Thứ Sáu, 20 tháng 10, 2017

NẮNG CHIỀU



Sợi nắng chiều...
      Lấp ló tự thật xa

Những hàng cây
       Trút bao nhiêu lá úa

Nắng về đâu...
       Từng chùm đang nhảy múa

Lá úa vàng
       Trăn trở giã từ nhau

Ai đứng đó...
       Một mình chiều trở lạnh

Chiều đang rơi
        Bóng tối đã chìm gần

Ngày qua rồi...
        Tuổi thời gian lận đận

Được mất gì
        Quên cả tuổi xuân trôi

Cơn mưa phủ...
      Ngược dòng về bến cũ

Mộng tìm về
      trăn trở giấc mơ qua

Bao con nước
      Chảy xuôi về biển cả

Thả hồn trôi...
       Biển lộng gió chiều qua

Câu thơ gởi
       Cho lòng ai đỡ tủi

Gởi nắng chiều...
       Ngược bước lại thời gian

Dĩ vãng mờ...
      Bao kí ức nồng nàn

Đã vụt mất...
      Hương thơ mờ  nắng nhạt.

   Atlanta Oct. 20 th 2017

      Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

Thứ Ba, 17 tháng 10, 2017

HƯ VÔ...



   Ngôi nhà tĩnh lặng và chìm khuất trong hàng cây xanh mướt lá thông, thấp thoáng sau những bóng cây , hàng ngày tôi vẫn nhìn vào và muốn vào "khám phá"..
  .Không gian luôn u tịch, những bông hoa dại mọc đan xen dưới những gốc thông vững chải, xa xa là một hồ nước nhỏ lao xao bóng nắng, gờn gợn xôn xao nhẹ nhàng vào lúc chiều tà., hai hàng liễu ( willow weeping) luôn xoã tóc từng ngày một cách u buồn và cam chịu.
    Vẫn luôn thu hút mắt nhìn của kẻ qua đường vì vẻ cấu trúc của ngôi nhà thật tinh tế và thu hút,  đan xen giữa những gốc cây chìm khuất.thật thơ mộng và ảm đạm , nhuốm một chút buồn phảng phất

  Hàng ngày tôi đã từng đi qua ngôi nhà ấy hai bận...không biết đã từ bao nhiêu năm qua, ngày tháng nào trong những năm tháng qua tôi đã từng nhìn thấy nó ...Sự tò mò nhân rộng khi tình cờ một lần nghe qua tai mình rất nhẹ về câu chuyện 'căn nhà có ma", vào một buổi tiệc đầy tháng của cháu nội một người bạn già mới quen. và được biết ngôi nhà đã rao bán từ rất lâu...nhưng vẫn chưa bán được.

   -Từng đêm  , những ngôi nhà lân cận...vẫn nghe tiếng đọc kinh vang rền trong ngôi nhà ấy vọng ra.

  _ Căn nhà bỏ hoang cả chục năm nay...từ khi bà già chủ căn nhà chết từ bao giờ trong nhà.

  _ Thỉnh thoảng người chung quanh xóm vẫn nhìn thấy bà già ngồi trên ghế đá sau nhà vào mỗi buổi chiều sẫm tối...

  _Khi thời tiết đổi mùa, những chậu hoa trước nhà được thay đổi theo mùa   ...mà không thấy ai mang tới...

  Những mẫu tin góp nhặt được về ngôi nhà mà bấy lâu tôi vẫn thường tò mò muốn biết và đôi khi muốn vào thăm và có lúc mơ mộng mình sẽ là chủ nhân ngôi nhà cổ kính và trầm mặc một cách đáng yêu ấy.

   Trong quá khứ của cuộc đời tôi, từ tấm bé đã mơ ước trong cuộc sống tương lai của đời mình...; Tôi sẽ cố gắng tạo cho mình có một chỗ cho mình thật tươm tất, sẽ dùng hết cả sức lực, cần cù, lao động cật lực, vận dụng khả năng có được để tự tạo cho mình một chỗ của mình theo sở thích của mình...và như có một thôi thúc vô hình tôi vẫn muốn vào xem ngôi nhà ấy bên trong.

    "Con người sống có căn nhà...Chết có ngôi mồ"

    Đó là nơi chốn đi về của mình...điều mơ ước của tôi quá là bé nhỏ đối với những người may mắn khác, nhiều người may mắn lắm, khi sinh ra đời đã 'ngậm chìa khoá vàng' mở bao cánh cửa sáng trưng nơi cõi nhân gian, thừa hưởng nhà cao cửa rộng từ cha mẹ, hay khi thành gia thất gặp được lắm sự hên may, có được tấm chồng tốt, được cung phụng bao vinh hoa phú quí ...Đó là những dữ kiện thật "xa xỉ" và không có trong tự điển cuộc đời tôi...

     Cuộc sống cuộc đời cô gái xuất thân khó khổ như tôi...chỉ biết gắng sức thay đổi cuộc khó nghèo bằng khối óc kém thông minh chỉ còn chút kiên trì và nhẫn nại...Nhưng có lẽ ông Trời cũng không phụ lòng kẻ khó nghèo...Có lúc tôi vẫn nghe vẳng bên tai lời người vọng từ thinh không :

  " Không ai nghèo ba họ, không ai khó ba đời"...

   Hình như chỉ đời mẹ tôi là khó nghèo...Nay đến đời tôi ???

   Vậy ra tôi phải cố gắng vượt qua khó nghèo, may ra đến đời con cháu tôi...thế hệ thứ ba thứ tư ...
   Ắt sẽ khá hơn chăng???

+++

   Thời gian nền kinh tế Mỹ bị khủng hoảng, công việc làm ăn của người Mỹ xuống trầm trọng, Sau ngày ông Tổng thống da màu bước lên cưu mang một sự lũng đoạn của các vị tổng thống trước...công việc làm mất đi, bao nhiêu người mất việc, những người da đen xung quanh xóm nghèo nơi mẹ con tôi sinh sống, họ không còn việc làm, xin trợ cấp chính phủ hoặc di dời sang vùng khác, những ngôi nhà cũ giao trả lại cho Ngân hàng, họ bỏ lại một mớ rát rến, hoang tàn cho vùng đất nghèo chìm khuất sau những hàng thông xanh màu lá mà không chút hương hoa...

    Thời điểm này cũng chính là cơ hội những người Châu Á cần cũ nhẫn nại, ki cóp một chút tiền, vàng , chắt chiu mội tháng, bấy giờ họ đổ ra mua lại những căn nhà của nhà Băng lấy lại của những người mất việc, giá cả chỉ bằng một phần tư giá cũ...một cơ hội cũng là một thời cơ của đám dân nghèo "tha phương cầu thực".

    Sau nhiều lần dừng xe lại và đi vòng quanh ngôi nhà ...Tôi rất thích cách cấu trúc riêng của ngôi nhà này( Có lẽ do chủ nhân mua đất và tự xây dựng theo ý thích của họ, đàng sau nhà có một hồ nước nhỏ trồng nhiều hoa và những cây liễu xoã tóc bên hồ, cảnh vật thật nên thơ...

     Một buổi chiều cuối tuần, khi đi ngang qua ngôi nhà, tôi dừng xe lại vì thấy đàng sau chiếc ghế đá bên hồ có một người lom khom trong chiếc áo màu xám nhạt, vui mừng tôi mau bước ra ...định xin vào coi bên trong...Một luồng gió mát lạnh thổi thốc vào mặt, dụi mắt nhìn lại chiếc ghế đá và người áo xám không biết đã đi đâu tự bao giờ....Cảm giác mệt mỏi và buồn ngủ úp chụp lên tôi...chui vào xe định thận lại, tôi trở về nhà khi bóng đêm vừa xuống vì là những ngày cuối năm nên bóng đêm xuống nhanh...

    Sang mùa Xuân năm sau...khoảng tháng ba, khi cảnh u tịch và lạnh giá của mùa Đông đã nhường cho những bông hoa muôn màu khoe sắc thắm , tôi lại nhìn thấy nhiều hoa vàng nở rộ trước ngôi nhà ấy...Tôi lại muốn vào coi bên trong và muốn biết giá cả thế nào???

    Tôi nhờ người Agent hay đưa tôi đi coi nhà, Cửa mở...một con mèo đen to sụ từ trong phòng khách phóng ra...người agent chỉ đứng ở cửa nhìn vào...tôi như bị một sức hút kỳ bí nào thôi thúc, tôi bước vào hai phòng ngủ lớn, nệm giường vẫn tinh tươm như có người đang ở, tất cả được phối giữa hai màu xám nhạt và hồng sẫm đan xen, nhẹ nhàng và thanh thoát, phòng khách và nhà bếp thông nhau nên rất rộng và tất cả đồ dùng trong bếp và ghế bàn thật sang trọng và sạch sẽ như có người đang vào ra mỗi ngày...

   Đặc biệt nhất là căn phòng phía sau( có lẽ là family room, chạy dài theo chiều dài căn nhà , có nhiều cửa sổ nhìn ra hồ nước phía sau, hai bên trồng rất nhiều hoa đủ màu sắc...Điểm rất lạ là tất cả đều sạch sẽ và sáng đẹp như có người chăm sóc mỗi ngày...)
     Tôi mãi mê nhìn ngắm những kệ sách đầy ắp và xếp rất ngăn nắp trên những ngăn tủ  làm bằng gỗ quí, bóng loáng, trên chiếc bàn viết rộng , một chiếc đèn đọc sách rất đẹp bên cạnh một bình hoa giả nhưng màu sắc thắm tươi như hoa thật...Khung ảnh nhỏ của chủ nhân : hai vợ chồng người Mỹ trắng và một đứa bé gái dễ thương...trên tường treo ảnh gia đình ...
      Tôi lặng nhìn ảnh người đàn bà tóc bạc trắng khoát chiếc áo choàng màu xám nhạt...Tôi cảm nhận rất quen....hình như tôi đã từng gặp bà ta đâu đó...không nhớ nổi.

     Trên bàn viết đang có một cuốn sách dày cộm đang lật mở và có ngăn một vật ngăn là một cánh hoa mỏng...tò mò tôi muốn kiếm một cái ghế để đọc thử trang sách đang lật mở...tuyệt nhiên không có chiếc ghế nào cả...Tôi bước ra cánh cửa ngăn phòng đọc sách và phòng khách, bỗng tôi nghe như cuốn sách trên bàn tự nhiên đóng lại...quay lại nhìn , mới hay cuốn sách dày có bìa đỏ và in chữ vàng DIARY...
 
    Một cảm giác ớn lạnh chạy dài theo sống lưng khi tôi bước ra khỏi cánh cửa của ngôi nhà...tiếng đập mạnh của cánh cửa phòng đọc sách đóng sập lại sau lưng tôi như có bàn tay ai đó đóng lại một cách mạnh mẽ vì giận dữ...

    Khi ngồi trên xe để hoàn hồn lại...Người Agent mới khuyên tôi ;
    - Cô không nên mua ngôi nhà ấy, căn nhà ấy đã được ghi vào danh sách những căn nhà có ma của thành phố này.

    - Căn nhà này được xây cách đây 70 năm và một đời chủ, người chồng chết cách đây 15 năm, và người vợ chết trong nhà cách đây 6 năm, lúc ấy bà cũng ngoài chín mươi. bà ngồi chỗ bàn đọc sách và chết ở đó,

    -Người con gái của bà chủ nhà cũng đã ngoài bảy mươi ...Ở cách chỗ mẹ 3 giờ lái xe, chỉ đến lo lễ tang
 cho mẹ và rao bán nhà hoặc cho mướn...nhưng chưa ai dám mua ...vì những hiện tượng mà cô đã thấy.

    _ Mỗi lần có người đòi vào coi căn nhà này, tụi cháu chỉ đứng ngoài cửa chứ không dám vào, thấy cô thích quá nên đưa cô đi cho cô vui...Tất cả đều huyền bí , chưa ai biết rõ vì sao những bông hoa vẫn được chăm sóc và thay đổi giống hoa theo từng mùa trong năm???

+++
      Sau lần vào thăm căn nhà ấy, mỗi lần nghĩ đến căn phòng đọc sách và cuốn sách đóng lại, cùng cánh cửa đóng mạnh sau lưng...tôi cứ bần thần và nghe lạnh ở sống lưng...Từ đó mỗi buổi chiều về tôi không còn đi qua con đường ấy nữa...

      Cuộc sống của những người già ở đây là thế...không giống như ở xứ sở mình, khi cha mẹ già là phải nương tựa vào con cái...

     Cũng có những người già, không tự lo cho mình được nên vào các viện dưỡng lão...Bốn mùa đi qua trong âm thầm tiếc nhớ một thời quá vãng...

     Chiều Thu lá rụng đầy sân

     Buồn thơ thẩn nhặt gói vào cõi riêng

     Hoàng hôn mấp mé bên thềm

    Một cơn gió cuốn...mộng tìm hư vô


    Atlanta  Oct. 17th 2017


      Nguyên Hạ- Lê Nguyễn

   

Thứ Năm, 12 tháng 10, 2017

( Ngày cuối tuần sắp đến, gởi lên một truyện ngắn viết từ năm 2011. Mời cả nhà cùng vào đọc nhé, bài này tác giả muốn tặng một bạn học cũ ngày xưa..đã cùng ngồi chung lớp với nhau từ năm Đệ ngũ, sau vào Sư phạm cùng nhau một lớp....nhưng có lẽ bạn ấy "sẽ không vào đọc..." Mời cả nhà...)
 

      Xếp thêm vài món đồ cuối cùng vào chiếc va li kéo nhỏ, chuẩn bị xong các thứ để ngày mai Hảo lên đường vào Saigon họp lớp cùng bạn bè. niềm háo hức dâng tràn, vì ngày mai Hảo sẽ cùng đám bạn líu lo với bao nỗi vui hạnh ngộ ...

    Bước xuống sân trước nhà vươn vai mấy cái rồi nhón chân hái mấy bông hoa Ngọc Lan, bum búp, trắng đục,  thoảng hương thơm dịu nhẹ, khẽ khàng đưa lên mũi hít lấy chút hương thơm dấu ái ấy thật sâu vào lồng ngực, Hảo đặt sáu bông Ngọc lan trên chiếc đĩa nhỏ trên bàn thờ chồng, tay lần mở cuốn sách đặt bên cạnh.

Người về lòng tôi buồn hay lòng tôi vui

Áo có màu nên áo cũng chưa phai

Tôi muốn hỏi thầm người rất nhẹ

Tôi đưa người hay tôi đưa tôi

   Là bài thơ Tiễn Biệt của Nguyên Sa hiện ra trên trang sách Hảo vừa lật mở, thói quen mỗi ngày của Hảo khi mỗi lần đến trước bàn thờ chồng Hảo thường mở một trang sách, để nhẩm đọc một bài thơ nhỏ hay một đoạn báo ngắn trước nhân ảnh chồng như một lời nhắn gởi, sẽ chia với người quá cố, thắp cho Lâm một nén nhang...nàng thấm thì; mọi việc sắp làm như thể lâm vẫn còn hiện hữu

-Ngày mai em đi, gặp lại bạn bè cũ của chúng ta, mình hãy phù hộ em đi đường bình an mình nhé.Con mình sẽ sang nhà Ngoại một ngày, mình an tâm em đã chuẩn bị mọi thứ thật chu đáo rồi, giờ em ra Nghĩa trang thăm anh đây.

   Cắm ba cây nhang vào bát nhang  giữa bàn thờ, Hảo ra lấy xe và cắt thêm mấy bông hoa cùng chai nước đem theo đến thăm mộ chồng trước khi rời thành phố.

     Nghĩa trang chiều nay vắng lạnh, buổi chiều thứ sáu vẫn như mọi ngày, không phải là ngày rằm hay mồng một, bóng nắng đỏ quạch một đường sãi dài sau  dãy núi sau lưng nghĩa trang, dắt xe len lỏi trong những hàng bia mộ cáo dọc cái ngang. những tấm hình của người đã khuất không nhìn thấy nhau.

      Ngôi mộ màu xám nhạt bóng loáng màu đá rửa của Lâm hiện ra trước mặt, khuôn mặt Lâm của những ngày tuổi trẻ, mài tóc bồng bềnh, nụ cười rực rỡ,  Hảo đã cố tình chọn tấm hình Lâm của lứa tuổi hai mươi...
      Ngày hai người bắt đầu yêu nhau, những kỷ niệm tìm về lảng bảng.mỗi lần ngồi nhìn ảnh chồng, Hảo như nhìn thấy anh đang nhìn mình thật đằm thắm, đắm say và thật hồn nhiên.

      Những ngày mộng ảo, thần tiên của họ như ẩn hiện lung linh trước mặt...huyền ảo và thật ấm áp...

      Du hồn vào vũng sáng tối với giọt nước mắt vô tình chảy vội...

      Trong hư ảo nàng chợt cảm nhận như có một bàn tay đặt trên vai mình bóp nhẹ, cái cảm giác y như ngày Lâm còn bên cạnh, anh vẫn thường bóp nhẹ vai nàng khi mỗi lần đến bên vợ, sau những giờ miệt mài bên chồng bài vở của học trò hay những lần ngồi coi tivi với nhau, trước khi đi làm một việc gì Lâm vẫn thường có cử chỉ này với vợ...bây giờ cái cảm giác ấy lại hiện về trong hư hư thực thực, nhẹ tênh và bay bổng...

    .Hảo choàng tỉnh cơn mê khi tiếng đứa bé lay mạnh vai Hảo:

_Cô ơi, gần tối rồi nghen cô, sao cô cứ ngồi ngủ ở đây?

-Cám ơn cháu, tối rồi  sao???cô về đây

    Dắt xe ra khỏi nghĩa trang, trên đỉnh núi xa chỉ còn lại một phần mặt trời đỏ ối đang sắp mất hút, bóng chiều đã trãi dài trên khắp lối đi về..Lòng buồn diệu vợi, xe đi qua những con đường quen thuộc, dắt xe vào căn nhà vắng lạnh, thẫn thờ bên bàn thờ chồng, lần tay mở trang sách chiều nay chưa xếp lại.
mắt dại khờ nhẩm đọc tiếp mấy câu của bài Tiễn biệt.

Sao người không là một cung đàn

Cho lòng tôi mềm trong tiếng than

Khi trăng chảy lạnh từng chân tóc

Khi gió se trùng cuốn không gian

     Giấc ngủ chập chùng trong cơn mê mang theo cái cảm giác lâng lâng thoải mái của bàn tay mạnh mẽ xoa bóp bờ vai lạnh lẽo mỗi ngày, đôi khi nàng cũng nhận biết qua những lần chợt tỉnh dậy trong trễ tràng, nhưng Hảo cũng không cho là mộng hay thực...
     Những lần thấy Mẹ ú ớ , quẫy đạp trong cơn mê thì dứa con gái của Hảo gọi Mẹ dậy và lấy khăn nóng đắp lên mặt cho Mẹ...Hảo vẫn muốn gìn giữ những cảm giác ấm áp ấy mãi.
 
     Ngày kinh hoàng đã qua gần hơn bốn  năm, thời gian qua nhanh quá, nhưng Hảo cảm nhận mới đâu đó.

     Lâm ra đi mãi mãi không về... trong một tai nạn xe cộ, nhân một lần về thành phố giao nhận hàng cho công ty chàng làm việc là một hảng thầu xây dựng các công trình thiết kế, Lâm bị tai nạn và đã qua đời , chiếc xe đổ từ trên đường đèo xuống vực sâu...thân xác chàng được bó trong mảnh vải lớn, bỏ vào chiếc hòm thiếc mang về...Đất trời sụp đổ trước mặt, dưới chân.Hảo đã chết lịm nhiều lần, nhưng sức người tuy cạn kiệt, nhưng nàng vẫn cố đứng dậy để chăm sóc đứa con gái thân thương của hai người

    Không được nhìn hình hài chồng lần cuối, không được vuốt mắt chồng lấy một lần.

     Hảo đã sống trong căn nhà đầy ắp kỷ niệm với đứa con gái lên mười. nàng vẫn đi dạy học, vẫn vào ra như một cái bóng và vẫn thầm thì cùng Lâm trên mọi buổi đi về, trên mỗi công việc, và hàng ngày Hảo vẫn đọc sách báo cho chồng, vẫn ngâm nho nhỏ những bài thơ mà cả hai cùng ưa thích...Nghe không biết bao nhiêu lần những ca khúc mà cả hai yêu thích.

    Thỉnh thoảng có người bảo rằng vẫn thấy Lâm vào ra trong căn nhà như ngày trước, vẫn có những hôm đi về thấy một đống cây xếp trước cửa nhà ...mà không thấy ai đem đến...và một vài hiện tượng lạ, khó tin vào mắt mình, nhưng Hảo vẫn thấy vui.

    Rồi những tin đồn là trong nhà Hảo có MA , Mẹ con Hảo vẫn điềm nhiên sống, vẫn vào ra và không nhìn thấy gì cả, lòng nàng luôn mong đợi được nhìn thấy anh  cho thoã chờ mong.

  Chỉ là chiều nay sao bỗng dưng lúc ngồi bên thềm mộ, lau chùi những bụi bám trên mặt đá, bỗng Hảo thấy buồn ngủ và mệt mỏi, cái cảm giác quen thuộc của một bàn tay ấm bóp nhẹ nhàng một bờ vai...

   Hảo cứ muốn giữ hoài cái cảm giác thân thương đằm thắm  ấy cho mình mãi và  không mảy may run sợ, nếu quả Lâm vẫn theo Hảo trong suốt cuộc đời còn lại của nàng thì quả là một hạnh phúc biết bao...Hảo vẫn êm ái đón nhận và mong mỏi được nhận những yêu thương xưa cũ.

     Chẳng là tình yêu là một hư ảo, một thăng hoa nhất của cuộc đời mỗi con người, nàng cũng chỉ cần một bàn tay ấm để sẻ chia, một nương tựa tinh thần khi cô đơn buốt giá...thế là đủ.

    Bây giờ bên cạnh nàng đang có một tình yêu vô hình của người chồng, của người yêu phủ che , bảo vệ thì quả là Hảo quá hạnh phúc, tuy tình yêu ấy không thực, nàng không nhìn thấy, không hiện diện trong cuộc đời này, nhưng hạnh phúc vẫn bãng lãng quanh hai mẹ con Hảo.

_An ơi, chiều nay trước khi sang nhà Ngoại ngủ, con nhớ thắp lên bàn thờ bố ba cây nhang , đợi khi nhang tàn rồi mới đi nghen con.

_Dạ con biết rồi, có cần đọc sách hay báo gì cho Bố nghe không hở Mẹ?

_ Không cần đâu con, Mẹ đã mở sẵn một tập thơ cho Bố rồi .

    Trong khi chờ xe ông Bảy Tài đến đón đi, nàng còn đọc tiếp mấy câu thơ trong bài "Tiễn Biệt".

Người về chiều nắng hay đêm sương

Người về đò dọc hay đò ngang

Câu thơ sẽ là lời hò hẹn

Nhưng nói làm gì tôi xin khoan

   Thắp xong ba cây nhang và cắm vào bát nhang, Hảo đi vào buồng tắm trước khi chiếc xe đò mười hai chỗ ngồi của ông Bảy Tài đến tận cổng đón Hảo về thành phố họp lớp học ngày xưa của Hảo và Lâm.

    Bỗng nàng có cảm giác như ai mới tạt vào người một xô nước lạnh, những giọt nước vương vải từ đầu xuống chân, làm ướt cả bộ quần áo trên người Hảo...
   Hảo nhìn quanh không thấy ai cả, Bé An vẫn ngồi viết nơi bàn viết chỗ cửa sổ, đối diện bên kia là bàn thờ Lâm, phòng khách vẫn sạch sẽ, gọn gàng, trong bếp vẫn không người vào ra, phòng ngủ vẫn đóng im lìm.

_ Cô giáo ơi, rồi chưa mau lên cô...Đi sớm về sớm cô ơi.

    Tiếng người chủ xe gọi ơi ới trước cổng nhà...Kể từ khi chính quyền mở cửa, vấn đề đi lại cũng dễ dàng hơn xưa, mỗi khi cần đi đâu là chỉ bấm điện thoại hẹn chủ xe đến tận cổng đón đi, không còn cái cảnh xếp hàng dài dằng dặc, chen lấn, xô đẩy nhau như thời bao cấp

     .Hôm qua Hảo đã hẹn xe sáng nay đến đón nàng về thành phố họp thường kỳ mỗi năm của lớp nàng và Lâm học chung ngày xưa.

    Nhìn chiếc vali nhỏ nằm bất động giữa nhà, nhìn vào gương soi thấy mình ướt sũng từ đầu xuống chân như ai mới xối tắm cho nàng một xô nước lớn, những giọt nước làm hoen chút phấn nhẹ trên mặt, chút son môi nhạt nhòa...những giọt nước vô hình thấm vào tứ chi lạnh giá, nàng khẽ rùng mình

   Hảo ngồi phịch trên mép phản định thần và bảo con chạy ra báo với người tài xế xe đò là nàng bị mệt và không đi nữa.

    Tiếng xe nhẹ nhàng rời con đường và mất hút sau làn bụi mù.

    Hảo thẩn thờ đến trước bàn thờ thắp cho chồng thêm một cây nhang...bỗng cây nhang trên bàn thờ vụt phát sáng và mất đi phân nửa, chỉ còn lại cái tàn cao nghệu và cong queo cỡ một gang tay.

Hảo kéo Vali vào phòng xếp lại những quần áo, vật dụng vào chỗ cũ, thay bộ quần áo ướt sũng...và gọi điện thoại báo tin cho một người bạn ở thành phố biết tin là Hảo bị bệnh và không thể tham dự cuộc họp mặt lần này và hẹn các bạn năm sau.

    Sấy  khô một bên tóc bị ướt vì nước. Hảo lên giường lơ mơ,  không nghĩ ngợi, không tra cứu vì sao mà có những giọt nước làm ướt mẻm bộ quần áo trước khi nàng rời nhà, cản bước chân nàng một lần rời nhà đi xa.
    Nàng thầm hiểu là Lâm không muốn nàng ra đi nên có sự cố ấy, nhưng làm cách nào có những giọt nước tứ tung lên người nàng thì quả là bế tắc trong tư tưởng Hảo...

    Hảo chỉ man man trong lòng là Lâm không muốn nàng ra đi trong lần đi xa này, và Hảo đã không đi, chỉ biết vậy thôi, Hảo thiếp dần vào giấc ngủ lơ mơ...Trong ảo giác có đôi bàn tay xoa bóp bờ vai lạnh.

_ Cô giáo ơi, sao sáng nay cô biết chuyến đi này không may sao cô không báo dùm tui, cô giáo ơi...

Hảo choàng tỉnh ngủ, bước ra sân trước, tiếng người đàn bà to béo, vợ của ông Bảy Tài, chủ chiếc xe đò sáng nay đến đón nàng

_ Chuyện gì đã xảy ra? chuyện gì đã xảy ra vậy chị Bảy?

_Cô giáo ơi, tai họa rồi, chiếc xe chồng tôi lái sáng nay bị rớt xuống đèo tiêu tan hết rồi...cô ơi là cô, sao cô biết trước không đi , mà không nói dùm tụi tui??? tiếp theo là tiếng xịt mũi và những lời kể lể...

_ Trời đất, vậy sao? Tui đâu biết gì...

  Hảo lạc thần, lảo đảo quay lui... Hái vội mấy búp Ngọc Lan , bóp nhẹ giữa hai lòng bàn tay, vào nhà đặt lên chiếc đĩa nhỏ trước khung ảnh của chồng, đưa tay chùi lớp bụi mỏng trên khung ảnh, nhìn ánh mắt Lâm dịu dàng nhìn Hảo, bờ môi anh với nụ cười khép kín, lẩn khuất một nỗi buồn....ánh mắt lung linh thần thoại.

     Mỗi lần nhìn ảnh chồng và chạm vào đôi mắt ấy là Hảo cúi đầu quay mặt , nước mắt ứa ra, nàng lẩm bẩm

_Lâm ơi, cám ơn anh, nếu sáng nay em đi, con mình sẽ ra sao??? Bé An chỉ mới tròn tuổi mười lăm. ai sẽ chăm sóc nó, ai sẽ vào ra ngắt những búp hoa Ngọc Lan, ai sẽ thăm viếng mộ anh mỗi tuần?

_ Cho dù chúng ta sẽ bên nhau vĩnh viễn nhưng Lâm ơi, tội cho con mình quá nếu nó mất cả cha lẫn mẹ, còn đớn đau nào hơn nữa đâu anh.

_ Lâm ơi, tình yêu là thế đấy, anh đã chọn cho em một con đường là phải sống để bảo vệ cho con, em phải sống để chu toàn trách nhiệm của chúng ta, mình đã sinh ra nó, mình phải dưỡng nuôi nó nên người .Cám ơn anh.


   Hảo đã gục khóc nức nở bên bàn thờ chồng trong ảo giác  ấm nồng của đôi bàn tay bóp nhẹ vào hai vai êm ái...hơi ấm chuyển sang chút lạnh giá khẽ khàng câm nín.

    Cây nhan trên bàn thờ Lâm đã cháy gần hết với cái tàn cao nghệu.

     Hảo miên man với mấy câu thơ của bài thơ "Tiễn biệt" gởi theo khói hương cho chồng trong buổi chiều về ấm một bàn tay của hai thế giới âm dương  cách biệt mà hồn vẫn giữ cho nhau;

Sao người không là một con đường

Sao tôi không là một ga nhỏ

Mà cũng có những giờ gặp gỡ

Cũng có những giờ chia tan ? 

    Bóng nắng đổ dài trên lối đi có hai hàng cây chụm ngọn, lối vào nghĩa trang chiều nay như dài ra dưới chân người góa phụ , lăn hoài những vòng quay của bánh xe trên những lối chân quen...Gió vẫn thì thào như bao lời tình tự cuộc tình, nàng ngồi bên mộ chồng...mãi khi vũng tối bao trùm cảnh vật...

    Hảo lần bước...trở về nhà...Thiếu dấu chân quen.


Atlanta July 24th 11

 Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

BÀI THÁNG MƯỜI



Thu lãng đãng...gió heo may
Trời trở gió, co ro cùng góc tối
Thu mơ màng...chiều xuống vội
Tháng mười sang, hương gió chuyển giao mùa

So vai lạnh ...chút gió lùa
Mây trôi bãng lãng giữa thinh không đời
Nắng chiều xoã tóc rong chơi
Gió rung chiếc lá vàng rơi cuối ngày

Hơi sương buốt lạnh bàn tay
Chở theo sương khói gởi vào hư không
Tàn Thu ...dần bước sang Đông
Con Ong tìm mật...phận Tằm nhả tơ

Một đời...tình chỉ duyên mơ
Tháng mười...vọng nhớ chân quen...dấu mờ


   Atlanta   October 2017

     Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017

TUỒI HAI MƯƠI ...VÀ BÂY GIỜ.



(Bái viết cho tuổi sáu lăm)


Tuổi hai mươi...giã từ áo trắng
Tuổi học trò ...bỏ lại sau lưng
Ngơ ngác chân chim, lặng lẽ một mình
Ngước mắt nhìn đời, xanh xao màu lá

Tuổi hai mươi... làm khách lạ
Về nhà người...chưa quen biết gần xa
Tuổi hai mươi...biết xa nhà
Lớ ngớ vào đời- trăm thương, ngàn nhớ


     Tuổi hai mươi...Cánh cửa hôn nhân đón bước chân tôi vào trong một cách vội vàng và không chút nghĩ suy trước số phận....đời người con gái bắt đầu lật sang trang sách mới từ đó...

     Một trang sách mới mở ra cho cuộc đời hoà vào chiến tranh nơi vùng đất tôi sinh ra và lớn lên từ đó...hàng đêm tiếng súng vọng lại từ xa, đạn réo kề tai, những lo sợ khôn nguôi khi bắt đầu nặng mang trong thân thể bé nhỏ của đứa con gái mới chập chững bước vào ngưỡng cửa hôn nhân chưa sẵn sàng hành trang làm mẹ.

      Đứa bé tượng hình  sau hôn nhân trong thời ly loạn...nỗi xa cách trùng trùng của một mái ấm gia đình trong thời ly loạn là cả một nỗi kinh hoàng hơn là niềm hạnh phúc phủ che.

      Tôi trở lại với tà áo trắng dưới mái trường sư phạm, gặp lại bạn bè xưa, sau khi đã sinh con, đứa con gái đầu lòng ra đời trong sự không mong đợi của cặp vợ chồng mới trong lúc chiến tranh ác liệt nhất của quê hương tôi lúc bấy giờ..

       Đứa bé thứ hai tượng hình khi tôi đang từng ngày bước những bước nặng nề đưa con theo mẹ vào lớp học...không biết ngày mai tôi có đem cơm no áo ấm cho hai đứa bé thơ không ????chỉ còn lại trong người mẹ trẻ tuổi ngoài đôi mươi những chua xót vương mang...

      Những tờ lịch vơi dần, bàn tay tôi đã từng ngày xé đi từng tờ giấy mỏng ...đếm năm tháng dần qua chớp nhoáng như thể mới ngày qua ...

      Mới đó mà tôi đã bước dần đến ngưỡng cửa tuổi sáu mươi....

       Tuổi sáu mươi...Đối với người Mỹ, chính là thời gian làm lại từ đầu...Sau một thời gian dài làm việc không ngơi nghỉ, thời gian này là để chuẩn bị cho mình những trang bị cần thiết để bước vào thời gian "an dưỡng tuổi già"Tìm cho mình một người bạn tâm giao( nếu chưa có) du lịch khắp cùng thế giới( nếu có điều kiện)Chọn những thức ăn phù hợp cho mình mỗi ngày, giảm dần những thịt thà, dầu mỡ, rau quả, chọn lựa món ăn thích hợp cho bộ máy tiêu hoá đã gần kiệt quệ...phụ giúp các bộ phận trong cơ thể được nhẹ nhàng, tránh xa những phiền toái do những ý thích ngày còn son trẻ thản nhiên đưa vào cơ thể , làm huỷ diệt các cơ quan cần thiết phải được bảo trì....

        Điều cần nhất là chọn cho mình một bài bập thể dục phù hợp mỗi ngày và thường xuyên; như Dưỡng sinh, yoga, đi bộ hay bơi lội V. V....Rèn luyện mỗi ngày và thành thói quen tốt cho mình

        Tôi đã chọn môn bơi lội kèm thêm đi bộ...một ý thích từ ngày còn bé đó là môn bơi lội, mỗi sáng được vẫy vùng trong biển nước, là cả một sự đam mê và thanh thoát cho đời sống .

        Thời gian này mỗi người còn tìm cho mình một môn giải trí thích hợp và bắt đầu rèn luyện và phát huy...
       Có nhiều bạn bè tôi thì học nhạc, sáng tác nhạc, hát cho mình nghe và cho bạn bè nghe.

        Cũng có người tập làm thơ, viết văn,(mặc dù trước kia họ chưa làm, nhưng bỗng dưng thời gian này họ viết rất hay, cũng không nên cho đó là do họ thuê mướn hay sao chép( nhiều khi do năng khiếu tiềm tàng mà thời tuổi trẻ chưa phát huy, tới buổi xế chiều mới bùng lên.
 
       Một số bạn bè tôi rất thích  chụp ảnh, họ tìm tòi những góc ánh sáng phù hợp, chụp cảnh thiên nhiên, chim muông, sâu bọ hay hoa lá bốn mùa...rồi gởi cho bạn bè cùng xem, một tiêu khiển cũng thật tao nhã...
   
        Cũng có người  tập làm hoạ sĩ,  bỏ tiền đi học vẽ, gom tranh do mình sáng tác ra để triển lãm cho bạn bè thưởng thức , cũng là một tiêu khiển sang trọng và tao nhã.

       Một số chị em thì  vào bếp ,thích pha chế những món ăn ngon.để chờ con cháu về thưởng thức hay mời bạn bè đến cùng ăn, ca hát bên nahu, trước khi ăn chụp hình những thành quả do mình mới tạo ,,,một niềm vui thơm thảo của tất cả, thật dễ thương...


     Thời gian này nhiều người thích chỉnh chu lại phong cách cho thành một người chững chạc, những quần áo màu mè, những đôi giày cao xếp gọn lại một xó, họ thích sự trang nhã, thanh thoát nhẹ nhàng.hay sưu tầm những thứ mà ngày xưa vì "bận lo cơm áo gạo tiền' mà họ chưa tận hưởng ...bây giờ thì rảnh rang có thể tiêu khiển được.

     Nhưng cũng lại có một số người  lại thích những trang phục màu mè như thuở còn son trẻ, nhảy nhót như thuở đôi mươi...ca hát, nhảy nhót như tuổi xuân thì....những người nay luôn muốn biến mình trở lại tuổi thanh xuân,cũng là cách làm cho mình trẻ lại.

    Mỗi người một ý thích cũng không nên bài bác ai, miễn sao chúng ta thấy bằng lòng với mình là đủ.
     "Lục thập nhi nhỉ"...Tuổi sáu mươi ai cũng có những kinh nghiệm của từng người về cuộc sống ...khi gặp nhau cốt là vui và thân thiện với tha nhân, ai thích gì làm nấy, đừng nên bài bác, chê trách nhau quá đáng hay khuyên nhủ ai kia "phải làm như mình, phải giống suy nghĩ mình"...tất cả đã định vị cuộc đời của mỗi con người ở tuổi sáu mươi.

     Bây giờ tôi đã từng bước, hụt hơi, lê lết những bước chân xiêu   đụng vào ngưỡng cửa... sáu lăm....
    Đã nếm trả hết mọi 'hỉ nộ ái ố". của cuộc đời.-Không còn gì để ân hận, lòng nhẹ tênh vì các con đã trưởng thành, cuộc sống không lo toan vướng bận, hàng ngày chỉ vui cùng cây cỏ, chó mèo và hoan hỉ đón con cháu về thăm viếng vào mỗi cuối tuần, ăn uống chừng mực và rảnh rang phiêu phiêu cùng sách vở và viết lách chút đỉnh giải khuây...

    Có nhiều người đã bảo tôi :" sao bạn không biết hưởng thụ"...

    Tôi biết phải hưởng thụ như thế nào đây? "Biết làm những gì mình thích", thanh thản và không câu nệ với tha nhân, nhìn cái gì cũng thấy vui và giữ tâm hồn trong sáng...như vậy là đủ chưa???

  
+++



     Mỗi chúng ta khi bước vào buổi hoàng hôn của cuộc đời.. hãy.cứ làm theo ý thích của riêng mình..Thực hiện những mơ ước mà thời gian qua chưa làm được, tiêu pha vừa phải nhưng không cần kiệm như thuở xa xưa, không cần phải chắt chiu tiền của ...hòng "để lại cho con..."  Con cái chúng lớn lên còn tài giỏi hơn chúng ta nhiều, chúng cũng không cần chút tiền bé mọn mà chúng ta để lại, hay lo cho bản thân mình khi bóng hoàng hôn đang chiếu rọi thân ta ...

   .Bây giờ tôi chỉ thích viết, viết cho mình tôi đọc, cho bạn bè và con cháu, cho các học trò cũ của tôi đọc(,không là nhà thơ, nhà văn chi ráo.) Nhưng đôi khi lời nói cũng có thể làm chạm đến tha nhân, mong rằng ai đọc mà không vừa ý "thì quẹt sang chỗ khác"...

    Chọn cho mình một niềm vui một thú tiêu khiển riêng cho mình, cho người bên cạnh, chọn cho riêng mình  những mảng màu trang nhã, sáng tối là do ý thích của mỗi người  .
  Chọn thức ăn uống nhẹ nhàng cho cơ thể dung hoà,không bị tắt nghẽn,
    Sống bình yên trong chỗ của mình đã chuẩn bị cho mình trước ngày nghỉ hưu
     Thỉnh thoảng đi du lịch theo túi tiền, gặp gỡ bạn bè...cùng nhau vui chơi, ôn kỷ niệm
     Tìm lại những ân nhân đã giúp đỡ mình ngày cũ (đền ơn đáp nghĩa nếu có thể)
      Như thế là chúng ta đã sống đẹp và biết hưởng thụ của buổi xế chiều.

    Cám ơn cha mẹ,
    Cám ơn các con thân yêu,
     Cám ơn đời,
    cám ơn thành phố cũ là quê hương tôi đó,
    Cám ơn đất nước đã cưu mang một nửa đời tôi.

    Mai ...trở về thăm  quê hương
    Thành phố biển...nuôi tôi thời bé dại
     Phố cũ, mừng tôi  trở lại
     Kỷ niệm xưa ghi dấu mãi trong tim

    Bây giờ tuổi đã sáu lăm...
    Vẫn còn góc khuất...cõi lòng nhói đau
    Vẫn còn mộng cũ tình sau...
     Trở về  đáp nghĩa, ân sâu cuối đời


    Atlanta Oct. 6th 2017

     Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn