thi nhân viết lên những bài thơ lãng mạn, cho người họa sĩ phác họa những bức tranh thu diễm tuyệt trong những giọt mưa lất phất làm nền cho bức tranh thu...đó là sức quyến rũ và sự lợi hại của dáng thu.

Rồi những chiếc lá phong rơi rất vội, từ màu vàng biến thành màu cam đỏ rồi lại trở sang nâu, cây trơ là chuẩn bị được tắm mát bằng cơn mưa tuyết lạnh.tôi đã từng bước theo chân mùa thu rồi lại mùa đông

Gió se lạnh của mùa thu hay cái lạnh buốt của mùa đông cũng không có nghĩa gì với con người khi hai bàn tay còn biết nắm chặt vào nhau...Có những bàn tay thật ấm áp khi chạm vào nhau, và luôn muốn ấp ủ nhau trong mọi thời khắc, khi gần nhau mà cả hai bàn tay không còn muốn chạm vào nhau tức là tình yêu đã không cánh mà bay bên ngoài bếp lửa hồng của tình yêu đôi lứa.

Khi những giọt mưa thu bắt đầu vương vương trên bờ cỏ úa nắng vàng khô của những ngày tháng hạ, khi một buổi chiều lặn lội trong khu chợ Tàu tìm mua vài thức ăn cho mình ...bỗng bất chợt  những hộp bánh Trung Thu vàng ươm bóng bẩy...mới chợt nhận ra rằng;: Trong bước khởi đầu của một mùa thu còn có Tết Trung Thu.

Khi buổi tối nào bên cánh cửa, lặng thầm nhìn vầng trăng tỏ, sáng soi vành vạnh, mới chợt nhận ra rằng Trăng Thu bên này sao lớn quá đi thôi, vầng trăng thu quê tôi vành vạnh và soi sáng cả một khoảng bao la, trăng xứ người to gấp ba ở quê nhà nhưng mùa trung Thu không cho tôi một gợi nhớ nào của mùa trăng năm cũ, hay tại ở nơi tôi không có những hình ảnh của tuổi ấu thơ tôi mà chỉ thấy một vầng trăng của mùa thu.

Tết Trung Thu quê tôi không có những hạt mưa thu vương vương bên lối ngõ, chỉ những đứa bé đua nhau chắp nối những chiếc lồng đèn xanh đỏ, buổi tối sáng trăng cả nhà bên tách trà ngon, bên hộp bánh chuyền nhau hương vị thơm giòn và vị ngọt, bên những chiếc đèn lon, đèn ông sao... ánh nến bập bùng chao.

Trăng Trung Thu vằng vặc sáng hơn mọi buổi trăng rằm, chỉ tháng tám là bóng trăng trong hơn hết.

Ở nơi này mùa Trung Thu hay rơi vào những ngày gió đổi mùa, bóng trăng lu và giọt mưa tuôn lất phất,
Bên tách trà thơm mà chưa thấy trăng lên, muốn chia nhau cùng ai miếng bánh Trung Thu nhưng chẳng buồn mở hộp, chất ngọt, chất đường sẽ làm bầu bạn với bệnh tật tai ương. vọng Tết Trung Thu  chỉ còn lại trong tôi nỗi nhớ về những ngày cũ thật xa.

Bên trong cánh cửa lặng thầm nhìn gương trăng vành vạnh nhớ về những mùa Tết Trung Thu ở mãi tận quê nhà, trong nỗi niềm đau đáu một chút vấn vương và tiếng thở dài lận bận...ngoài kia dáng thu đã tìm về.

Dáng thu
Chở lá thu rơi
Chở trăng theo gió
Chở mây gởi trời

Trăng thu
Vành vạnh tựa trăng xưa
Đã mấy trăng tàn... dãi nắng mưa

Trung thu về
Khi quê mình thắp đèn khắp phố
Hỏi  người năm cũ nhớ gì   không ?

Atlanta  Trung Thu 2011

 Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

Gió Thu gào hú gọi tiết Đông, cành khô nhớ lá vẫn thì thầm...cánh chim bay mãi tìm chỗ trú, ta mãi kiếm hoài bàn tay câm...Ta bất chợt nhìn đời bằng lửa giận, bỡi trần gian nhiều lừa lọc bãi bôi...

Sao cuộc đời buồn như cơn mưa cuối hạ...lơ lửng giữa đời một nỗi đau cháy bỏng, kẻ sân si chết dãy bỡi hơi tiền...Hồn lãng mạn chết vì lời gian dối...kẻ cuồng si chết cóng cõi đam mê.

Ta vẫn dật dờ hồn không thực, tựa hồn hoang lạc bước buổi chợ đông...Tiếp nối ngày đi về chân bước mỏi, tay bâng quơ ghì hái một nụ tình..

.Những đêm về rảo tìm con chữ nổi, những website gợi nhớ một cuộc tình...Những ảo và đời ghì dấu những ưu tư, theo năm tháng phai màu bờ tóc rối.

Ôi, cuộc đảo điên, những con người sống bằng ảo tưởng,  gian dối , lọc lừa, mộng tưởng, đảo điên....
Ngày tháng vẫn trôi bên bếp tro tàn quạnh quẽ, lại mùa Thu tiếp nối một mùa Đông...

Đêm bàng hoàng bật khóc giữa hư không.. . Bao trăn trở lệch chiếu chăn phiền não. Tuy vẫn biết tình mong manh , chỉ là tình hư ảo, nhưng vẫn mộng hoài thuyền cập bến hư vô.


Biết đến bao giờ...thuyền bến đậu
Bút mực  nào ...thôi chép giữa nghiên sầu.


Đêm nay mưa gõ ngoài song, cuộc đời....ôi , bóng ngựa hồng ruổi rong, bông sầu rơi rụng sau mùa lá, gom hết lá thu...đốt sạch một mùa đông, đốt lá vàng như thể đã sang trang, ôi tình chết theo tro tàn  thiêu rụi.

Bây giờ hai lối...ngã chia xa, gặp nhau chi nữa chỉ phiền lụy nhau, bây giờ sông đã bãi bồi...thuyền nan gát mái ...bến đò vắng tanh...bây giờ sách đã sang trang, tình theo gió cuốn mịt mù cõi xa...bây giờ tình đã nhạt nhòa...vẫy chào nhau để mắt cay lệ trào, nằm nghe mưa tạt gió nhào...Ngậm ngùi ta nỗi xót xa riêng mình.

Gió Thu gào hú gọi trời đông
Cành khô nhớ lá vẫn thì thầm
Bàn tay lạnh giá ...tìm hơi ấm
Ta vẫn mơ hoài bàn tay câm

Mùa đông đến với những bông Tuyết trong, bay rất nhẹ giữa tiết trời se lạnh, cao cổ áo giữa những cơn mưa tạnh...Nhớ quắt quay một bờ vai tựa vững vàng...Nhớ Quy nhơn và những kỷ niệm hồng...ngày tháng cũ xa mờ ...chỉ còn là hoài niệm.

Bây giờ...Chỉ thấy quanh mình những bông Tuyết đầu mùa rơi rất nhẹ...Nhớ câu nói nào gởi theo trong gió :

"Em đừng quên khoát lên mình  thêm tấm áo ...hãy giữ gìn mùa Xuân của riêng anh"...

Chỉ mùa Xuân mới có thể mang tới những yêu thương và bóng dáng của yêu thương...chỉ mùa Xuân cho em quên hết những đêm trường...lồng lộng gió Đông về, ru em tròn giấc mộng, em sẽ sống lại bên những rừng hoa trăm sắc, em sẽ hồi sinh, mạnh mẽ giữa nắng Xuân về.

Xin  hãy mượn vai anh làm điểm tựa
Kiếp phù sinh còn mấy nỗi cho nhau

Cuộc trần thế lắm nỗi sầu , vạn khổ...Làm kiếp chim- tung nhẹ cánh bay xa...
Vút trời xanh - bay mãi tận quê nhà ...Hay ôm nỗi nhớ chết giữa vùng biển rộng.

Ôi đại dương bao la cùng biển động...biết bao giờ bơi qua
Ôi quê tôi nghìn trùng cố xứ....Thăm thẳm mờ sương pha

Vọng về hai chữ cố hương
Giăng sầu mắt ướt-núi sầu tương tư.

Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

THÁNG TÁM



Tháng Tám về...những cơn mưa rơi vội
Âm ỉ buồn...lãng đãng gọi chân mây
Vọng thanh âm...sấm níu gió hoà mây
Xao xác lá....sương Thu chờ chạm ngõ.

     Mùa hạ đang chuẩn bị hành trang gọn ghẽ để nhường chỗ cho dáng Thu sắp trở về cùng vũ trụ...

     Khi các em nhỏ chuẩn bị đến trường, khi những cánh phượng đỏ ối hai bên đường nơi quê hương tôi trở mình rơi vãi trên mặt đường , những cánh Phượng đỏ ối phơi màu trong ánh nắng chói chang...bắt đầu vương vãi trên cỏ úa..
     .Mùa Hạ sắp lùi chân bước và nàng Thu lại sắp sửa tìm về với đất trời.

     Thời khắc giao thoa giữa mùa Hạ và mùa Thu ...sự dịu mát của đất trời vào từng buổi sớm, dường như ai cũng muốn trễ tràng trong chăn ấm, không muốn dậy sớm hăng hái tiếp nối những công việc dở dang...

      Mỗi con người như một sinh linh được điều khiển bỡi cơm áo, gạo tiền, bừng tỉnh thức là bương bả vào guồng máy cuộc đời... chạy đua đi kiếm sống cho đến khi sức tàn lực cạn. và cứ thế mọi sinh linh quay cuồng những vòng quay không ngơi nghỉ.

***

     Tháng Tám về...Nhắc ta chuẩn bị cho những việc cần làm cho những ngày cuối một năm sắp qua mau.,,
Tháng Tám quê mình đã...chuẩn bị cho Tết Trung Thu, ngày Tết của những bé thơ... mơ tìm gặp Ông Trăng sáng và chị Hằng Nga trong truyền thuyết, bậc làm cha mẹ lại lo mua lồng đèn cho đám con nhỏ vui chơi, người lớn lại lo quà cáp để 'đền ơn đáp nghĩa"...tháng Tám về cùng những lo toan, cũng bộn bề những công việc làm đẹp cuộc đời, phủ phê cho những ai được phủ phê và lo toan khổ ải cho ai sinh ra không được may mắn bằng ai...

   Tháng Tám ở nơi này...luôn có những ngày mưa ủ rũ...những cành cao xáo xác lá, những lá xanh vẫn đeo đẳng trên cành cao bóng mát, chờ đợi gió chướng quay về, cuồng nộ và tuốt sạch vào một buổi chiều âm u không sắc nắng.những chiếc lá xanh sẽ vương vãi lìa cành ...rơi vội vã....

   Tháng Tám luôn là gạch nối giao mùa , chuyên chở gió heo may...vẫy gọi gió Thu sang...réo gọi thi nhân và những tâm hồn ngây dại chuyện thở than...vang vang âm điệu chờ đợi dáng Thu về hâm nóng chút hiu quạnh , sưởi ấm những hồn thơ băng giá, âm ỉ tiếng thở than...Ôi mùa Thu.

   Tháng Tám hây hây chút gió mát hơn buổi hôm qua , khơi dậy trong lòng người , thấp thoáng chút hững hờ của kẻ ra đi và gợi lại chút vấn vương của người ở lại... bất chợt làm đau nhói mảng tình riêng khơi dậy một niềm đau của người dùng con chữ thở than.

      Tháng tám heo may, thiếu nắng đầy.
      Khói loang bãng lãng,  nhắn chào mây
      Những chiếc lá vàng.. rơi vội vã
      khẳng khiu  cành run rẩy đợi Thu

     Hồn ai...
                 lạnh giá theo lá chết
   Những buổi ...
                Chiều tàn biết đợi ai ? ? ?
   

Atlanta August 11st 2017

     Nguyên hạ_Lê Nguyễn