Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017

MƠ LẠI CHỐN XƯA



Nhăm nhăm hai con mắt...
Mơ về ngày tuổi nhỏ
Nghe thỏang trong hơi gió
Bầy chim sẻ gọi nhau
Ríu rít bên bờ rạ
Chích chích nghe rất lạ
Hòa cơn mưa tầm tã
Lót ngót trận mưa dầm

Mơ trở lại xóm làng
Những con đường ngày xưa
Nay đã thành  đại lộ
Đường phố xe ngập tràn
Tiếng động cơ ầm vang
Chen chúc như ngày hội
Người trở về bước vội
Nhớn nhác tựa Mán về...

Mơ về mái nhà xưa
Chân lạc lối chưa quen
Đường phố cũ thay tên
Nhà nhà nay đổi chủ
Những hàng cây thức ngủ
Lối nào đã đi qua
Sao bây giờ xa lạ
Phải ta không bây giờ..???

Mơ bãi biển Qui nhơn
Ngày xưa chân in dấu
Thời gian nào thơ ấu
Chân sáo  mãi vui đùa
Những hàng thông bao mùa
Chứng kiến lần hò hẹn
Nay mình ai đơn lẻ
Trở lại dấu yêu xưa

Chỉ còn là kỷ niệm
Người người... đã lìa xa


Atlanta June 24th 2017

     Nguyên hạ_Lê Nguyễn

Thứ Hai, 19 tháng 6, 2017


Bao năm rồi anh hỡi
Ngày tháng nào xa quê
Em nơi này đất lạ
Anh cõi nao xa mờ

Thành phố nào anh ở
Đất nước nào cưu mang
Quê hương mình bỏ lại
Anh giờ anh nơi đâu...

Trời xứ người lạnh quá
Có bao giờ anh mong
Có bao giờ mắt dõi
Trông ngóng cõi xa mờ

Bao năm rồi ta đã
Mất nhau dòng ngược xuôi
Hoa tàn rơi...mấy tuổi
Rạn vỡ vai bơ thờ

Lá vàng rơi đếm mãi
Dấu thời gian trên tay
Thăng trầm chẳng đổi thay
Chờ anh luôn kiếp này

Bao thập kỷ qua luôn
Ngóng chờ tin nhắn vôi
Gom nỗi buồn bóng tối
Kiếp này chưa qua truông.

Atlanta Dec.8th.10

 Nguyên Hạ-Lê nguyễn

Thứ Ba, 6 tháng 6, 2017

CÂY PHIỀN MUỘN




        Trời tháng sáu luôn là nỗi chông chênh giữa con người và thời tiết, những buổi chiều nhạt nắng kéo về những cơn mưa bất chợt...thời tiết khi nóng khi hây hây ớn lạnh. những cây lá trong vườn thêm óng mượt, mới hôm qua mới chực chờ leo giàn, sau vài cơn mưa đã mãnh liệt vươn xa ...và chèo kéo nhau len lỏi qua từng khung giàn tranh chỗ.

        Những buổi sáng thức dậy giữa thinh không mông lung ngàn nỗi nhớ, lồng ngực như khó thở, cố ngăn vài tiếng ho khan khô khốc, trăn  trở mình qua lại , tới lui rồi nhủ lòng :

    _  Kệ cứ nằm thêm mười phút nữa, kim đồng hồ chỉ 7 giờ mà trời đã hưng hửng sáng hơn tuần qua, báo hiệu cho những ngày sắp đổi sang những ngày đẹp trời nắng gió nhất trong năm...những ngày hạ , vàng ươm cùng nắng , mưa đan xen của đất trời vạn vật....mọi người chuẩn bị những cuộc hành trình ra biển cát của nhũng ngày hè óng ả.

        Một ngày như mọi ngày, trở dậy, chặng đường dài đơn côi chùng chình quen thuộc, không vội vàng, không nhìn đồng hồ tay lần nào nữa, thời khóa biểu như đang sẵn có trong tiềm thức...tuần tự theo một trình tự nhất định, bất biến và nhuần nhuyễn như người ca sĩ già hát lại bài hát quen thuộc trong suốt chặng đường dài nhai đi nhai lại, như lảo bò già nằm nhai lại mấy miếng rơm khô khốc trong buổi hòang hôn khi xong việc đồng áng mỗi ngày.thức dậy, chuẩn bị cho mình bữa sáng, bữa trưa, pha cho mình ly càphê sáng...Lại ra vườn sau sân trước, thủ thỉ, thù thì cũng cây cỏ chim muông, hai con chó nhỏ vẫn theo sát bước chân chủ nhân khắp lối đua chen câu thăm hỏi, nũng nịu và thân mến...

        Trước khi rời khỏi nhà bao giờ  tôi cũng xách bình tưới nhỏ rưới nhẹ lên chậu cây hoa Quỳnh trước cửa, đặt sự chăm lo, thương mến lên những cánh lá xanh giòn cứng và những kẽ lá như một lời nhắn nhủ:'  "Hãy giữ lại giùm ta những lo toan , hãy cất cho ta mọi ưu phiền của ngày hôm qua, mong hôm nay là một ngày tốt đẹp"...
       Thời gian qua ...hầu như lòng không muốn giao tiếp với bất kỳ ai trong cuộc sống, những bạn bè xa gần hầu như cắt hết mọi giao tiếp, ngán ngẩm cho tình người, sự tha hóa gian trá của tha nhân...ngòai giờ làm việc tôi cũng chỉ vui cùng cây cỏ, chó mèo, chim cá...những vật thể không biết dùng "xảo ngôn" đối đãi cùng nhau, mỗi ngày đi về, đám mèo hoang ngồi trước cửa nhà đọi chủ nhân, hai con chó nhỏ hanh hao tranh giành sự vuốt ve trìu mến...Sự ấm áp không thốt ra bằng ngôn từ nhưng bằng cái vẫy đuôi, bằng âm thanh xuất phát từ tình thương mến thật ấm áp và vô hình.

***

       Suốt tám giờ đồng hồ giao tiếp với những người khách hàng thân quen đôi khi cũng lắm nỗi nhiêu khê vì công việc phục vụ cho những khách hàng khó tính, nỗi chán chường vẫn thường len lén tìm về trong tâm trí..
nhưng chưa bao giờ  nàng  thấy nhàm chán công việc mình đã chọn, công việc bé mọn giữa xứ người ta mà có thể đem lại cơm no áo ấm cho mình, có thể làm chủ lấy mình không lệ thuộc vào cấp trên hay giờ giấc, công việc cũng nhẹ nhàng không cần nhiều sức lực và bằng cấp.

       Nhưng mỗi lần chìm sâu vào tâm tưởng sự buồn chán vì công việc do tha nhân mang lại., những trở ngại vì ngôn ngữ hay những lo lắng vì công việc, đôi khi lòng cũng vương vấn chút ưu phiền.

       ..Một sáng nào... lại chợt nhớ lại bài viết về người thợ mộc trong câu chuyện mà tình cờ đã được đọc qua trang mạng:


          Mỗi ngày sau khi xong việc, với bao nỗi chán chường, mệt mỏi sau một ngày làm việc, người thợ mộc đã dùng đôi bàn tay vuốt nhẹ lên một cây nhỏ trước cửa phòng làm việc, với ý tưởng gởi gấm những phiền muộn lại cho cây xanh, khi trở về nhà với vợ con, người thợ mộc thấy nhẹ nhàng hơn với những ưu phiền gởi lại cho cây xanh nơi chỗ làm.Và từng ngày ông ta gởi mãi những phiền muộn của mình cho cây xanh giữ hộ, nỗi muộn phiền cứ vơi dần theo ngày tháng và người thợ ấy đã mất hẳn đi những ưu phiền mà thấy ngập tràn hạnh phúc và bình an trong việc làm và đời sống.

      Và từng ngày như thế, trước khi ra về Hạ cũng bắt chước cử chỉ của người ấy, cây xanh được Hạ mua về để gần lối ra vào của phòng làm việc....mỗi chiều trước khi ra về Hạ cũng đưa đôi bàn tay vuốt nhẹ lên cây xanh với tâm tình gởi gắm lại cho cây những phiền muộn của một ngày làm việc.rồi từng ngày như thế...


      Từ ngày biết gởi gắm những phiền muộn vào cho cây xanh, Hạ bỗng thích trồng nhiều cây xanh trong vườn, những cây trái được mua về, được ươm cấy trong vườn nhà nhiều hơn, mỗi sáng thức dậy Hạ bước ra vườn sau sân trước, đưa tay vuốt ve những cành lá xanh tươi, những quả xanh ươm roi hay chín mọng trên cành, gởi gắm nỗi lòng cùng cây xanh bóng mát, những ưu phiền như vợi bớt nhiều hơn là tỏ bày cùng bạn bè hay những kẻ thân quen...ở những bạn bè chỉ nhận ở họ những ganh tị, đãi bôi, khoe khoang , phỉ báng nhau và cuối cùng là mệt mỏi và chán nãn vì tình người, tình đời.

      Vì rằng trong cuộc sống chẳng ai luôn biết sẻ chia cho ai mãi hòai..mà đôi khi còn tị hiềm, ganh ghét nhau .mà thôi, thực chất chỉ có tự bản thân ta tự giải tỏa những nỗi buồn của chính ta, không ai có thể giúp ta được- ngòai chính ta.không ai có thể giúp ta đứng dậy khi ta vấp ngã mà chỉ tự ta gượng đứng dậy với đôi chân của mình mà thôi.kẻ khác cũng chỉ chóp lưỡi đầu môi, sau lưng là nỗi mừng vui vì biết ta không hạnh phúc, không may mắn như họ.

      Qua mau những tháng ngày chìm sâu trong những nỗi đau mất mát, sai lầm, gặp gỡ những người trong cảnh khốn cùng của cuộc đời...nhìn lại bản thân mình mới biết rằng mình còn hạnh phúc hơn người. những bạn bè xưa cũ khi mỗi lần gặp lại cũng chẳng mấy ai được hạnh phúc bình yên hơn ai...rồi cũng qua mau một kiếp làm người.

      Qua rồi những tháng ngày lận bận vì những cuộc tình " không nỡ buông", thóat ra những mất mát sai lầm của cuộc sống, phải chăng con người đã trở nên khôn ngoan hơn, luôn nhìn đời bằng cặp mắt cay đắng, ngờ vực với rất nhiều người xung quanh khi giao tiếp...qua rồi những đau đớn, mất mát, mới thấy thương thân mình và nổ lực đứng lên tự thân mình và những phiền muộn chỉ biết gởi gắm cho cây phiền muộn giữ dùm mỗi ngày cho vợi bớt sầu muộn đơn côi. những cây cối mà hàng ngày Hạ chăm sóc chính là những người bạn chí thiết cất giữ ưu phiền của chủ nhân mỗi sáng mỗi chiều...

***

    Qua chuyến về thăm quê nhà và chính là thăm người chị bệnh nặng thập tử nhất sinh, lặng nhìn hình ảnh của chị mình mới ngày nào vẫn mạnh mẽ tốt tươi, nay bỗng chốc biến thành kẻ vô dụng từ thân xác đến tinh thần, chị ngày nào đảm đang , nhanh nhẹn trong giao tiếp xử thế với mọi người...
   Một cơn bạo bệnh cướp mất đi mọi linh họat hơn người trong cuộc đời chị...tình thương không biết gởi sao cho vừa với những bất hạnh mà chị gánh nhận hôm nay.

     Bây giờ chị ngồi đó, một người già yếu không còn làm gì hơn là sự giúp đỡ của người khác từ bước đi cho đến việc mưu sinh.. Trong mấy chị em, chỉ có chị là nhận nhiều cực khổ nhất trong cuộc đời đã qua, chị chưa có lấy một cuộc tình đôi lứa, chưa một lần sẻ chia đắng ngọt với một người khác phái, chưa một lần có một mái gia đình riêng tư , cả cuộc đời chị cứ quẩn quanh trong căn nhà quen thuộc, mãi mê cùng công việc mưu sinh, cả thời thanh xuân chưa có lấy một lầ hò hẹn, chưa cùng ai sẻ chia đắng ngọt cuộc đời...

    Mỗi khi nghĩ về chị và quãng đời đã qua của chị...Hạ bỗng buông tiếng thở dài xót xa thương chị vô vàn, tuổi già của chị với vô vàn nỗi đau thân xác, cuộc sóng không công bình với những người chơn chất, hiền lành như chị lại nhận chịu bao thống khổ trần gian...những lời thầm thì cùng cây cỏ mỗi ngày Hạ vẫn gởi gấm cho đám cây cất giữ mỗi ngày.

   

     Cuộc sống của mỗi con người thật ngắn ngủi và không sao biết trước được ngày mai sẽ ra sao???
mỗi chúng ta đã qua rồi những ngày sống đủ, nhìn lại bản thân mình và hãy thốt lời cảm tạ, những ngày tháng chông chênh trong cuộc sống đã qua đã cho ta bao niềm thống hận, bao hận tủi cuộc đời, những đua chen giành giật...những mơ ước đầu đời cho đến ngày gần kề miệng lỗ..

      .Bây giờ đã qua rồi tuổi lục tuần, mỗi chúng ta khi bước vào thời gian của buổi hòang hôn...tất cả đã được định vị bỡi đơn vị thời gian mà tuổi lục tuần là thời gian mức đến...qua rồi những bon chen thế tục, qua rồi những tình ái giối gian...tất cả đã chìm sâu trong dĩ vãng, tất cả đã qua mau và không bao giờ nên quay đầu nhìn lại, giã biệt mọi thứ thuộc thế tục cuộc đời.

    Bây giờ mỗi ngày trước khi bước chân ra khỏi nhà , thả mình bên tay lái, những ưu phiền sầu muộn gởi lại những cây xanh sân sau, ngõ trước, nhìn ngắm lại ngôi nhà thân yêu do bàn tay mình tạo dựng, mơ ước đầu đời của một thời thanh xuân bỏ lại..

    .Hạ đã hòan thành ý nguyện , mơ ước chút bình yên cho cuộc đời mình có được.cuộc đời đã qua ...xấu tốt, nghèo khổ, khó nghèo, gian truân, khổ hận....tất cả đều đã qua...tất cả chỉ còn là dĩ vãng, còn lại bây giờ là những thực chất mỗi ngày mà Hạ còn giữ được, cuộc sống bình yên đơn độc đan xen tiếng thở dài....

     Buổi chiều trở về nhà gởi gắm sầu muộn lại cho cây phiền muộn cất giữ dùm cho buổi chiều về đặng bình yên, cho giấc ngủ không còn chút ưu phiền...mơ sao trong giấc ngủ bình yên có lần trở về ngôi nhà cũ gặp lại chị em, bà con, bạn bè... trong mừng vui bất tận.

      Một lần nào được trở về nơi đã từng ngày nhìn mình lớn lên, ôn lại những ngày cơ cực tuổi ấu thơ trãi dài theo tuổi thanh xuân bỏ lại và những tháng ngày bôn ba trong cuộc đời khổ lụy...biết có lần nào chân bước ngược về nơi chốn cũ sống lại những kỷ niệm ngày nào...hay bình yên trong nỗi phiền muộn bâng quơ nơi xứ người cô quạnh, từng sáng từng chiều gởi nỗi phiền muộn chín vàng trên cành cây ngọn cỏ...

      Trong nỗi muộn phiền và tiếng thở dài luôn là sự tự mãn của một kiếp con người nhỏ bé giữa đất người xa lạ, biết tự vươn lên bằng bàn tay và khối óc của mình, niềm tự hào vì đã làm được điều bé mọn mà Hạ hằng mơ ước từ ngày bỏ nước ra đi...ưu tư phiền muộn... cũng chỉ là những dấu chấm than cho một bài viết về cuộc đời của một người.

        Tất cả xin gởi gấm nỗi bi ai , chút ưu phiền cho 'cây phiền muộn' từ đây.
       
        Cám ơn  hoa lá Giữ giùm  buồn khổ

        Cám ơn đời : Cho ta được bình yên



         Atlanta  June 6th 2017

              Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017

\alt

Buổi sáng mùa thu thật tinh khôi với những cơn gió mát dịu nhẹ nhàng vờn lên những đám cỏ bị bỏ quên sau những ngày tháng hạ...

Những cành cây nặng chĩu những chiếc lá vàng, lá cam chấp chới tiễn đưa những bạn bè lìa xa cành cao rơi vãi trên bờ cỏ lao xao cuốn nhau vào khoảng không cuối vườn xao xác lá vàng, lá nâu, lá chết...

Chút gió heo may cũng đủ thấm lạnh cho người đàn bà đang co ro bên cạnh cái thùng rác to đùng của khu nhà hai tầng, chị ta vẫn ngồi chỗ đó mỗi buổi sáng với cặp mắt xa xăm như ngóng đợi và xen chút âu lo trên khóe mắt.

Cả tuần nay sáng nào khi rảo bước từ nhà đến trường, ngang qua dãy nhà hai tầng của khu Apartment này, cậu bé cũng nhìn thấy một người đàn bà Châu á mặc rất nhiều áo ấm, khuôn mặt trắng xanh , dáng vẻ rụt rè, ngồi chồm hổm cạnh cái thùng rác to đùng còn vương vãi mấy túi trong túi ngoài nhưng chị vẫn điềm nhiên ngồi yên bất động.

Nhiều ngày như vậy, cậu cúi đầu chào vì đoán bà ta là một người Việt Nam, vì cách ngồi "chồm hổm", những người sống ở đây lâu, họ không có cách ngồi như vậy và đặc biệt dân bản xứ không có kiểu ngồi "nước lụt" như cách ngồi tán gẩu nhau của người Việt Nam,  tuy không hỏi bà ngồi chờ đợi ai? nhưng cậu bé cũng đoán là bà chờ người quen đến đón đi làm ở một hảng xưởng nào đó quanh khu vực.

Thường những người Việt mới đến hay giúp nhau chung một chuyến xe, người có xe chở thêm mấy người người trên xe mình , trên cùng vài ba con đường mà họ đi qua và  cùng chung chỗ làm, để nhận vài ba chục tiền công xá gọi là "phụ tiền xăng nhớt"với người có xe..

.Một tính cách mà người Mỹ ít khi làm vì những phiền phức khi có những sự cố xảy ra khi gặp tai nạn hay những bất trắc không lường mà chủ xe phải gánh khi có sự thưa kiện, người Việt mới đến chưa hiểu nhiều về luật lệ, coi như "điếc không sợ súng " chỉ giúp nhau trước đã , sau kiếm thêm chút đỉnh tiền còm.

Những người Việt mới đến thường sống đơn giản theo tính cách gia đình và tình cảm giữa người và người với nhau, người đi trước giúp người đi sau, những người mới đến chưa đủ điều kiện để tự lái xe đi làm, nếu không có sự giúp đỡ ấy thì không thể đi làm được ở các hảng xưởng và chợ búa xa chỗ ở.

***

_Sao cô khóc ??? cô có cần cháu giúp gì không ?

_ Cám ơn cháu, hôm nay cô có giờ đi làm nhưng người chở lại không đi làm vì là ngày nghỉ của chú ấy nên không ai chở cô đi, cô ngồi đây chờ coi có ai đi qua xin đi quá giang...nhưng họ đều là người Mỹ, cô buồn và lo quá nên  khóc vì sợ mất việc.

_ Được, cô chờ chút, cháu sẽ về nhà gọi ba cháu đến chở cô đi làm, ba cháu đang ở nhà.

_ cháu ơi, nhà cháu ở đâu? trễ giờ học của cháu mất.

_ Cháu ở dãy nhà bên kia, cô đợi đấy nhé, nhanh lắm.

Hình ảnh cậu bé  cắm đầu chạy ngược về dãy nhà ngang của khu nhà hai tầng cùng khu chị ở, làm lòng chị thấy vui và hy vọng,cậu bé mất hút đàng xa và khoảng 10 phút sau thì có chiếc xe màu đen cũ cặp vào mé đường và ngừng lại chỗ người đàn bà đang co ro thấm lạnh và coi đồng hồ tay liên hồi, từ xa người cha đứa bé chỉ thấy một người đàn bà thấp bé thu mình trong chiếc áo lụng thụng.

_Cô ơi, lên xe ba cháu đưa cô đi, tới trường cháu kia rồi.

_ Chị ơi, lên xe tôi đưa giúp, mau lên cho cháu còn đến trường kẻo trễ, hôm nay là ngày nghỉ nhưng cháu học thêm về môn Anh văn cho trẻ mới đến, chúng tôi cũng mới đến hơn năm tháng nay.

_Xin cám ơn ông và cháu. Thật phiền cho ông quá.

Người đàn bà ngại ngùng bước lên xe của cha con cậu bé, chị ngồi ở băng ghế sau ...với mấy câu cám ơn
cứ lập đi lập lại...cậu bé khuôn mặt sáng rỡ như vừa mới làm được điều tốt đẹp cho người nên vui lắm.

_Nào chị làm ở hảng nào để tôi đưa giúp, hôm nay thứ bảy tôi nghỉ làm nên mới có cơ hội giúp chị, thường ngày tôi vẫn đi làm chỉ nghỉ hai ngày cuối tuần mà thôi.

_ Thật phiền cho anh quá, tôi làm ở hảng đồ ăn máy bay gần phi trường, tôi cũng không biết là ở đường gì vì cũng mới vào làm có hai tuần.

_À, tôi biết chỗ ấy rồi vì thỉnh thoảng có chở dùm mấy người mới đến đi xin việc ở đó, chị yên chí tôi sẽ đưa chị đến tận nơi.


***

Hương và Ngữ quen nhau qua sự dẫn dắt của cậu bé Nam con trai út của Ngữ, từ đó hàng tuần cứ đến thứ bảy và chủ nhật là Ngữ đến đưa Hương đi làm, Hương gởi tiền xăng nhưng chàng không lấy, vì thế thỉnh thoảng Hương hay sang nhà giúp hai cha con  Ngữ những công việc của người đàn bà trong gia đình.

Hương giúp cha con họ dọn dẹp nhà cửa, nấu cho họ bữa ăn ngon, kho cho họ nồi thịt kho, làm sẵn cho Ngữ hũ dưa, pha sẵn chai nước mắm ớt, chăm sóc cho bé Nam chiếc áo đứt nút, khâu cho Ngữ mãng áo sờn vai....

Họ thường đi chợ với nhau vì Hương không biết lái xe, sẻ chia nhau những tâm tư lúc ngồi chung xe, hay bên bữa cơm chung hay ngoài cửa tiệm bên tô phở bốc khói, chia nhau từng cọng rau thơm.

Thỉnh thoảng Ngữ đưa Hương đi Mall mua sắm quần áo và nàng cũng bắt đầu chăm chút lại vóc dáng bề ngoài mà bao năm tháng nàng đã quên đi là phải làm những công việc ấy, nhìn mình trong gương nàng cũng thấy lạ lẫm với cô gái duyên dáng trong gương khác xưa .

Riêng phần Ngữ cũng mong đợi cho mau đến cuối tuần, chàng đi cắt tóc hàng tháng và nhuộm lại cho đen bóng và chăm chút lại bộ dáng cho trẻ trung hơn vì so về tuổi tác chàng hơn nàng ngoài con giáp.

Họ như một cặp vợ chồng có đứa con trai nhỏ líu lovà chan hòa  hạnh phúc ...kể từ ngày cậu bé về gọi cha đưa đón người đàn bà cô độc không người giúp đỡ khi mới đến.


***

Nhẩm tính lại thì họ cũng quen biết nhau gần hơn sáu tháng...thời gian này Ngữ như được hồi sinh, tuy thỉnh thoảng chàng cũng không quên nhín bớt chút tiền lương ít ỏi của công việc hàng tháng của  một người quét dọn trường học gởi về cho vợ và hai con gái còn kẹt lại nơi quê nhà., Khi ra đi, chàng chỉ dắt theo đứa con trai nhỏ vì gom góp hết tư trang của hai vợ chồng cũng chỉ đủ cho Ngữ và bé Nam đi theo  chuyến vượt biên đó mà thôi.

Vân và hai con gái ở lại để Ngữ ra đi với hy vọng anh sang xứ người làm nên một cuộc đời mới cho cả nhà trong tương lai, còn nếu ở lại vợ chồng anh cũng chỉ loanh quanh chạy chợ kiếm sống vất vưởng qua ngày...tình trạng chung của những người còn ở lại miền Nam sau năm 75, mặc dù Ngữ cũng chỉ là một công chức bình thường của chế độ cũ, nhưng công việc cũng không mở cửa cho anh trong cuộc sống.

Tuy cha con  chàng rất tằn tiện và vất vả nhưng Ngữ cũng không hề than van cùng vợ con và những công việc mà chàng làm hàng ngày bên này là những công việc gì, chỉ đại khái là đi làm ở trường học .



Ngày còn ở quê nhà, Hương là một giáo viên thuộc một tỉnh miền  T rung , được bổ dụng giảng dạy ở một vùng ven biển, cứ mỗi tháng nàng về thăm nhà một lần, nàng đã dạy ở đấy hơn một năm...

Bỗng một ngày kia thấy chủ nhà nàng trọ , đưa một số người lạ mặt đến ở tại nhà bảo là "ăn đám giỗ", nhưng nàng không thấy có giỗ quải gì cả và ...cái đêm định mệnh ấy họ lôi cả Hương xuống ghe...Vì nếu ở lại nàng sẽ bị liên lụy vì chủ nhà bỏ trốn sao nàng lại ở lại...và những người từ xa đến liên hệ với nàng như thế nào??? định mệnh đã đưa đẩy cho Hương bỏ nước ra đi.

Ngoài ba mươi tuổi...coi như cô giáo "ế chồng"...lại sống buồn thảm bên đám học trò cháy khét vì nắng gió, được "vượt biên "không tốn kém, may ra qua bên kia còn kiếm được tấm chồng...điều mà nàng vẫn mơ ước, mong một ngày có chiếc đũa thần của một đấng quyền phép...làm thay đổi cuộc đời nàng.. và cơ hội ấy đã đến với nàng trong chốc lát

Không buồn và cũng không vui quá khi tàu cập bến Hong kong sau hơn năm ngày lênh đênh trên biển cả cùng những người xa lạ và những cuộc đời không định hướng.nàng theo đám người mới quen bước vào một khoảng đời không định hướng.

Nhờ có người cha là hạ sĩ quan của chế độ cũ, Hương được định cư sang Mỹ sau 8 tháng tại đảo.

Khi đến thành phố xa lạ này, nàng không có lấy một người thân, được hội sắp xếp ghép chung phòng với một người như nàng và xin cho việc làm...

Cho đến ngày nàng gặp cha con Ngữ...Tình cảm bắt đầu gắn bó giữa hai người kể từ hôm nàng bị bệnh bất thình lình.

Vào một sáng mùa đông nàng thức dậy chuẩn bị đi làm , bỗng Hương đau ở thắt lưng trái từng chặp không thể cựa quậy nổi, người đàn bà chung nhà với nàng chạy sang gọi Ngữ là người quen gần nhất của nàng, Ngữ gọi 911 và xin nghỉ mấy ngày chăm sóc cho nàng, sau khi ở bệnh viện về...chàng đưa nàng về hẳn nhà chàng để tiện việc đi lại và chăm sóc...Họ gắn kết ân tình với nhau từ đó.

Đôi lúc Hương cũng nghĩ đến chuyện vợ con Ngữ còn lại ở Việt Nam...nhưng rồi tình cảm giữa hai người với những mới mẻ trong tình ái đã làm họ quên đi tất cả...Tuy tuổi đời Ngữ hơn hẳn Hương ngoài con giáp nhưng nàng cũng không quan tâm vì những ân tình mà cha con họ đã dành cho nàng...

Đối với bé Nam, Hương thật tình thương mến và chăm sóc cậu bé  như con đẻ nên cậu bé cũng thương yêu nàng như mẹ ruột, người ngoài nhìn vào cứ nghĩ rằng họ chính là một gia đình hạnh phúc gồm hai vợ chồng và một đứa con ngoan.

Sau năm năm định cư tại Mỹ, Ngữ thi vô quốc tịch  Mỹ và chuẩn bị để làm hồ sơ bảo lãnh cho vợ và hai con gái lớn ở Việt Nam , Vợ Ngữ hối thúc mỗi ngày vì những người ở lại Việt Nam mong chờ ngày lên máy bay từng giây từng phút.

Vợ con Ngữ cứ nghĩ rằng chàng sang Mỹ chắc làm trường học là dạy học, làm hiệu trưởng hay ít ra cũng là thư ký...hay một chức vụ gì cũng kha khá, bà cũng không ngờ chồng bà chỉ là một người lao công quét dọn ở trường học với tiền lương ít ỏi....Ngữ cũng không nói sự thật cho vợ con hay bất cứ ai bên nhà về công việc mà chàng đang làm.

Nếu không có sự thu vén và đóng góp của Hương trong hàng bao năm qua Ngữ cũng không thể chu toàn bổn phận làm chồng, vợ con Ngữ chỉ yêu cầu chồng gởi tiền về và còn nhiều bà con anh em khác cứ nhắn tin xin tiền trong những lần Tết đến hay gia đình họ bị tai nạn hay cưới gả, ốm đau.

Những người ở quê nhà không hề biết rằng một người làm tạp dịch như Ngữ với số lương tối thiểu mà phải nuôi một đứa con và  phải bảo bọc cho một gia đình thường xuyên mỗi tháng tiêu xài thoải mái và những người ở lại không làm gì cả ,chỉ chờ đợi lên máy bay sang đoàn tụ với chồng.cọng thêm những món tiền giúp cha mẹ hai bên, anh em, bà con...Những con số làm điên đầu Ngữ nếu không có sự phụ giúp của Hương.
Cuộc sống bên Mỹ cũng thật khó khăn với một người cưu mang một đứa con nhỏ, không thời gian để đi học và cũng không có một bằng cấp nào lận lưng, làm sao có một chỗ đứng nào khả dĩ có thể nuôi hai người và một gánh nặng ở tại quê nhà, nhưng nếu kể cho người ở Việt Nam nghe thì không ai tin, vì tất cả đều nghĩ rằng "xứ Mỹ hái ra tiền".


Từ ngày quen biết cha con Ngữ và chia chung gánh nặng với họ, Hương phải đi làm thêm vào hai ngày nghỉ của nàng để chia bớt gánh nặng của các" Bill " hàng tháng mà một gia đình phải trả, cọng hai đồng lương với nhau cũng vẫn mướt mồ hôi..

Nếu  ngày mới đến họ không gặp nhau, một mình Ngữ chắc cũng sẽ  khó khăn vô cùng,  họ đã nương tựa nhau để sống từ ngày ấy, từ ngày Ngữ theo bước chân đứa con trai đến giúp Hương những bước đầu tiên...và cũng chính là những ngày hạnh phúc của cô giáo  lỡ thời chưa một lần yêu đương nơi đất mẹ, vì thế có được tình yêu tạm bợ với Ngữ nàng cũng thấy tràn ngập hạnh phúc, vì thế nàng không so đo khi phải ghé vai gánh vát cùng chàng.

Cuộc sống của những người đã từng sống ở Mỹ đều như nhau và những món nợ không biết đến bao giờ mới trả dứt, nhưng chỉ những người trong cuộc thì mới tường, ngay cả những người thân bên Việt nam như vợ Ngữ cũng không hiểu nổi những khó khăn mà chồng phải gánh chịu và những đồng tiền gởi về thường xuyên cho mẹ con nàng là có sự đóng góp của một người đàn bà khác cùng với chồng bà.

Trước ngày vợ Ngữ qua, Hương còn chạy vạy mua sắm cho cha con Ngữ bao tiện nghi tối thiểu để chàng đón vợ con sang,  và nhờ một người bà con đứng tên bảo trợ cho gia đình Ngữ vì nếu một mình Ngữ sẽ không đủ tiền trong ngân hàng để bảo lãnh cho ba đầu người khi trình ngân khoản để bảo lãnh lúc sắp lên máy bay.

Ngữ vô cùng đau đớn và thương Hương đã vì chàng mà phải khổ và hiểu hết những hy sinh mà Hương đã làm  cho chàng....Nhưng cũng chỉ biết ngậm câm thương cảm và không biết xử sao cho vẹn nghĩa tình mà Hương đã dành cho chàng...

Nhiều đêm nằm bên người tình mà hồn như chết lặng trong cảnh khó xử sắp xảy ra, cả hai chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt...phải làm sao cho vẹn nghĩa vẹn tình....Hương đã khóc thầm thương cho số phận hẩm hiu của mình với cuộc tình tạm bợ.


***

_ Tuần sau con và Ba đi đón mẹ và hai chị của cháu sang ? cô có đi cùng không ?

Bé Nam ngày nào...bây giờ đã là một cậu thiếu niên 15 ...đang ái ngại hỏi Hương.

_Không đâu con, ngày mai cô về Việt Nam thăm nhà.

_ Khi qua cô có còn ở đây không cô ?

_Chắc không đâu con, sau khi ở Việt Nam sang cô sẽ đi một tiểu Bang khác con ạ.

_Sao cô không về chỗ ở cũ ngày mình mới đến hở cô? để mỗi tuần con và ba ghé thăm cô.

_Cám ơn con, cô có người bạn ở bang khác rủ cô sang chỗ họ làm ăn khá hơn ở chỗ này. sau khi về Việt Nam , cô sẽ sang chỗ họ .

_ Cô đi con sẽ nhớ cô nhiều

_Biết vậy là cô vui rồi, con ở lại ráng học hành cho giỏi nghen con.

_ Dạ, con biết rồi, con cám ơn cô


***

Hương rời thành phố cũ cũng vào một sáng mùa Thu, khi những chiếc lá vàng . lá cam bắt đầu lìa cành cao, vương vãi trên bờ cỏ úa  ...trong cái se lạnh dịu êm của đất trời, trong nỗi buồn đắng chát, ngày mai nàng sẽ trở về thăm quê nhà, trở lại mái trường xưa nơi nàng quày quã ra đi không nói lời từ biệt, khi ra đi nàng mong ước sẽ làm nên kỳ tích cho cuộc đời mình....nàng hy vọng sẽ gặp được người chồng tốt, sẽ có những đứa con ngoan và một gia đình hạnh phúc... Và nàng sẽ trở về chốn cũ cùng với  gia đình bé nhỏ của mình, một hạnh phúc đơn sơ biết bao.

Nàng rời thành phố đã cưu mang nàng và một cuộc tình với những ân tình đã trả ... với chút tình thâm bỏ lại, trở về thăm quê nhà với tâm tình trĩu nặng và một tâm hồn lãng đãng những ưu tư

.Thành phố cũ nơi nàng ra đi không một câu giã biệt vẫn lặng thầm đón nàng trở lại... cũng bình yên và lặng thầm chào đón kẻ quay lui...Có hạt bụi nào cay mờ tròng con mắt của kẻ trở về thăm lại chốn xưa, ngôi trường cũ và những lớp học hoang vắng, lạnh tanh, những trò cũ ngày xưa không còn gặp lại.

Những bước chân lặng thầm ra bến ghe xưa, chỗ mà ngày xưa nàng ra đi giờ hoang lạnh trống trơn, những đợt sóng xô mạnh làm ướt mắt môi , mặn đắng môi khô, tê cóng bàn tay nàng giữa buổi chiều thu một mình về chốn cũ...Nàng đã ra đi từ chỗ này và nay nàng lại trở về chốn cũ với nỗi sầu khó phai.

Ra      đi  ...    hay ...     trở     về      chốn     cũ... nào     có       nghĩa        gì       đâu...

 Nguyên Hạ Lê Nguyễn

Thứ Ba, 23 tháng 5, 2017

- A Lô... A lô, Đồng bào lưu ý, đồng bào lưu ý, nước lụt đang tràn đồng, mọi người thức dậy lo chống lụt, A lô A... lô... A lô...

  Tiếng a lô vang lên từ đường rầy xe lửa phát ra trong sương sớm của người hương quản làng tôi, nhắc nhở mọi người chuẩn bị chống lụt cho mỗi nhà...
  Tôi choàng tỉnh ngủ, khùa chân xuống giường, nước đã ngập chân giường hơn một gang tay người lớn...

     Tiếng gọi nhau ơi ới của mọi người lo thu dọn đồ đạc trong nhà đem đặt lên đám đất cao giữa vườn...
     Mẹ tôi và các cậu tôi đang di dời đàn heo con chín đứa của bà tôi ra giữa sân, chị heo mẹ với hai hàng vú dài chậm rãi theo gót, đàn gà co ro nép vào một xó với mớ lông ướt sũng, anh gà trống bỗng cất cao tiếng gáy như thầm bảo là tuy mưa gió nhưng cũng không quên nhiệm vụ cao cả của mình, xong tiếng gáy nó rè rè làm nhiệm vụ với mấy chị gà mái kế bên nhưng hầu như mấy chị gà không mấy hứng thú với  công việc thường ngày này như mọi bữa, run rẩy nép vào những hốc kẹt của đống ván giữa sân
 
    Cảnh vật nhuốm một màu đùng đục, tiếng a lô xa lần và im bặt.không gian tĩnh lặng và ẩm ướt tang thương.

***

       Ngày đó...Ở làng tôi hễ cần thông báo việc gì cho mọi người trong làng thì dùng cách này, thời gian và sự việc thay đổi theo yêu cầu, tin tức truyền đi khắp làng qua cái ống bằng tôn uốn hình cái bông bí lớn, người thông tin chỉ cần hô to trong miệng ống và địa điểm thường xuất phát từ đường rầy xe lửa là nơi cao nhất làng, chạy dài theo đầu cầu máy qua xóm "Gò bắn " đến giáp xóm " Đàng Gò"là ai trong làng cũng nghe...

       Thường nội dung kêu gọi dân làng đi bầu cử, chống bão, chống lụt, chống cháy... mọi người chỉ lắng nghe và tự lo liệu cho nhà mình, nhưng đặc biệt những tin được ghi nhận và thi hành đúng giờ nhất là những khi các "Phái đoàn vận động bầu cử " đến làng , thường nội dung như sau;

      _ A lô... a lô dân làng lưu ý, đúng 8 giờ sáng nay, đồng bào mỗi hộ đến tập trung tại đình làng Gò Bắn để nhận mỗi hộ 10 ổ bánh mì của liên danh "Con trâu kéo cày "...

        _ A lô... a lô nhớ đi cho đông đủ và bỏ phiếu cho liên danh này... nếu được như vậy lần sau mỗi hộ sẽ được nhận thêm một cái gàu xách nước...

        _A lô... A lô... Với những mẫu tin như thế thì thường dân làng đến rất đông.để nhận quà trước ngày đi bỏ phiếu ở đình làng.

         Tôi thường theo cậu Chín tôi đi lãnh bánh mì do sự phân phát của mấy người đi vận động bầu cử,
         Thường các phẩm vật được ban phát bỡi mấy bà ăn mặc rất sang trọng, quần áo lượt là, môi son má phấn, tôi thỏa thích ngắm nhìn và cứ trầm trồ với cậu tôi:

        - Sao mấy bà nhà giàu ăn cái gì mà nẫu đẹp quá...

        - Thì ăn cao lương mỹ dị mới đẹp, chứ ăn mắm mút giòi như mình sao đẹp được... mơi mốt bay cũng giàu như nẫu thì   bay  cũng đẹp dzẫy...

         lLần lượt từng hộ trình tờ khai gia đình được ban tặng chục ổ bánh mì và một tấm giấy in hình liên danh ":con trâu đi trước cái cày đi sau"     và ghi nhớ là bỏ cho liên danh đó...

        Dân làng tôi rất là đơn giản không cần biết là bỏ phiếu bầu cái gì, cũng không thắc mắc là người sẽ cầm cân nẩy mực là ai ??? Chỉ biết lãnh quà và chờ ngày họ đắc cử trở lại cho thêm cái gàu xách nước như đã hứa.

         Nhưng thường thì không thấy ai trở lại như lời hứa và cái gàu xách nước cũng chỉ "cột cánh chim ''.
..
       Cách vài hôm lại cũng có những liên danh khác lại đến sau ...Họ lại gom dân làng tôi lại ban phát cho mỗi hộ một lon sữa con chim và hứa khi đắc cử lại cho thêm kí đường... Và bọn trẻ chúng tôi lại được nhìn ngắm những người nhà giàu với đầy màu sắc và thơm tho hết sức...

        Tôi lại có dịp ngắm nhìn và mơ mộng... '"Mai mốt mình cũng giàu, mình cũng đẹp như nẫu "...

***
         Đã ba ngày mà nước vẫn chưa rút hết, trong nhà thì đã cạn nước, chỉ còn lại đám bùn non sền sệt, bọn trẻ chúng tôi chạy ra chạy vào tri trét khắp sân, khắp nhà, người lớn lo dọn dẹp phơi phóng lại chiếu giường...
        Ngoài vườn chuối ngã tứ tung, mực nước còn ngang gối, cậu tôi lấy cái sõng treo trên chái bếp xuống chèo đi nhặt mấy buồng chuối ngã gục trong vườn, chúng tôi được leo lên ngồi trong khoang dùng mấy cành cây gãy chèo phụ thật là khoái chí, đôi lúc cái sõng bị vô nước đổ nhào mấy cậu cháu xuống nước... xúm nhau lật ngược lại rồi lại leo lên...

        Chúng tôi thích nhất trò này, ở quê tôi nhà nào cũng có một cái sõng để di chuyển trong mùa nước lụt khi có việc di chuyển từ nhà này đến nhà khác hay đi vớt lúa sót hoặc đi câu cá khi nước rút...

         Bỗng từ xa nghe tiếng thùng thiếc gõ từng hồi phía xóm dưới  mỗi lúc một dồn dập từng hồi
        Thường khi nhà nào có chuyện gì muốn báo tin cho mọi người đến tiếp cứu thì trong nhà đó lấy cái thùng thiếc ra gõ liên hồi thì mọi người sẽ chạy đến tiếp cứu. thường là có người "bị trúng gió", hai vợ chồng đánh lộn có đổ máu, hay có người chết. hay có ăn trộm vào nhà...

        Còn nhớ có một lần, nhà ngoại tôi vào lúc nửa đêm nghe tiếng kêu của con gà mái ấp bị con trăn lớn vào lấy trứng và quấn chết con gà mái, trong nhà chỉ có bà tôi và mấy đứa con nít.

      Bà tôi gọi chúng tôi dậy và mấy bà cháu xúm nhau gõ thùng thiếc vang trời, chỉ độ mười phút sau trai tráng trong làng kéo đến đập chết con trăn to bằng cổ chân người lớn dài hơn thước tây, sáng hôm sau họ xẻ thịt ở giữa sân.
      Lần đầu tiên tôi nhìn thấy lớp da rằn ri bóng mượt của lớp da trăn, thịt của nó được cắt từng cục bỏ vào cái chảo gang lớn, những miếng thịt trắng hếu lăn lộn trên bếp lửa như muốn bò ra ngoài, rất lâu mới chịu nằm yên...
      Sau đó họ lọc ra một thau mỡ Trăn vàng ươm, chia cho mỗi người một chai nhỏ để dành xức ghẻ cho con nít.
      Ở làng tôi đứa con nít nào đầu không có chí và chân không có ghẻ tức là không phải con nít làng này, vì thế mỗi nhà đều lấy một ít đem về dùng từ từ, không biết mỡ Trăn có hiệu nghiệm không, mà sao đám con nít làng tôi vẫn dính liền tuổi thơ với bầy đàn "con ghẻ" quanh năm,

   Nhìn những miếng thịt Trăn nhào lộn trong chảo... tôi không dám nếm thử vì sợ lủng bụng khi nó vào trong mặc dù nhìn mấy người lớn ăn rồi uống với Rượu Bầu Đá, nghe họ khà sao sảng khoái quá chừng...

***
   Nghe tiếng thùng thiếc kêu vang từng hồi khi trời còn tờ mờ đầy sương và cơn mưa còn rỉ rả.
  
   Cậu tôi chạy ra đường hỏi với theo mấy người đi ngược lại về tiếng gọi ở cuối làng ???
_Chiện gì mà xóm dưới gõ rùm beng???

- Ông Hược mới rước dâu hôm qua, nay chết rầu.

- Sao chết ? sao chết ?
- Mới cưới vợ nhỏ mà sao chết ???

- Xuống coi rồi biết, chuyện thắc cười lắm...

      Tôi hăng hái chạy theo cậu tôi xuống nhà ông Hược.để coi cớ sự.
 Mới hôm qua còn thấy người con trai cả của ông đi đón dâu ngang qua nhà Ngoại tôi đây mà sao nay đã chết.

 Ông Hược bị bệnh gì không biết đã từ rất lâu chỉ nằm một chỗ, ngày trước ông rất khỏe mạnh.
 Nhà ông có sáu con trâu cày, đến mùa lúa cha con ông đi cày mướn cho khắp làng, nhà rất khá giả, vợ ông cho vay bạc nóng cho mọi người, đang khỏe mạnh bỗng dưng ngã bệnh, chạy thầy thuốc khắp nơi không hết.Thuốc nam, thuốc Bắc, thầy cúng, thầy thủy ra vào tấp nập cửa nhà ông...

   Một bữa nhân ông thầy bói Mù mời coi quẻ, bà Hược coi thử một quẻ cho chồng; quẻ gieo rằng

    - Gia chủ phải cưới vợ nhỏ cho ông thì ông mới hết bệnh..
.
       Bà vợ cũng không vui nhưng cũng  nhờ người mai mối,để cưới vợ nhỏ "xông hỉ cho chồng ".

       Người trong làng chỉ cho bà đến nhà cuối làng hỏi cưới cô Lượm là con gái nuôi của bà mụ Tám.
       Cô Lượm nay ngoài ba mươi tuổi, giỏi giắn và khỏe mạnh với nước da bánh mật, cặp mắt là răm, vai to, mông núng nính, hai má miếng bầu...
       Cô rất khỏe mạnh và giỏi việc đồng áng, không chồng nhưng cô cũng tự cải thiện cho mình một đứa con gái lên năm.
      Thường ngày cô đi cấy mướn cho khắp làng và đôi lúc nhà ai có cưới hỏi giỗ chạp là cô Lượm tự động đến giúp, dắt theo con Lùn để đứng ở xó cửa chờ mẹ cho miếng thịt, cục xôi.

     Cuộc sống hai mẹ con cô không có gì đảm bảo nên khi được người mai mối nói rõ ý định bà Hược muốn cưới cô cho chồng để "xung hỉ '" theo lời mách bảo của Thầy bói mù , Bà hứa sẽ cho cô hai chỉ vàng làm quà sính lễ và nuôi luôn con gái cô,( lúc ấy cô Lượm chỉ độ ngoài ba mươi mà ông hược đã ngoài năm bó và đã có bảy mặt con, nhưng vì muốn đổi đời nên cô đồng ý...)

      Ngày lành, tháng tốt đã coi xong... hôm đó nước tràn đồng, nằm trên giường trùm mền tận cổ, dưới giường một chậu lửa to nhưng ông vẫn run cầm cập

       Ông hược vạch mền ráng nhìn cái đồng hồ quả lắc treo trên tường ông thấy giờ lành để đón dâu đã tới, ông réo người con trai cả đang lật cái sõng giữa sân. giọng ông run run theo từng cơn ho to nhỏ.

    - Thằng Hai đâu, bay chống sõng đi đón dì mầy chưa ??? gần tối rồi...
    _ Dạ, con đi đây cha...a...nước lụt tràn dồng mà đón dâu...u...

     Tiếng người con trai ông lầu bầu trong miệng nhưng cũng chống sõng đi đón cô dâu về nhà chồng giữa buổi chiều đầy mưa gió nước lụt đầy đồng....

    _  Mới hôm qua đây sao nay sinh cớ sự ??? Mới rước dâu, sao không hưởng phước mà đã chết.???

     Trước sân nhà ông Hược ,một đám người đang khiêng mấy tấm phản gõ giữa nhà ông ra sân để ghép thành sáu tấm để tẩm liệm cho chủ nhân nó.mọi người đang cưa đục rầm trời, tiếng thầm thì thủ thỉ...

     Tôi nép sau lưng cậu tôi , mặt tái mét vì gió lạnh và hãi sợ vì là lần đầu đi coi đám chết...

      Giữa nhà ông đặt một cái giường nhỏ chỉ vừa một người nằm,  một cái xác đang nằm ngay đơ, đắp từ cổ xuống một tấm vải mỏng màu trắng, tôi lén lén nhìn khuôn mặt choắt cheo của ông với bộ râu lởm chởm, nước da tái mét xanh lè, cái miệng há hốc méo xệch...
     Nhìn xuống phía dưới hai cái chân đen thui nứt nẻ, đi dần lên chỗ gần tới bụng tôi thấy một vật lạ nổi cồm cộm dưới làn vải mỏng nhô lên một đoạn dài hơn gang tay người lớn....Không biết là vật gì???

     Tôi nhìn tới ngó lui thấy mấy người tới thăm, ai cũng lấm lét nhìn vào chỗ đó... rồi quay ra  ...ai cũng giấu   nụ cười...chứ không ai mủi lòng khóc theo gia chủ.

       Trong góc nhà , bà chủ nhà ngồi rũ rượi một chỗ , tay quẹt mũi miệng kể lể với vài bà mới đến:

      - Ông ơi là ông ơi, ông chết tức, chết tối vì thằng thầy bói mù nó xúi dại, hu hu... hu hu...
       - Chỉ tai cái con dâm phụ mới dìa nhà này có một ngày mà nó hại chết ông rồi... ông ơi là ông ơi....
       - Ông ơi là ông ơi, nó lấy hai chỉ vàng y trốn biệt rồi, ông ơi là ông ơi.

      Người con trai thứ hai của ông ra ngoài cám ơn mọi người rồi đá vào chân mẹ không cho kể lể nữa...

       -Bà có im đi không, tại má  bày ra chiện này mà, còn kể lể chi nữa

       Mọi người lần lượt ra về, tôi không hiểu tại sao đám chết mà sao mọi người ra về cứ nhìn nhau mỉm cười không nói, tôi thắc mắc quá nên hỏi cậu tôi:

     - Sao ổng chết mà có cái cây gì cắm giữa bụng, chi dzẫy ???

     - Con gái con đứa đừng hỏi chi mấy chuyện đó nghen....

        Rồi cậu tôi cứ chúm chím cười...những người trong làng cũng cứ nhỏ to ,,,cười tủm
      Đi hết thắc mắc này đến tò mò nọ, tôi về nhà kể lại cho dì tôi và hỏi lại câu thắc mắc cũ, dì tôi hình như đã biết chuyện trước nên nạt tôi:

      - Đừng hỏi mấy chuyện dzô dziêng đó nữa....chí nhỏ "ỉa đầy giỏ mang" hỏi chi.

     Tôi đem thắc mắc này vào giấc ngủ , cứ nhắm mắt là  khuôn mắt tái mét, đôi bàn chân khô cứng và vật lạ giữa bụng người chết...với bao nghi vấn mà không người lớn nào giải thích cho đám nhỏ chúng tôi về tình huống này...
      Cái thây ma  xám xịt, miệng méo xệch   và vật lạ... luôn là dấu hỏi to trong trí tôi ngày ấy....

***
       Cho đến một ngày kia... lúc ấy tôi đã học lớp Đệ thất, mỗi ngày khi nghỉ học, lúc vắng khách Mẹ tôi thường đi làm công việc khác cho tôi ngồi bán bánh bèo thay Mẹ...

     Bỗng nhác thấy anh Tư Trà là con trai thứ ba của ông Hược xuống học ở trường Cường Đễ và trọ gần nhà tôi, thỉnh thoảng anh đến chỗ tôi ăn bánh, tôi lấy bánh cho anh và chợt nhớ lại nỗi thắc mắc về cái chết của cha anh mà từ bấy đến giờ chưa ai giải thích cho tôi...
     Đúng đối tượng để tôi hỏi và chắc là sẽ được giải thích tường tận vì là cha anh, lẽ nào anh dấu chi, anh lại có cảm tình với tôi nữa vì cùng quê với nhau mà. Lựa lúc anh đang ăn ngon lành. .

    - Anh Tư nè, sao hồi đó cha anh chết, bị sao mà có cây gì cắm giữa bụng dzậy ???
Anh Tư Trà đang nhai mấy miếng bánh bèo trong miệng, bỗng sặc một cái thiệt mạnh, mấy miếng bánh văng ra khỏi miệng anh đáp vào lỗ mũi tôi với từng ấy miếng hẹ và nước mắm trộn lẫn...

    Tôi lấy tay quẹt ngang không biết chuyện gì đã xảy ra cho anh...
   Anh đứng lên trả tiền, mặt sượng trân như mới bị phát hiện là mình bận quần quên gài cửa sổ...

      Tôi nghĩ bụng chắc anh bị đau bụng hay quên vật quí gì ở nhà sao mà đi mau quá,?  hay tại tôi hỏi về người cha quá cố của anh làm anh buồn,? hay tôi xúc phạm gì anh sao đây ?

     Tự nhiên đang ăn phun vào mặt tôi đủ thứ đồ hôi hám quá mà không nói câu xin lỗi...
      Thật là khó hiểu quá chừng... Sau này cứ mỗi lần ở quê ngoại có nước lụt chúng tôi thường rủ nhau về quê coi nước lụt và tôi cũng nhớ lại những thắc mắc về thây ma ông Hược và nỗi thắc mắc mà chưa ai giải đáp cho tôi.
      Có lần tôi thoáng nghe ai đó nói là có ai đó cũng mới bị "trúng phong" chết, giống hệt ông Hược ngày xưa ... tôi muốn tham gia câu chuyện cho rõ trắng đen, nhưng chợt nhớ lời dì tôi dặn "con gái con đứa không được hỏi mấy chuyện dzô dziêng đó," nên thôi vì lúc đó tôi cũng đã là '' con gái rồi " sao dám hỏi ai thêm...

***
    Những lần kể cho các con nghe những câu chuyện của tuổi thơ... chưa lần nào tôi dám kể câu chuyện này vì sợ chúng hỏi lại...Chỉ kể đến chỗ chống sõng trong vườn ...đã giải thích mệt nghỉ rồi , đưa mấy chuyện phức tạp này chỉ làm rối rắm thêm cho mẹ.

    ,Chuyện về tuổi thơ luôn là đề tài mà chúng thích nhất vì ở đó là nguyên bản của sự mộc mạc là những ước mơ đơn sơ nhất  của mỗi con người ...những chuyện tôi thường kể đi kể lại nhiều lần cho các con và bây giờ cho các cháu tôi, nhưng câu chuyện này thì nay mới kể cho mọi người về những trận lụt quê tôi hàng năm vẫn tràn bờ trên quê mẹ quê cha ...

     Những người dân quê tôi qua bao đời vẫn hứng chịu những thiên tai bão lũ, lụt lội tràn đồng hàng năm, không biết những 'hủ tục" có còn triền miên trong đời sống người dân làng tôi ???

       Tôi vẫn nhớ lắm những ngày tuổi thơ nơi quê Ngọai


           Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

      ( Giải 2, Giải Viết ngắn hải Ngọai 2010)