Thứ Sáu, 16 tháng 2, 2018

BÀI THƠ KHAI BÚT


Ngày mồng một... xuất hành 'Với nước"
Tắm mát đời...Sạch sẽ tâm tư.


Nắng Xuân đổ
rộn ràng lối ngõ

Ngày mới về
nắng đổ xua mây

Gió đuổi mưa
giật mình trăn trở

Thảng thốt Xuân
hương sắc dần phai

Đời lắm mộng
bao mùa thay lá

Tháng năm trôi
trăn trở niềm riêng

Mộng chiều Xuân
quên mùa ước hẹn

Tết lại về
thêm tuổi thời gian

Atlanta ( Chiều mồng một Tết )
    Xuân Mậu Tuất

Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn




Thứ Ba, 6 tháng 2, 2018

HỒN VIỄN XỨ


Viễn xứ quê người...
Ai
đã
từng
quen.,..

Ngày chờ, tháng lụn năm tàn
..
Mong ngày trở lại xóm làng năm xưa

Trời Xuân lấm tấm giọt mưa

Hiu hắt gió, bao đêm dài thao thức

Chiều nao khói toả bờ nương

Một con chim lạc...thiên di tìm về

Mừng vui trở lại chốn quê

Đón ngày Xuân mới
Mẹ
ơi
con
về...


Atlanta , Những ngày chờ Tết

    Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

Thứ Năm, 1 tháng 2, 2018

NHỚ TẾT ...NĂM XƯA



      Những giọt mưa triền miên rơi rơi mãi ...Sau hai trận tuyết phủ đầy, những chồi xanh đang ẩn mình chờ nắng mới.
    Thời tiết năm nay lạnh giá hơn nhũng năm qua ...Thành phố Atlanta ,ngập tràn trong giá buốt ....cái cảm giác gây gây lạnh của những ngày đông tháng giá phủ tràn lên nơi tôi đang sinh sống .

   ..Bây giờ mới vào đầu tháng hai ...Cái cảm giác lạnh giá làm tâm hồn mỗi người thêm lạnh lẽo ...hay do chính nội tâm tôi cảm nhận trước mọi người ...

     Lòng tôi chạnh nhớ đến những ngày sắp Tết nơi quê nhà ...Cũng những ngọn gió hiu hiu ...những giọt mưa phùn mát dịu bắt đầu cho một sắc xuân...
     Đâu đây...những giọt mưa phùn còn sót lại ,rớt rơi trên cành cây ngọn cỏ , những chồi non còn ẩn mình  ngóng đợi nắng  xuân sang
    .Ngọn gió heo may của những ngày cuối đông cỏn rơi rớt ...cảnh vật sau con mưa sẽ tưng bừng rộn rã .


     Những ngày mưa phùn ,gió bấc đã qua rồi nhường chỗ cho những ngày nắng ráo ,vạn vật chuyển mình để chờ đón  chúa xuân..

      Thời khắc này làm nôn nao những người sống tha phương,  hồi ức trở về trong trí nhớ già nua của người xa xứ...

       Những ngày giáp Tết ở quê tôi ,đất Bình định  dấu yêu hiện ra trước mắt tôi..
       Những.ngày xa xưa ấy tôi còn nhớ mãi:

       Ôi cảnh tượng thần tiên này làm sao tôi quên được ...Ở quê tôi thường bắt đầu dậy lên từ ngày 23 tháng chạp ,tức ngày đưa ông Táo về trời ...

     Tiếng pháo bắt đầu râm ran từ sau giờ ngọ ,hầu như nhà nào cũng chuẩn bị một phong pháo để tiễn chân ông Táo..
     Thường các chủ buôn giàu có thì mâm cao ,pháo tràng ,heo quay, gà luộc....Còn cỡ trung cũng sắm chiếc đầu heo, nồi cháo vịt, ,mâm chè ...Với kẻ cùng đinh thì cũng ráng mua bình bông,nải chuối , đĩa thèo lèo...

     Mọi nhà đều nổ ran tiếng Pháo tiễn chân Ông táo  lên trời...hoài mong người đẹp lòng báo cáo thành quả của mỗi gia đình trong suốt một năm ...và mong ơn trên phù hộ cho năm sau mỹ mãn hơn năm cũ.

     Các học trò xa nhà lũ lượt trở lại nhà sau một năm xa cách.
     Khách tha phương  lo gom góp chút tiền gởi về nhà    ...
     Nghoảnh lại, mới hay đã qua hết một năm phiêu bạt ...


     Hôm nay tạm nghỉ bước gian nan

     Trong lúc gần xa ,pháo nổ ran


    Giũ áo Phong sương trên gát trọ


    Lặng nhìn thiên hạ đón Xuân sang ...


   (Thế Lữ)

     Bây giờ chúng ta đang chờ đón một cái Tết tha phương ..

    .Ngoài kia ,các chợ Tết  đã bày bán những hàng hóa xanh xanh ,đỏ đỏ ,những cành mai,cành đào được kết bằng vải lụa hay nylon ,rực rỡ ,vô hồn do bàn tay con người chế tạo ...

    Hệt như tâm hồn ai dở dang dậy lên một chút bâng khuâng buồn ...

    Cát bụi tung trời ,đường vất vả .

   Còn đời nhưng hãy tạm dừng chân


    Tưởng rằng trong chốn xa xăm ấy


    Chẳng biết vui buồn đón gió Xuân


     (Thế Lữ)

     TẾt năm xưa nơi quê nhà là dịp để gia đình đoàn tụ ,mọi người đi làm ăn ở phương xa ,các học sinh đi học xa nhà
 Bao người náo nức trở về nhà ăn tết với người thân ,gặp lại cha mẹ ,anh em ,bạn cũ ,Cô láng giềng mỏi mắt chờ mong 

     .Bao mong đợi hẹn hò ,chỉ mong cho mau đến tết

    Bây giờ trên đất khách ,chúng ta không hề có cái cảm giác mong đợi người thân trở về trong ngày giáp tết, ,không còn thấy cái cảnh chạy kiếm tiền gởi cho con trẻ về xe ,trở về mái nhà thân yêu sau bao tháng ngày xa cách ...
    Không còn nữa cái cảm giác xôn xao khi ngồi trên chuyến tàu đêm mong cho quãng đường ngắn lại

...Chặng đường dài từ Ga Bình triệu đến ga Diêu trì... đi qua những làng mạc xơ xác mái rạ ,những thôn xóm ẩn mình sau lũy tre xanh ,những mùng mền chiếu gối ...được đem ra giặt giũ  "tất niên" ,

   Vẳng từ xa tiếng kêu eng éc của chú heo  thịt béo tròn...nay  bị đem ra xẻ thịt ,vài nhà đậu tay nhau,  chia nhau mấy cân thịt heo để gói bánh chưng , bánh tét.

   ,Trong sân nhà vài người cùng nhau chùi lại mấy bộ Lư đồng ,ấm tích ..xa xa vài kẻ đang sửa lại bờ giậu,luống hoa vạn thọ ,,Cắt tỉa mấy cành mai vàng, thược dược, đủ mọi sắc màu rực rỡ sân trước, vườn sau

+++
     Hàng năm cứ gần ngày Tết đến ,ngoài việc chuẩn bị \bánh mứt ,dưa món ,gói bánh chưng, bánh tét ,Bì nem ,Chả lụa, bánh khô, bánh nổ..
    Mẹ tôi còn chuẩn bị cho mỗi đứa con một vài bộ quần áo mới, đôi guốc hoa hoè xanh đỏ ,chiếc vòng đeo tay cùng đôi bông tai óng ánh....là tất cả niềm mong đợi của những đứa trẻ trang lứa với tôi ở thời gian xa xôi ấy , nỗi háo hức mong đợi của  đám trẻ nhà quê thuở ấy...là  tuổi thơ của chị em tôi.

    ..Khi tiếng pháo giao thừa  nổ râm ran ...Sau khi đã cúng giao thừa ...Thời khắc thiêng liêng bắt đầu năm mới
      Mẹ tôi len lén tháo cẩn thận từng chiếc hoa tai lóng lánh đeo vào cho từng đứa con ...đặt bên gối mỗi đứa bộ đồ xếp thẳng nếp còn thơm mùi mực in của vải ,đặt dưới chân giường đôi guốc mới vẽ hoa hòe ,hoa sói ...
    Sáng mồng một... chúng tôi chỉ đặt chân lên nó vài lần trong ba ngày tết ,rồi sau đó "chân đất vẫn hoàn chân đất"

 ...Chúng tôi thừa biết là từ lúc đó những phẩm vật mẹ tôi dày bao khó khổ mới có được ...chúng tôi vờ như đang ngủ say, trong niềm vui bất tận.

Mẹ mua guốc mới ướm vào chân con


Con đi lướt thướt trên giường .


Đợi ngày mồng một ra đường mới tinh .


   ( Thơ Nguyễn Bính)

     Sáng mồng một ...Chúng tôi dậy thật sớm mặc vội vàng bộ cánh mới tinh ,chân đi guốc mới ,hoa tai ,vòng tay mới ...tất cả đều mới ..

      .Vọng từ xa ,,,tiếng pháo vẫn nổ râm ran ..chúng tôi chạy sang cửa các nhà trong xóm tìm nhặt những viên    pháo sót  nhét đầy túi áo...chạy tìm người đốt hộ..".vì chúng tôi là con gái "...

     .Rồi bọn trẻ chúng tôi,  hoan hỉ nhận những phong bao lì xì màu đỏ thắm sau khi làm xong thủ tục
 "Lí nhí chúc Xuân ông bà '"...

     Ba ngày Tết sắp qua mau khi thấy mẹ tôi chuẩn bị  "Cúng đưa" ,

    Tối ba mươi Mẹ tôi đã nấu nướng mâm cỗ thịnh soạn để :
"làm lễ rước ông bà" ,trong ba ngày này ông bà ,những người đã khuất về ăn Tết với con cháu, ngày nào cũng "cúng cơm bữa " ngày hai bận
 .. Mồng ba Tết, mẹ tôi chuẩn bị đưa ông bà ,đồng thời tiễn những bà con ở các vùng quê về Qui Nhơn chơi tết...,sau bữa cơm này họ trở về quê ...

     Thường sáng Mồng Ba tết,  mẹ tôi đi chợ mua thêm cái chân giò heo nhiều nạt ,con gà mái  tơ ,mấy trái khổ qua nhồi thịt ,Đĩa chả trứng vịt cuộn tròn làm chả đỏ chả đen( chả khoanh tròn có nhiều thứ bên trong)
...Con gà  sẽ được luộc vùa chín tới,  chặt miếng xếp vào đĩa ,cái chân giò  nấu với bún Tàu ,bát canh khổ qua nhồi thịt  ( món khổ qua luôn phải có ),

      Mang ý nghĩa "Cho cái khổ qua đi"...
      Thêm món lòng gà xào bánh tráng ...

   Trong các món trong bữa cơm này tôi thích nhất là món này : tôi sẽ kể sơ cho các bạn cùng quê hương Bình Định có nhớ về món ăn này không ???Lòng gà xào bánh tráng ...món ăn nhớ đời mà chắc là không một người dân xứ "nẫu" nào trong chúng ta có thể quên được


       Lòng gà được xắt nhỏ , ức gà và chén tiết gà đã luộc :Ướp gia vị gồm củ hành tím ,nước mắm ngon ,chút đường ,tiêu ...Bánh tráng mỏng bẻ nhỏ ,Chảo dầu phộng khử thơm với hành tím,xào chín mớ lòng Gà ,vớt ra ,cho thêm dầu vào chiên dòn tan mớ bánh tráng với số lòng Gà đã chín tới ,cháy sém ,vàng ươm ,quyện với mùi hành ngò, tiêu tỏi ,trút ra đĩa ăn nóng ,Giòn tan ,vị cay cay của tiêu đen ,thoảng chút đậm đà của nước mắm ngon ..
    .Ôi sao mà ngon quá là ngon ,chúng ta không cần phải ăn nhiều món trong buổi cúng đưa nhà Mẹ tôi ,chỉ cần ăn một món "lòng gà xào bánh tráng ' của quê tôi ...tôi nghĩ cũng có vài anh xa xứ muốn làm rể cho một nhà người Bình Định
   ..Có lẽ tôi là một người đã được sinh trưởng và lớn lên ở nơi chốn này nên tất cả những tập quán ,đầy tràn niềm luyến nhớ về xứ sở mình nên cảm nhận thế thôi????

    ,Những món ăn bình dị của xứ sở tôi ...chỉ có thế thôi, nhưng,sao mà ngon quá ,sao mà nhớ quá ,sao mà ngậm ngùi nhớ tiếc biết chừng nào mới thôi .... Và nhớ là không quên "nướng hai cái bánh tráng trước khi thắp hương"

+++
    Giờ đây nơi chốn xa xăm này ,sống giữa quê người với những phong tục dị biệt ...mỗi năm chúng ta được hưởng hai cái tết :Tết Tây và Tết ta
        T ất cả những người Việt xa quê cũng cố gắng tập cho con cháu nhớ về CỘI NGUỒN ...Hằng năm ,chúng ta cũng sắm về những hàng hóa giống hệt những thứ mà ngày xưa chúng ta từng mua sắm khi mỗi khi Tết đến
   ,Những chậu    cúc  vàng nở rộ ,những bánh mứt gói kín đủ màu ,đi qua các cửa hàng quần áo ,chúng ta không phải chen lấn mua cho các con những bộ quần áo mới ,không còn được nhìn thấy con trẻ mừng rỡ khi mặc quần áo mới ,không rộn ràng khi mỗi lần tết đến...

    Giờ đây mỗi lần tết đến ...
   Tôi cũng quen với những thói quen muôn thuở ...xếp vào xe tất cả những món quen dùng cho ngày tết ,Tất cả nhũng phẩm vật của một lần mừng xuân mới mà không cần ki cóp từng đồng ,không cần phải tính toán khi mua sắm ,nhưng làm sao còn có được những cảm giác hoan hỉ của những ngày xa xưa ấy ...nhưng không có được niềm vui rộn rã của năm xưa...những con , những cháu ở trời Tây không như những đứa trẻ nhà quê ..của thuở năm xưa.

+++

    Tấm lòng của người xa xứ là sự quan tâm đến người thân còn lại bên kia bờ đại dương : góp nhặt từng đồng gởi về cho người thân vui tết...nhiều khi số tiền gởi về :bằng năm, bằng mười số tiền họ mua sắm cho gia đình họ vui tết bên này...

    Nỗi nhớ nhung, tấm lòng của kẻ xa nhà thật đằm thắm mà bao người bên kia thấu hiểu: ..nhiều người ki cóp hàng bao nhiêu năm, chỉ đủ chi tiêu cho một lần về quê mình ăn tết, họ trở về với đầy đủ những quà cáp cho người thân...bao hoan hỉ, hay  trách cứ của những người được nhận, ( đôi khi còn bị phiền trách vì phẩm chất món quà và đồng tiền chưa như ý họ...)

     Nhưng có ai thấu cho kẻ "tha phương cầu thực", cũng nuốt bao cay đắng , tích góp bao năm cho một lần trở về cố xứ....
    Hạnh phúc ngập tràn khi được trở lại quê hương, trở lại mái nhà xưa ...sau bao tháng năm xa cách...bao ngày tháng gom góp chắt chiu :" Cho một chuyến về thăm, cho một lần trở lại quê nhà".
 
    Rồi...khi trở lại...Sau khi bước vào bên kia cánh cửa của sân bay...một lần cuối bị hoạnh hoẹ của nhân viên phi trường đất mẹ...lại bị lột sạch những đồng tiền còn lại...Khi bình yên trong lòng thân bay suốt mấy chục giờ bay xuyên qua nửa vòng trái đất, trở về với công việc, trở về với những lo toan cho hết một kiếp người...

   Mai vàng bên ấy
   đã
   nở
   chưa???

    Hôm nay là sáng hăm ba
    Nhớ đưa ông Táo về thưa  Ngọc Hoàng
    Bao năm lạc bước chân hoang
    Những con chim lạc tha phương trở về
    Đường xa vạn dặm sơn khê
    Những mong đón Tết quê nhà dấu yêu

    Tha phương
     nhớ
     Tết
     năm xưa...
     quê
     mình.


   

Nguyên Hạ - Lê Nguyễn



    Những ngày giáp Tết ở quê tôi thật là huyên náo, hầu như mọi việc cũng chỉ dồn vào những ngày cuối năm
"Năm hết Tết đến", trong nhà nhộn nhịp những người chạy ra chạy vào, bà tôi phân công việc cho các con cháu mỗi người một việc.bọn trẻ chúng tôi cũng náo nức lăng xăng.

    Năm nay nhà ngoại tôi gói bánh sớm hơn mọi năm một ngày,
    Hàng năm cứ sáng ba mươi mới làm heo xong là gói bánh nhưng năm nay các cậu tôi từ xa về sớm nên sáng hăm chín đã gói bánh chưng.

    Trong nhà ngoài ngõ cái gì cũng được làm mới lại hết, bờ giậu được cắt tỉa từ mấy ngày hôm trước, mấy đám bông Vạn thọ năm nay nở những bông to đẹp từ mấy ngày hôm trước, những chậu cúc vàng rực cả một góc vườn, chút nữa đây cậu tôi sẽ cho vào chậu và quấn giấy đỏ quanh chậu để đem đặt trước sân nhà, cành mai vàng to chắc nhiều bông nhất đã được thui gốc cắm vào chiếc bình lớn trong phòng khách từ mấy ngày qua.

     Ngoài sân những mùng mền, chiếu chăn đã được giặt giũ lại từ mấy ngày qua đang chờ cơn nắng lớn.

     Đám trẻ chúng tôi chạy ra chạy vào lăng xăng, sum soe những bộ quần áo mới chưa được mặc.

    Sau khi con heo trong chuồng đã bắt ra xẻ thịt từ sáng sớm, những tợ thịt còn tươi nguyên được phân ra từng loại để làm nem chả với những thịt nạt ngon nhất, những miếng vừa pha lẫn giữa nạt và mỡ sẽ chuẩn bị gói bành,
      Công việc kéo dài từ sáng sớm đến gần bốn giờ chiều mới tạm xong, những chiếc bánh chưng vuông vức, những đòn bánh tét mập ú căng tròn buộc chặt bằng những cọng lạt trắng đục, được xếp trên mặt chiếu chờ đem đi nấu chút nữa đây.

    Cái cảm giác chờ đợi đêm về, nấu bánh và nghe kể chuyện đời xưa là cái thú của đám trẻ chúng tôi ngày ấy, không biết ngày nay các trẻ em có còn yêu thích nghe kể chuyện đời xưa như bọn trẻ chúng tôi thuở xa xưa không ???
    Có lẽ vì ngày xưa chưa có những trò chơi như ngày nay nên những đứa trẻ thời tôi chỉ biết giải trí qua chuyện kể.

     Khi cậu tôi bưng ba cục đá ong để làm cái bếp đặt giữa sân, cậu đã hứa đêm nay sẽ kể cho chúng tôi nghe câu chuyện Ông Táo, và còn  nhiều chuyện đời xưa khác nữa.

      Nỗi háo hức của chúng tôi cũng được thỏa mãn khi vuông bếp đã được lên lửa, khi bên cạnh bếp than hồng đã cháy vài tiếng đồng hồ, những than hồng được sang vào chiếc lò lớn,

      Mẹ tôi ngồi rang những hột nếp vàng ruộm chung với cát, những hột nếp nổ đều trên lòng chảo tạo nên những tiếng nổ lách cách dòn tan, chúng tôi được chia cho mỗi đứa một dúm nếp nổ trên miếng lá chuối.

      Những hột nếp nổ cũng chỉ thật thơm nồng và nhẹ tâng khi cho vào miệng, ăn hoài cũng chưa thấm gì, nhưng vui miệng để chờ nghe cậu tôi kể chuyện đời xưa.
      Khi tất cả những hột nếp đã nổ đều thì mẹ tôi thắng đường và gừng khô để chuẩn bị "dện cốm nổ,"          Những bánh cốm nổ trắng tinh xen những sợi gừng thái nhỏ, chúng tôi mân mê chiếc bánh cốm nổ của mình chưa dám ăn vì sợ hết

      _Kể chuyện Ông Táo đi cậu,   Kể nghe đi cậu...

      Ba bốn cái miệng cùng nhao nhao lên một lúc, cậu tôi mới từ từ kể rằng:

    _Ngày xưa có hai vợ chồng tiều phu kia nghèo lắm, hai vợ chồng không có con, người chồng hay nhậu nhoẹt và hay đánh đập vợ, nhân một buổi nọ chồng đi vào rừng đốn củi, chị vợ bỏ nhà di hoang, đi thật xa chị gặp một túp lều của người thợ săn, chị vào xin tá túc.

    Người thợ săn cũng chỉ sống một mình lại chịu khó làm ăn...họ kết giao  và  sống với nhau như vợ chồng.

     Mỗi ngày thợ săn vào rừng săn thú đem chợ bán đến tối mịt mới về, chị vợ ở nhà lo cơm nước.

     Một ngày kia người tiều phu đi vào rừng đốn củi lại lạc đến túp lều của thợ săn gặp lại vợ mình và khóc lóc năn nỉ vợ quay về nhà cũ...trong lúc chưa ngã ngũ thì người thợ săn về, chị vợ bảo chồng cũ trốn vào đống rơm sau nhà.
     Người thợ săn đem con thỏ săn được ngày hôm ấy ra thui ở chỗ cây rơm, gió thổi làm cây rơm phát cháy to thiêu chết người tiều phu.
      Người vợ hối hận và thương chồng cũ, nhảy vào đám lửa chết theo người tiều phu, người thợ săn cũng bị bức xúc không biết vì sao vợ mình chết, cũng nhảy vào lửa chết theo.

     Ông trời thấy tình cảnh ba người khó xử và cùng bị chết oan nên phong cho họ làm  "Thần bếp"
     Vì thế mỗi bếp chỉ có ba bộ phận, tức một bà và hai ông ,

     Đó là câu chuyện thần thoại của gia đình nhà Táo,

    Hàng năm cứ đến ngày 23 Tháng Chạp là họ về trời báo cáo Ngọc Hoàng về chuyện xảy ra của từng nhà ...chính là nhiệm vụ của họ mỗi năm.

   Câu chuyện cậu tôi kể vừa dứt thì chúng tôi đã lim dim trên chiếc chiếu trải bên bếp lửa.

  _Mấy đứa nhỏ đâu thức dậy lãnh phần bánh nhỏ chín rầu đây.

   Chúng tôi choàng tỉnh thức để nhận chiếc bánh bé xíu đã được mẹ tôi gói riêng cho mỗi đứa sau mỗi lần gói bánh , nhận lấy phần bánh của mình xong là chúng tôi vào nhà ngủ tiếp ...

    Sáng ba mươi sẽ tiếp nối những xôn xao, những mâm cỗ của ngày cuối năm "cúng rước đón ông bà, "     
Những ngày giáp Tết ở quê tôi thật là vui và xôn xao những âm thanh rộn rã,luôn trở lại trong tâm thức già nua của tôi bây giờ... cứ mỗi lần Xuân về tôi lại nhớ như in.

     Rồi tiếng pháo giao thừa nổ vang, rồi trao nhau cành lộc biếc, rồi những mời nhau cắn những hột dưa cho thắm môi son...Tất cả chỉ còn trong nỗi nhớ.

    Những nỗi nhớ trong lòng vẫn  theo tôi qua bao thập kỷ. những mai nở của miền Nam, những cành Đào xứ Bắc luôn là nỗi khắc khoải của kẻ xa quê.

Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong

Rồi năm nào trên quê hương tôi Đào vẫn nở, mọi phong tục vẫn diễn ra trong tiết Xuân, chỉ những người xưa cũ đã lang bạt tứ phương...chỉ còn lại trong tôi và trong ai đó một luyến nhớ khôn nguôi...

Ai có về bên kia đất nước
Chở dùm tôi nỗi nhớ qua sông
Hỡi em, cô gái mùa Xuân trước
Còn đứng hong khô áo lụa hồng

Lòng tôi cũng bạc theo màu áo
Chiếc pháo giao thừa đã tả tơi
Chén rượu mừng Xuân tôi chẳng uống
Chỉ uống trong tôi những ngậm ngùi
(thơ Trần Trung Đạo)

Tâm sự của kẻ xa quê biết nói sao mãi cho vừa, chỉ luyến nhớ vì cũng chỉ còn là kỷ niệm...Cuộc sống đã đẩy đưa cuộc đời của mỗi người đến một bến bờ xa lạ nhưng cũng đã cho tôi một quê hương thứ hai với những công việc và trách nhiệm trên vai.

Xuân tha phương cũng chỉ vọng nhớ về đất mẹ với nỗi nhớ khôn nguôi khi mỗi lần vọng tưởng, khi biết rằng mùa Xuân đã đến trên quê hương tôi thật gần.

Tôi muốn chạy ra đầu làng cuối ngõ
Chút nắng vàng xin gởi hộ vào tim
Chốn tha phương tôi vẫn mãi kiếm tìm
Nhen chút gió lau khô dùm giọt lệ

 Atlanta ...Những ngày chờ Tết
Buổi sáng hôm nay một ngày đầu của một năm mới…Mọi vật đang đắm chìm trong sự tĩnh lặng đến vô cùng.
Ở nơi này mọi vật, mọi sinh linh trái ngược với những gì trên quê hương tôi, nhũng ngày lễ lớn, những ngày tưởng như thật huyên náo thì chính là những ngày yên ắng nhất của vũ trụ của con người, những chiếc xe nằm im trong những căn nhà khép kín, những con đường sạch sẽ không một bóng người, không một dáng xe
Bên trong khung cửa tôi nhìn ra ngoài tìm chút mùa Xuân .
Tuyệt nhiên không nhìn thấy một bông Hoa nào báo cho tôi một tín hiệu của mùa Xuân đến. Không hoa Cúc nở, không Mai vàng, không hoa Đào cũng không cả chim Én của mùa Xuân, chỉ có những Bông Tuyết tan trên bờ cỏ úa…

Đêm qua vào lúc nửa đêm tôi một mình bên ly cà phê nóng chờ đón năm mới…Cái hạnh phúc mới mẻ được nhìn mình trôi nổi giữa thời gian, đón chờ năm mới, cũng hệt như ngày này, thời gian này của mười năm về trước. cũng bên trong khung cửa kình tôi ngồi chờ sự chuyển mình giữa thời khắc chuyển giao của vũ trụ giữa Thiên niên kỷ mới…để làm gì, chỉ là để nhận rõ cái cảm giác của mình thật tinh khôi , để biết mình là một cột mốc của thời gian, để được thấy mình là một con người sống và nhận biết lằn ranh của hai thế kỷ
Khi đồng hồ trên tường chỉ đúng 12 giờ đêm, vẳng từ xa những tiếng nổ đì đùng, những tiếng súng từ xa vẳng lại, xa gần rồi tan biến, tôi nhắm mắt, thu vào tai những âm vang của tiếng súng xa …âm vang tiếng pháo Giao Thừa của những ngày xa xưa cũ
Buổi sớm mai bừng thức dậy…Bên trong khung cửa kiếng, nhìn ra ngoài một buổi sáng đầu năm mới với bầu trời ẩm đục và những sợi Tuyết tan, mùa Xuân quê nhà vào những ngày đầu Xuân mới, cũng giọt sương sa và chút mưa phùn lất phất thì Mẹ tôi lại thường nói rằng:
Những giọt mưa Xuân, năm nào Mồng Một mà trời có mưa thì năm đó Mưa thuận gió hòa …Tôi ra vườn trong cái rét dần tan, lần tay xới những gốc cây trồng trong chậu, những cây Hoa mà tôi đã từng ngày vun xới, cho nắng đầu năm phủ xuống cuộc đời chúng mong được tắm chút nắng ban mai.
Trở vào phòng đọc sách, bàn phím mở ra tôi viết những con chữ đầu tiên của mình trên bàn phím thân quen. nhũng con chữ là xương là thịt, là linh hồn của tôi, tôi đã xa quê mình lâu quá và những con chữ trở thành thân thiết, không biết tự bao giờ nó trở thành thứ quê hương thân thiết, thành tiếng lòng vọng từ trái tim tôi gởi cho bạn bè, cho những người thân yêu, cho những mật thiết nhất của tôi.
Hàng ngày tôi muốn nhờ nó tuông tràn những lời thật đẹp, thật lành, viết lên tiếng lòng tôi trên vạn ngàn câu ái mỹ, cho những người thân yêu của tôi đọc được, lòng tôi sẽ ấm lại như được ủi an bỡi những nhịp đập hòa chung của người trao kẻ nhận, ở đó tôi gặp lại ông bà, Mẹ cha, chị em, bà con xóm làng và nhất là bè bạn, những người của một thời tôi …Tôi chỉ ấm lòng khi những chữ viết tôi trao, được trao cả cho bạn bè tôi thấu suốt.
Mùa xuân ơi, Xuân xứ người hay Xuân của trong tôi, những tín hiệu bào cho tôi rằng xuân đã đến, bông Tuyết tan hay Giọt đọng trên cành, tất cả đã đi vào cuộc sống luân lưu và bền bĩ, Tôi sẽ lấy mốc của Xuân bên này mà vọng mãi Xuân xưa .
Cánh cửa của mùa Xuân đã mở ra , những bước chân mạnh mẽ của tôi vang vọng, tuy tuổi thời gian không còn đủ đầy cho tôi những bước chân vững và lâu dài, nhưng buổi đầu năm mới, bước chân tôi vẫn vang vọng mỗi ngày trên lối đi về hay những ngày dài vẫn trãi lòng mình trên những con chữ trao nhau, vẫn mạnh mẽ và mong mùa Xuân không quay mặt.
Tôi muốn nói với mùa Xuân bên này hay bên kia bờ Đại dương quê hương tôi, Tôi xin cám ơn mùa Xuân, ngày đầu của một năm mà tôi còn có được, xin gởi cho nhau Hoa cúc vàng chớm nở của quê nhà hay tôi gởi lại bông Tuyết tan của buổi sớm hôm nay, bằng hoan hỉ và bằng ấm nồng của một ngày  đầu năm nắng ấm.
Mùa Xuân đã về ngang ô cửa
Nắng bên này bỗng nhớ nắng bên kia
Tôi muốn kiếm
Bông Mai vàng trước ngõ…
Cúc vàng đâu
Chỉ thấy bông Tuyết tan
Ừ thôi gởi
Nắng vàng về bên ấy
Gởi lại tôi
Hoa Cúc  gọi Xuân sang
Mùa Xuân đã về bên ô cửa
Chỉ mình tôi đất khách ngậm ngùi than.
Ngày đầu của năm mới 2011