Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2018

Ngày Lễ Thanksgiving Tại Hoa Kỳ Nguyên Hạ-Lê Nguyễn Hàng năm cứ gần đến ngày lễ Thanksgiving tôi lại ngồi viết những cảm nghĩcu3a mình với niềm biết ơn vô vàn về đất nước Hoa Kỳ : Nơi đã cưu mang gia đình tôi gần ba thập Kỷ ... Phong tục tập quán của mỗi dân tộc thường khác nhau, phong tục của mỗi vùng miền hay mỗi quốc gia đều mang một tính cách riêng, có đi sâu vào thì chúng ta mới hiếu rõ gốc tích và mọi cái hay cái đẹp ở đó.ở đâu cũng có những tinh hoa và sắc thái riêng của từng dân tộc, từng đất nước. Những ngày mới đến Hoa Kỳ, tôi cứ nghĩ rằng ngày lễ tạ ơn (Thanksgiving ) là ngày lễ của người Thiên Chúa giáo, nhưng sau một thời gian sống tại đây thì tôi mới biết rằng : không hẳn như vậy , mà lễ Tạ ơn ở Mỹ là một ngày lễ lớn dành cho tất cả mọi người sống trên xứ sở này , Ngày lễ này được đặt ra vào ngày thứ năm- tuần thứ tư của tháng 11.mỗi năm.... Đó là ngày lễ Thanksgiving tại Hoa Kỳ. Năm nào ngày lễ Thanksgiving cũng là ngày thứ năm , tuần thứ tư của tháng 11, ngày thứ sáu sẽ là ngày "Black friday", một ngày duy nhất trong năm để tất cả các cửa hàng mua bán mở cửa sớm từ lúc bốn , năm giờ sáng , "On sale" tất cả các hàng hóa trong tiệm, giá rẻ từ phân nửa hay hơn thế nữa, thời gian kéo dài đến giữa trưa. không khí thật tưng bừng cho những công việc mua sắm của tất cả mọi người xếp hàng cũng bớt đi, Công việc đứng xếp hàng từ nửa khuya chờ trước các cửa hàng ...hầu như là một việc làm thích thú của mọi người, một cử chỉ chăm lo cho người thân cho ngày lễ hội sắp tới...mọi người sẽ đem về nhà hàng xe đầy ắp hàng hoá tiêu dùng, quà cáp giá thật rẻcho mọi người thân...và cũng là nhận lời cám ơn từ các cửa hàng gởi đến mọi người trong suốt một năm qua đã mua hàng hoá từ chỗ họ... Sau đó thì giảm ít hơn cho những ngày kế tiếp...mọi người được nghỉ liên tiếp bốn ngày, mua sắm , ăn chơi thõa thích bên gia đình, xem Foot Ball suốt sáng. Ngày nay có các chương trình bán buôn trên Internet, nên cũng tấp nập suốt mấy ngày, nhiều người không ra chợ thì ngồi tại nhà theo dõi qua mạng để mua sắm các thứ cũng không thua gì phải bương ba qua nhiều nơi... Những núi hàng hóa người ta mang về nhà và những món hàng dự trữ để làm quà cho người thân cho ngày lễ Giáng sinh sắp tới, là dịp để mọi người tiêu tiền và cũng vui vì mua được nhiều hàng giá rẻ, ai cũng sẵn sàng tiêu tiền, mua sắm tứ tung hòng vực dậy nền kinh tế tại Mỹ đang từ từ sống lại qua một thời gian bị trì trệ. Thanksgiving còn là ngày hội họp của tất cả các gia đình, con cái đi làm xa cũng trở về nhà vui cùng cha mẹ, gặp gỡ anh chị em sau một năm tứ tán mọi nơi, những chuyến bay đông nghịt những người về thăm nhà như những ngày giáp tết ở quê mình. Thực phẩm thường dùng trong ngày này là thịt gà Tây(Turkey) , hàng triệu triệu con gà Tây được phục vụ cho dịp lễ này, món bánh bí Ngô nướng (pumpkin) cũng đi kèm, nhưng với người Việt thì chúng ta cũng có thể làm thêm những món ăn Việt Nam cho những ai không ăn được những món của Mỹ, thường các chủ hảng hay tặng mỗi nhân viên một con gà Tây hay một số tiền để tự mua thực phẩm cho ngày lễ tại mỗi gia đình. Con cái về tụ họp ở nhà cha mẹ , có thể mời thêm bạn bè tới dự, cùng nhau ăn uống, mua sắm, vui chơi... đặc biệt là không cần mang quà cáp để tặng nhau, tất cả dành cho ngày Giáng Sinh sắp tới. Sau khi ăn uống xong thì xem Foot ball và chuẩn bị sáng sớm hôm sau đi mua hàng "on Sale" từ tất cả các chợ sau khi đã coi các món nào cần thiết sẽ mua cho dịp lễ Giáng Sinh sắp tới.. Hai ngày kế tiếp là thứ Bảy và Chủ Nhật, tất cả cũng được nghỉ ngơi và chuẩn bị trở về nơi chốn cũ để thứ hai bắt đầu cho tuần lễ mới. Sau mùa lễ tạ ơn...những cây thông trong nhà và hai bên đường sẽ thắp sáng, những gói quà lần lượt được chuẩn bị kỹ càng xinh xắn để sẵn dưới cây thông trong phòng khách, mỗi ngày tôi đi về chăm chút, sửa sang, tô điểm...để chờ đón mùa Giáng sinh...con cháu tôi lại trở về và những bữa ăn ấm áp hòa với niềm vui vì những món quà cho nhau...chấm dứt bao mùa lễ của một năm và chuẩn bị cho một năm kế tiếp. Mùa lễ Tạ ơn hay lễ Thaksgiving luôn đánh dấu sự thành bại cho một năm đi qua...dẫu thành công hay thất bại...chúng ta cũng cùng nhau cảm tạ Thượng đế và những gì mà ta đã nhận được trong năm. Năm nào đến ngày này các con tôi cũng làm những món ăn thuộc ngày lễ này cho cả gia đình, mặc dù không hạp khẩu vị nhưng lâu ngày ăn món ăn lạ cũng thấy hay hay... Trong tâm khảm của một người già ngoài lục tuần...mọi thành bại cũng đã qua ; Tôi luôn cảm tạ nước Mỹ, Những người dân Hoa Kỳ tốt bụng , một xứ sở trù phú , một chính phủ hoàn hảo , chính phủ đã cưu mang gia đình tôi suốt mấy chục năm qua.. vùng đất này đã nuôi nấng các con tôi lớn khôn, có việc làm tử tế, có nhà cửa khang trang...Mặc dù đó là sự cố gắng của từng thành viên trong gia đình nhưng.. .Nước Mỹ đã cho chúng tôi cơ hội để một người đàn bà đơn thân như tôi cũng có thể một mình cưu mang đám con thơ giữa xứ người xa lạ...vùng đất có nhiều người da đen tốt bụng, dễ dãi và không chút kỳ thị màu da và chủng tộc với mẹ con tôi. Tôi luôn biết ơn thành phố này...Thành phố Atlanta dấu ái, đã cho tôi hít thở không khí trong lành mỗi buổi sáng...cho tôi phát huy sự cần mẫn có sẵn trong huyết quản...cho tôi sự thành công chính từ đôi tay nhỏ bé của mình đem lại cơm no áo ấm cho mẹ con tôi... Cám ơn đất nước Hoa Kỳ với những con người tốt bụng đã giang tay đón nhận gia đình tôi với mọi điều ưu ái . Cám ơn thành phố Atlanta với những người bạn khác màu da nhưng không kỳ thị những người lưu lạc tận phương xa đến tá túc ở đây. Cám ơn các con tôi đã không đua đòi,( theo bao điều xấu xa của mọi sắc dân xa lạ, làm hư hỏng cuộc đời).. .Các con tôi tất cả đều trở nên những người hữu dụng , phục vụ tốt cho đất nước Hoa Kỳ. Hôm nay nhân ngày lễ THANKSGIVING năm 2018.. Gia đình tôi xin chân thành gởi lời cám ơn tất cả...cám ơn đất nước Hoa Kỳ Cám ơn đất nước dấu yêu Cám ơn vùng đất...nửa đời níu chân Atlanta mùa lễ Thanksgiving 2018 Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018

Giọt Sương Rơi Nguyên Hạ-Lê Nguyễn Đăng ngày 02 Tháng 11 2010 Lượt xem: 2649 alt Cơn gió Thu năm nay đến chậm, nơi chỗ tôi đang ở , bây giờ như rụt rè bẽn lẽn ...Vẫn là chút gió heo may cuốn theo vài chiếc lá vàng bay , những chiếc lá đỏ thắm màu thời gian, cơn gió ập vào cánh cửa sổ mở hé, chập choạng chút gió Thu vờn khua làn tóc rối...Tôi chợt cúi đầu ngăn một tiếng ho khan... Chạm bàn tay kéo cánh cửa , giọt sương mai còn đọng trên vài chiếc lá , bỗng lạnh căm, chợt se sắt bàn tay run, cơn gió lạnh ập vào, làm lu lu chiếc kiếng soi trước mặt...Tôi hững hờ chùi tay lau chút hơi sương, không nhìn ngắm bóng mình trong gương buổi sáng nay ....để làm chi khi ngoài kia xao xác lá...những chiếc lá vàng bay bay nhiều quá chút hương Thu. Sáng chủ nhật...môt sáng nào lất phất hạt mưa rào...Tôi bấm đốt ngón tay nhẩm tính...mình đã xa quê cũng đã nhiều năm...thời gian nào cho tôi trái ngọt, thời gian nào đã cho tôi trái đắng oan khiên, dù trái xanh trái mọng vàng hay là từng chùm trái đắng tôi vẫn oằn mình cam chịu lúc chạm tay vào... Chạm mắt vào khung ảnh Mẹ tôi, một người mẹ quê với tấm lòng biển cả, giọt sương mai dầu dãi sáng nắng mưa chiều, thân lặn lội làm thân cò trên bến vắng...suốt một đời tận tụy với đàn con. Nhớ những ngày thần tiên nhưng rất lặng...những tháng năm xa nay bỗng chợt hóa gần.ngày tuổi nhỏ với những năm bên nhà Ngoại. Những buổi sáng mùa Đông tàn ít việc...mẹ ở nhà vét mấy chén nếp mới thổi mở hàng, nấu nồi xôi vừa dẻo vừa chín vàng, ..ngoài sân trước ngõ tôi chạm tay vào chùm trái chín, hương ổi chín thơm lừng theo từng cơn hít mùi ,thoảng hương thơm, dù bao ngày vẫn nhặt được quả thơm, nhưng bây giờ bên chân mẹ với nồi xôi , hương bốc khói với chút muối mè pha đường đậu, vừa béo, vừa bùi, vừa thơm mùi lúa mới...mấy chị em tôi, ngồi thu mình trên chiếc chõng tre, vê tay từng vắt xôi nóng hổi...vị ngọt của đường đen, vị béo của hạt đậu rang vàng, thơm ngát hương mè rang và cục xôi có hạn.. . Mẹ vê tròn cho mỗi đứa một nắm mang theo..khi vào lớp học, lớp vỡ lòng , chật chội những đứa trẻ nhà quê. Tôi vội vàng chui qua lối mòn của hai bờ tre, sang nhà hàng xóm trả công cho người bạn nhỏ...nắm xôi trên tay , chia nhau qua bao ngày của một thời tuổi nhỏ ...những trứng chim, trứng cút nhỏ trao tay , người bạn nhỏ kiếm tìm nhặt được, đặt trên bàn tay bé xíu của cô bạn tuổi lên năm... Rồi tháng năm trôi nhanh với bao tháng năm dài huyễn mộng ...hai bờ tre láng màu óng mượt vì lũ trẻ sang chơi nhà luôn phải chạm tay vào...ngoài sân đứa bé trai nhón chân lên giàn mướp đầy hoa vàng óng mượt, hái chùm hoa vàng cài lên tóc đứa bé gái hai bím tóc đong đưa , tóc cháy nắng vì bao năm dài không nón che, mũ đội., Ngày hôm đó tôi làm cô dâu nhỏ, tóc kết hoa vàng của mướp, nhẫn cưới , vòng đeo là mấy cọng lá dừa xiêm...Chú rể khẽ khàng tay cầm lễ vật là mấy cái trứng chim vừa nhặt được bên bờ ao của ổ chim dồng dộc..chân nhón bước chân khẽ khàng trong hai ổ chim làm giày cao cổ ... Chạy sang nhà hàng xóm đón cô dâu về trong con mắt thật ngây thơ...Nhớ hình ảnh ngày xưa, lòng tôi chợt bơ thờ...thương nhớ lắm những ngày thật xa nơi quê Ngoại...rồi tháng năm qua tất cả đã đi vào huyền thoại ....hai đứa trẻ ngày nào nay đã đi những bước thật xa...đã băng qua đại dương , những bước chân đã vượt ra khỏi lũy tre, qua biển lớn băng qua ngàn hải lý ... Nơi đất lạ của một vùng trời viễn xứ...Quả đất tròn hai trẻ lại gặp nhau...tay mừng vui, chân bước vội...chẳng thốt được câu nào...và tất cả nhấn chìm cơn bão nổi. Chỉ những buổi chiều Thu khi vạt trời chao động, nắng chao nghiêng, lúc bóng đổ giữa chân tường, khi nhìn lên bờ tường cao ẩn hiện những cánh chim, bay chấp chới đang tìm về nơi ấm áp....Tiếng lích chích của đôi chim chia mồi khi Đông tàn nguyệt tận....Mới vỡ òa trong tâm thức một chút vấn vương chao...những dấu tích của thời gian nào lúc tuổi thơ bé dại...đã qua rồi theo bao giọt sương rơi... Sương bây giờ và giờ ở nơi đây, cũng là những giọt sương rơi mềm trên lối ngõ ...những ngôi nhà tô loang màu ngói đỏ, châp chùng , lạnh lẽo giữa những hàng cây , không bóng người, không một kẻ đi qua, những chiếc xe chợt dừng rồi biến dạng, không tiếng cười, không có tiếng khua vang, gõ guốc gỗ của những ngày Xuân trên xóm ngõ...chỉ những chiếc lá vàng bay chạm vào lòng ai biết bao chiều một mình trên xứ lạ...Nhẹ tay chùi giọt sương pha hay là nước mắt ai ...thương nhớ lắm những ngày xưa bé dại... Những giọt sương mai , hay những chiếc lá vàng bay luôn gợi nhớ trong tôi những kỷ niệm xa mờ nhưng chợt mới hôm qua nay tỉnh thức kiếm tìm nhận diện...con chó vện tiếng sủa cao vang vọng, tiếng gáy của con gà trống cất cao lúc bình minh ...và tiếng chim chích chích của đôi chim chào mào...và nhớ lắm những lần làng quê có đám cưới đám ma...mâm cỗ nhỏ nhưng ngấm vào từng vị giác, vị ngọt của miếng bánh đậu xanh , vị cay của gừng già ...thịt béo ngậy nhưng ăn hoài chưa thấy ngán... Tiếng pháo nhà ai hồng vui chân bước, lũ trẻ xô nhau giật lấy những chiếc pháo sót, pháo còn, gom góp lại tiếng đì đùng, đì đẹt... Tôi nhớ lắm khi nhà nào có đám ma , đám chết, những gỉai tang phủ kín cả những cây chuối, cây keo, cột vào thân cây để chúng cũng khóc theo, mau tiễn biệt những linh hồn đang đi vội...Ở quê tôi, cây cũng biết xót thương người ra đi trong niềm xót đau vời vợi.. nên ấm tình làng, nghĩa xóm thật thâm sâu. . Tôi đã nhìn thấy tại nơi này ...vẫn có những con người cùng chủng loại...nhưng chẳng chút thương nhau ...trong bóng xế buổi Đông tàn...những cụ già , những kiếp người cơ nhỡ, sống âm thầm trong những bức tường cao...lặng nhìn theo những ngày tháng xanh xao...không tiếng ủi an hay một lần vui tương ngộ... Ở nơi này...nào ai buồn khóc lúc chia ly, khóc than chi nào có được ích gì ...thân xác thiêu rụi giữa đất trời xa lạ....những đám tang thoạt nhìn trông rất lạ, không tiếng khóc than, không cả giọt lệ lúc biệt ly... Hoa đưa tiễn đưa có nói được điều gì ? Khi còn đó chẳng trao nhau khi gặp gỡ...chỉ có thế và kiếp bể dâu chỉ có thế... Giọt sương nào rồi cũng rơi theo mùa Thu vàng rất vội, gió Thu nào cho ta nhớ lại chuyện vọng cố hương...chuyện ly hương ai cũng tưởng thiên đường...nhưng chua xót...đoạn trường nào ai biết. Ngày xưa nhà thơ Lý bạch đã từng buông câu thảng thốt :"Cử đầu vọng minh nguyệt....Đê đầu tư cố hương ..." đó là chuyện của ngày xưa xa lắc ...Ôm trăng Thanh và cùng chết giữa đêm sương ...Có khi nào ta gục chết giữa đêm trường... Hay gục chết trong buổi chiều sầu cô quạnh ...??? Câu chuyện nhìn sương rơi.... lòng chợt vọng cố hương , ngàn năm xưa cho tới tận ngàn nay, thế kỷ nào của những ngày năm cũ ...những giọt sương rơi vội xuống lòng ai.chút nữa ... bây giờ và trong thế kỷ này còn hiện hữu bóng hình ai...xa vắng , lu mờ và cũng thật bi ai... Giọt sương bây giờ trong hồn tôi lạnh giá và giọt sương mai của một ngõ ngách nào trong tuổi thơ bé dại, chút hương quê và những giọt sương mờ Một sáng nào ta bừng tỉnh thức Giọt sương mai .....vẽ một vệt mù Lao xao chiếc lá buổi tàn Thu Sương rớt....Sao bỗng cay tròng mắt.... ( viết tặng Tiếng Thời gian) Atlanta Oct.31st 10 Nguyên hạ- Lê nguyễn

Thứ Tư, 4 tháng 7, 2018

NHỮNG MẪU CHUYỆN THẬT NGẮN

TRÂN TRỌNG Ngày lễ đính hôn của một đứa cháu...người mẹ từ Việt Nam sang hỏi vợ cho con...Nhìn thấy những người sống ở Hoa kỳ sống đầy đủ, phủ phê quá ...cũng muốn biểu lộ sự " Sang Chảnh " của người cũng giàu có ở Viêt Nam...huyên thuyên với niềm vui được nhìn thấy con mình được kết hôn với người ở Mỹ...chị nói cười huyên thuyên, biểu diễn mọi hình thức phù phiếm... Một người bà con lấy lời khuyên chị nên dừng lại bớt vì thấy " Chị hơi lố"...Lúc bấy giờ chị tưởng mình đang bay giữa thinh không...đùng đùng nổi giận và bảo con trai đem trả những quà mà người bà con tặng chị lúc chị mới sang...lúc ấy chị rất mừng vui mang đi... Từ đó: " mối thâm giao giữa hai người cắt đứt"...Trong cuộc sống thường ngày: rút ra một thực tế sâu sắc rằng : đừng trả lại thứ gì mà người khác tặng cho mình...khi đã nhận mang về, không thích thì vứt bỏ...đừng bao giờ trả lại...vì có thể đó là cả tấm lòng của họ, một cách biểu lộ tấm lòng . THỜI GIAN Được một người từ Mỹ về cưới chị đem sang...khi ấy người chồng đang có công việc làm ăn tốt, chị ở nhà sinh con và chỉ làm công việc nhà và làm một thời gian ngắn rồi " lo nội trợ, chăm con", cuộc sống phủ phê vì có chồng lo toan mọi thứ. Thời gian con đã lớn, chị vẫn không học cho mình một nghề nghiệp chi cả...Người chồng từ từ mất việc, thu nhập mỗi ngày sút kém...Chồng chị không còn dịu dàng như xưa, anh tỏ ra chê bai sự không kiếm ra tiền như người ta của chị.... Một người bạn cảm thông khuyên chị nên học lấy một nghề để mưu sinh, chị loa ngại bảo rằng:" Liệu có quá già khi học nghề từ bây giờ không ???" " Nếu bạn không học nghề từ bây giờ...thì tương lai bạn năm mươi hay sáu mươi, bạn cũng không có nghề nào để tự mưu sinh, khi bạn đã vững vàng trong cuộc sống, chồng bạn sẽ có cái nhìn khác hơn..." Cuộc sống vốn dĩ là như thế...khi bạn đã thành công, mọi người, hay chính người đàn ông của bạn...Cũng sẽ thay đổi cách nhìn về bạn BẠN HÃY TIN TÔI Bài Tháng Bảy 2018 NGuyên Hạ_ Lê Nguyễn

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2018

VƯỜN TÔI

Ô kìa...một đoá hoa Quỳnh Đêm qua bung cánh toả tràn phấn hương Sáng nay trời vãi mù sương Chân không bước vội ...hoa nhường bước nhau Góc vườn ...Con sóc tìm nhau Chân riu rít vội bên bờ cỏ non Đêm qua ...mưa rớt giọt tròn Tắm ngàn hoa lá, mảnh vườn sân sau Ly cà phê nóng ...nhớ nhau Nhạc lòng lạc phiếm phôi phai tháng ngày Giọt buồn rơi rụng kẽ tay Lòng như phiến đá giá băng giữa trời Soi mình bóng nước chơi vơi Hương xưa chìm khuất bóng mây cuối trời Bóng chim tăm cá ngàn khơi Chim về chốn cũ....vườn tôi một mình ( Bài Tháng Sáu 2018) Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2018

NHỮNG TRUYỆN THẬT NGẮN

CÂY BÚT PILOT Ngày còn đi học...Mơ ước mãi mới có được cây bút Pilot màu xanh , được khắc tên mình... Ít lâu sau , cây bút không cánh mà bay ngay sau khi ra giải lao trở vào lớp ... Lòng tiếc ngẩn ngơ ...sau bao ngày trăn trở...Lòng nghi ngờ xâm chiếm ...Và chợt nghi cho một chị bạn có gia cảnh nghèo khó ngồi sau lưng. Nhìn chị với cặp mắt hồ nghi và thấy chị lúc nào cũng có những nét " đúng chị là kẻ cắp bút , chính là chị.../" Một ngày ki, nhân đi họp nhóm ở nhà một chị bạn con nhà giàu nhất lớp...Tình cờ tôi xin đi vệ sinh, đi lộn vào một phòng chứa đồ cũ nhà chị... Một góc phòng ...đầy đồ đạc vương vải, một đống bút , đủ màu đang nằm đó, và ; Ô kìa cây bút màu xanh có khắc tên tôi, đang ở đó ... tôi mừng vui nhặt về vật quí của mình... Hôm sau đến lớp, Lặng lẽ nhìn chị bạn sau lưng...Chị thật hiền lương dưới mắt tôi... Câu nói nào vẫn theo tôi mãi: " Tội nghi ...bằng ba tội chết...đừng nên nhìn bề ngoài mà đánh giá kẻ khác, khi mắt mình chưa nhìn thấy " CÂY SƯƠNG SÂM Chị Hậu thích trồng cây lắm...Đến thăm nhà ai , chị cũng thích ra vườn săm soi các cây trồng nhà bạn. Một lần ghé thăm nhà bạn, nhìn thấy cây" Sương sâm " nhà bạn xanh màu tươi tốt, chị ngỏ ý xin cô bạn một nhánh đem về . Cô bạn bảo rằng : " Giống cây này hễ cắt cành là cả cây sẽ chết, nên o thể cắt được"... Lần sau lại đến nhà bạn, chị bạn bận việc trong nhà, người chồng của bạn đang chăm sóc cây , chị Hậu ra vườn nhìn thấy chồng bạn đang cắt bỏ rất nhiều nhánh sương sâm vương vãi , : " chị lấy về vài cành giâm xuống đất, giống cây này dễ trồng lắm".. À ra là giống cây này dù cắt bao nhiêu, cây vẫn xanh tốt... Người chung một nhà ...hai tính tình khác biệt...Họ vẫn sống hạnh phúc bên nhau suốt đời được nhỉ??? ( Chỉ là những mẫu chuyện nhỏ nhặt, hành trang cuộc đời mà thôi) Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn