Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2019

ng ấy phút giây quay tròn trên mặt kim đồng hồ…Nhưng với một tâm hồn luôn quắt quay với nỗi nhớ về những ngày tháng cũ… Thì như là mới xảy ra hôm qua, đó là những điều báo trước cho ta biết “Đó là tuổi già” đang gõ cửa nhà mình rồi đó, từ lúc mà ta bỗng dưng đối diện với “Cuộc sống và sự chết”, từ lúc mà ta biết cần phải dọn dẹp cho mình một con đường đi thanh thản đến cõi bình yên của tâm hồn…Tất cả những chuyện xưa xa lơ xa lắc bỗng hồn nhiên trở về và bỗng dưng ta muốn nhìn lại những nơi chốn cũ, dấu tích xưa. Thực vậy, những kỷ niệm thật xa xưa, từ những ngày bé dại hay những ngày mới lớn của tuổi trăng tròn hay hơn một chút nữa…Luôn hiện ra trong tâm trí tôi như mới xảy ra hôm qua, hôm kia hay tháng trước, năm trước…nhưng thực tế cũng đã hơn bốn , năm thập kỷ đã qua trong cuộc đời. Từ sau một ca phẩu thuật, cắt bỏ đi một phần thân thể quí báu mà từ lúc sinh ra làm con người, người đàn bà nào cũng được thượng đế ban tặng …qua bao năm nó nằm trong cơ thể, đóng góp cho bản thân tôi sự sinh tồn, thì nay nó lại đành đoạn ra đi…Một nỗi đau, một lo lắng vô biên giống như những đành đoạn trong cuộc đời mà tôi đã làm trong kiếp đời mà tôi đã đi qua.. .Đau buồn, khổ hận bao đêm, mặc dù bên cạnh những người thân yêu ủi an từng hồi, giải thích cặn kẽ, nhưng cái tâm vẫn cho tôi những hồi ức đớn đau , thống hối. và tôi đã dọn mình, làm tất cả những gì cần làm cho một kẻ “sắp đi xa”… .Sau một tuần lễ năm trên giường bệnh, bình yên trở về nhà tôi bỗng muốn trở về nơi chốn cũ, thành phố cũ đã nuôi nấng tôi qua bao năm tuổi thơ, nhìn thấy tôi lớn lên và giã biệt tôi khi tôi đành đoạn ra đi…tôi trở lại thăm Qui nhơn khi xác thân còn nguyên vẹn và hứa sẽ trở về nằm bên quê hương khi nhắm mắt xuôi tay. Và tôi đã trở về với quê tôi, gặp lại những người thân , những bạn bè, những con đường, những góc phố, những cát biển, những thông xanh….tất cả những dấu yêu xưa mà tưởng chừng như tôi sẽ không bao giờ gặp lại, tôi đã nói lời cám ơn tất cả, cám ơn chỗ ngồi bây giờ vẫn còn nguyên vẹn cho tôi ngồi viết lại những hồi ức này trong hạnh phúc và niềm thương cùng hai tiếng “tạ ơn”. **** Cuộc sống đã đi qua với từng ấy những vui buồn, hối hả , những bương ba khổ hận, những bất chợt bâng quơ…vẫn luôn sống lại trong tâm trí tôi vào những lúc trà dư tửu hậu, và sau những cơn đau thể xác thập tử nhất sanh, hôm nay bên ly cà phê nóng một mình trong chút không gian trầm mặc và tĩnh lặng của riêng tôi, nó gần gũi và giàn trãi trong tâm trí như một khúc phim quay chậm…triệu chứng của tuổi già đang hiện hữu vì rằng :” người già hay lui về quá khứ”và có đối diện với phút từ ly mới biết quí phút giây hội ngộ. Ở đó…Trở về thành phố cũ đã một thời ghi dấu chân tôi.nơi đã in bao dấu chân tôi. Qui nhơn của tôi đó: Thành phố mà tôi lớn lên với cát khô, gió biển, thành phố có bãi biển chạy dài bao bọc xung quanh, ở đó biển và cát đã nhìn thấy tôi lớn lên qua bao mùa Xuân- Hạ -Thu -Đông, thành phố đã cho tôi những ngày đầu tiên biết buồn khi mùa thu đến, thành phố đã có trong tôi những xao động buổi yêu đầu, những mối tình học trò, những mắt liếc môi cười của một thời con gái.Ở đó có ngôi trường Trinh Vương đã nhận mặt ra tôi từ lúc tôi bước chân vào trường trung học và ở đó đã cho tôi nhiều bạn bè dấu yêu xinh đẹp và bây giờ các bạn bè tôi cũng đã là những người con gái tài ba bay xa khắp bầu trời sánh vai cùng nhân loại. Ở đó tôi đã từng có những lần nhận thư tình của các chàng trao thư hò hẹn, những lần đón đưa với nỗi thập thò ngượng nghịu làm duyên, và những vụng dại đầu đời thật ngây thơ vô tội., thương yêu lắm, tôi đã nén cơn đau xác thân để trở về nhìn lại. Những con đường ngày xưa đếm bước Nhiều ngã đến trường…in dấu chân theo Gốc phượng cũ ngày xưa …ai lẽo đẽo Vẫn dài tay khi bóng ngã hoàng hôn. Thương thương lắm những con đường ngày xưa mình đã đi qua, thương biết bao con phố ngắn ngày xưa mình sánh bước, vẫn thập thò sợ bạn bè nhìn thấy mình đi bên nhau, và mong mỏi cho ngày mau qua cho cánh phượng hồng mau biến mất cho ngày khai trường rộn rã những ngày vui, cho ngày tháng ươm hồng trang sách mới và cho những chiều anh nối bước theo ai dưới vành nón che nghiêng cho dù bóng nắng chiều không còn lung linh trên tóc xỏa. Thương thương lắm những gốc thông già rung rinh trước gió, những chiếc lá thông khô rơi rụng dưới gốc phủ đầy tay hai đứa , cho chúng mình biết rằng trời đã sang thu, mùa thu cho mình những mộng mơ lớn dần khi gió thu se se hơi gió thoáng lạnh vai em, cho bàn tay anh phủ vai ve vuốt và cầu mong cho vai anh đủ che chắn cuộc đời em, cho những mơ ước ngày sau tròn chung một lối…. Những con đường ngày xưa diệu vợi Dáng cũ tình xưa…dấu tích còn Kỷ niệm một thời, lạc bước hoang Nay trở lại…. Chỉ hoàng hôn soi bóng ngã . Bây giờ một mình em trở lại với Qui nhơn. Hàng cây ủ rũ …hoài năm tháng Ướt đẫn sương thu …phố thay tên Đã qua bao mùa lá rụng, bao năm tháng chất chồng , những mùa gió chướng đã đi qua, những thăng trầm của cuộc đời đã chia lìa đôi ngã, Rồi cuộc tình ngắn ngủi của tuổi học trò… mấy khi tròn ước nguyện sau những mùa thi, mình đã cách xa nhau, chia xa và ly biệt vẫn là đề tài kết thúc những cuộc tình đầu của buổi đầu tiên, mỗi người mỗi ngã, những chuyến đò ngang làm chia cách mộng lứa đôi…để suốt đời vẫn nhớ về nhau như một bông hoa đẹp của một cành phượng vĩ còn sót lại trên trang lưu bút cũ. Vẫn nhớ lắm ngày xưa…bên sách vở Áo dài bay trắng cả lối đi về Chẳng duyên nhau , câu chuyện của tình quê. Bao bến nước đục trong…chia đôi ngã Câu chuyện vẫn có từ ngàn xưa cho đến ngày nay : “Phận gái mười hai bến nước, trong nhờ đục chịu” Làm thân con gái ở vào thời đại của ngày xưa…mọi quyết định là do mẹ cha định liệu, những bến trong bến đục cũng chỉ do “số phận “, bến trong hay bến đục là chuyện của ngày sau, những chuyến đò ngang đến sớm hay trễ tràng cũng do ở phần số của mỗi con người…Lòng muốn lắm mà không làm sao thay đổi , sự chia xa của cuộc tình và những cuộc đời cách biệt, chỉ còn lại trong nhau niềm thương nỗi nhớ khi bóng ngã chiều tà. Khi người xưa trở về chốn cũ thì thuyền đã tách bến sông xưa, người cũ chỉ biết thẫn thờ đứng nhìn hàng cây năm cũ mà than thầm cho duyên tình đã mất, người con gái ấy đã xuống đò tách bến sông xưa. Nhớ nhung quay quắt dáng xưa Hàng cây đứng đợi người xưa trở về Sang ngang …bỏ lại ước thề Hàng cây năm cũ vẫn chờ gió đưa Những hàng cây ngày xưa còn xanh lá, chứng kiến cho cuộc tình đầu đầy mộng mơ… Bây giờ đã qua bao mùa thay lá, sự luân lưu của đất trời đã làm thay đổi những cảnh vật của những tháng năm xưa…nhưng những ngọn gió heo may thổi tung vạt áo trắng bay và chao xô bờ tóc xanh năm cũ với bàn tay vuốt nhẹ bờ vai ngày nào… Bây giờ ngày trở lại…Vẫn bờ cây ngày cũ, vẫn chút gió heo may chao nghiêng bờ tóc rối đã điểm màu pha sương, cuộc đời mỗi người là một lối rẽ với trách nhiệm nặng mang và hai cuộc sống khác biệt nghìn trùng. Cuộc đời hai lối rẽ Chiếc lá trôi ngàn phương Biết bao giờ đứng lại Nghoảnh lại bất chợt nhau Bàng hoàng …con mắt ướt Xót xa …thì ra nhau. Bây giờ gặp lại mà còn nhận ra nhau, cũng như còn nhận ra những con đường xưa cũ trong trí nhớ mù mờ của một tâm hồn già nua , gối mỏi…hạnh phúc đến bất chợt rồi lại bỗng bay xa…tất cả cũng chỉ là hoài niệm. Bỗng chút gió thu về se lạnh , nhớ làm sao ngọn gió thu xưa se se bờ vai cũ, nhớ quắt quay bàn tay ấm áp ngày nào …nhưng chỉ là ngọn gió thu xưa trở về trong buổi chiều nay…chân bước hụt mà không bàn tay choàng vai che ấm lạnh….kỷ niệm còn …đủ để ấm lòng và thõa chút niềm riêng. Đi trên những con đường mới mở Dưới hàng cây ngập nắng hoàng hôn Hai vai lạnh giá …hương thu cũ Những lá thu rơi… phải lá sầu ???

Năm tháng nào đã đi qua trong cuộc đời của mỗi con người cũng bằng nhau với từng ấy phút giây quay tròn trên mặt kim đồng hồ, bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông rõ rệt. Mới ngày hôm qua, con đường tôi đi qua mỗi ngày còn sướt mướt những giọt mưa, Sáng hôm nay nắng vàng chói chan trên bờ cây trơ trụi lá... Sáng nay những nụ hoa trắng tinh, hồng thắm đã rộn ràng trên những con đường quen thuộc theo bước chân tôi; Hoa Dogwood lại về Nắng ấm rộn ràng khắp lối Mùa Đông giá sắp qua Nắng Xuân tràn khắp nhà Theo ý nghĩa huyền thoại của loài hoa này, khi hoa Dogwood trở về phố phường : biểu thị cho mùa Phục sinh sắp đến. Ôi những cánh hoa lung linh nở rộ, bốn cánh chụm vào nhau rung rinh trong nắng mới như một đàn bướm đáp nhẹ nhàng trên những cành cây trơ trụi. Nhắc cho mọi người biết rằng mùa Đông giá sắp qua mau... Hoa tác tác từng cánh rơi xuống nhường cho màu xanh mơn mởn của lá non...Cảnh đẹp như trong thần thoại.. Cũng thời khắc nầy trên đất nước tôi, Những rộn ràng của ngày Tết, mùa Xuân cũng đang giã từ, những cánh mai vàng cũng đang từ từ rơi vãi xuống cội nhường chỗ cho chồi non của lá xanh màu. Cứ mỗi lần mùa Xuân trở lại...lòng tôi cứ quay quắt nhớ nhà cho dù đã xa mái nhà xưa gần ba thập kỷ...Tuổi già sầm sập đến, mỗi lần đưa tiễn một người quen ra đi...Những lần đối diện với “Cuộc sống và sự chết”, từ lúc nào ta chợt bảo mình biết rằng : cần phải dọn dẹp cho mình một con đường đi thanh thản đến cõi bình yên của tâm hồn… Tất cả những chuyện xưa xa lơ xa lắc bỗng hồn nhiên trở về và bỗng dưng ta muốn nhìn lại những nơi chốn cũ, dấu tích xưa. Bao năm lưu lạc xứ người ta Thêm một Xuân sang lại nhớ nhà Nhớ cánh mai vàng, bông cúc nở Quê nhà Tết đến rộn ràng vui. Năm nào cũng vậy, cứ mỗi lần Tết đến những kỷ niệm thật xa xưa, từ những ngày bé dại hay những ngày mới lớn của tuổi trăng tròn hay hơn một chút nữa…Luôn hiện ra trong tâm trí tôi như mới xảy ra hôm qua, hôm kia hay tháng trước, năm trước…nhưng thực tế cũng đã hơn bốn , năm thập kỷ đã qua trong cuộc đời. sự trăn trở khi một mình đối diện với nỗi buồn lòng canh cánh nhớ quê hương da diết Biết bao kẻ tha phương đều muốn trở lại chốn xưa, ai cũng muốn trở về nơi chốn cũ, thành phố cũ đã nuôi nấng tôi qua bao năm tuổi thơ, nhìn thấy tôi lớn lên và giã biệt tôi khi tôi đành đoạn ra đi…tôi trở lại thăm Qui nhơn khi xác thân còn nguyên vẹn và hứa sẽ trở về nằm bên quê hương khi nhắm mắt xuôi tay. Và tôi đã trở về với quê tôi, gặp lại những người thân , những bạn bè, những con đường, những góc phố, những cát biển, những thông xanh….tất cả những dấu yêu xưa mà tưởng chừng như tôi sẽ không bao giờ gặp lại, tôi đã nói lời cám ơn tất cả, cám ơn chỗ ngồi bây giờ vẫn còn nguyên vẹn cho tôi ngồi viết lại những hồi ức này trong hạnh phúc và niềm thương cùng hai tiếng “tạ ơn”. Quãng vắng, tường soi tóc đổi màu Cuộc đời, quán trọ khó gặp nhau Chẳng có tao phùng, đà ly biệt Nhốt ưu tư, Giấu nếp cắt buồn đau **** Cuộc sống đã đi qua với từng ấy những vui buồn, hối hả , những bương ba khổ hận, những bất chợt bâng quơ…vẫn luôn sống lại trong tâm trí tôi vào những lúc trà dư tửu hậu, và sau những cơn đau thể xác thập tử nhất sanh, Hôm nay bên ly cà phê nóng một mình trong chút không gian trầm mặc và tĩnh lặng của riêng tôi, nó gần gũi và giàn trãi trong tâm trí như một khúc phim quay chậm…triệu chứng của tuổi già đang hiện hữu vì rằng :” người già hay lui về quá khứ”và có đối diện với phút từ ly mới biết quí phút giây hội ngộ. Ở đó…Trở về thành phố cũ đã một thời ghi dấu chân tôi.nơi đã in bao dấu chân tôi. Qui nhơn của tôi đó: Thành phố mà tôi lớn lên với cát khô, gió biển, thành phố có bãi biển chạy dài bao bọc xung quanh, ở đó biển và cát đã nhìn thấy tôi lớn lên quahai mùa mưa nắng, thành phố đã cho tôi những ngày đầu tiên biết buồn khi mùa thu đến, thành phố đã có trong tôi những xao động buổi yêu đầu, những mối tình học trò, những mắt liếc môi cười của một thời con gái.Ở đó có ngôi trường Trinh Vương đã nhận mặt ra tôi từ lúc tôi bước chân vào trường trung học và ở đó đã cho tôi nhiều bạn bè dấu yêu xinh đẹp và bây giờ các bạn bè tôi cũng đã là những người con gái tài ba bay xa khắp bầu trời sánh vai cùng nhân loại. Ở đó tôi đã từng có những lần nhận thư tình của các chàng trao thư hò hẹn, những lần đón đưa với nỗi thập thò ngượng nghịu làm duyên, và những vụng dại đầu đời thật ngây thơ vô tội., thương yêu lắm, tôi đã cố sức qua mấy chục giờ bay để trở lại chốn xưa, cũng mong gặp lại một người " Mà tôi muốn gặp và chỉ để nói lời cám ơn anh" Những con đường ngày xưa đếm bước Nhiều ngã đến trường…in dấu chân theo Gốc phượng cũ ngày xưa …ai lẽo đẽo Vẫn dài tay khi bóng ngã hoàng hôn. Thương thương lắm những con đường ngày xưa mình đã đi qua, thương biết bao con phố ngắn ngày xưa mình sánh bước, vẫn thập thò sợ bạn bè nhìn thấy mình đi bên nhau, và mong mỏi cho ngày mau qua cho cánh phượng hồng mau biến mất cho ngày khai trường rộn rã những ngày vui, cho ngày tháng ươm hồng trang sách mới và cho những chiều anh nối bước theo ai dưới vành nón che nghiêng cho dù bóng nắng chiều không còn lung linh trên tóc xỏa. Nhớ như in những gốc thông già rung rinh trước gió, những chiếc lá thông khô rơi rụng dưới gốc phủ đầy tay hai đứa , cho chúng mình biết rằng trời đã sang thu, mùa thu cho mình những mộng mơ lớn dần khi gió thu se se hơi gió thoáng lạnh vai em, cho bàn tay anh phủ vai ve vuốt và cầu mong cho vai anh đủ che chắn cuộc đời em, cho những mơ ước ngày sau tròn chung một lối…. Những con đường ngày xưa diệu vợi Dáng cũ tình xưa…dấu tích còn Kỷ niệm một thời, lạc bước hoang Nay trở lại…. Chỉ hoàng hôn soi bóng ngã . Bây giờ một mình em trở lại với Qui nhơn. Đã bao lần cũng chỉ ...lướt qua mau... Hàng cây ủ rũ …hoài năm tháng Ướt đẫn sương khuya …phố thay tên Đã qua bao mùa lá rụng, bao năm tháng chất chồng , những mùa gió chướng đã đi qua, những thăng trầm của cuộc đời đã chia lìa đôi ngã, Rồi cuộc tình ngắn ngủi của tuổi học trò… mấy khi tròn ước nguyện sau những mùa thi, mình đã cách xa nhau, chia xa và ly biệt vẫn là đề tài kết thúc những cuộc tình đầu của buổi đầu tiên, mỗi người mỗi ngã, những chuyến đò ngang làm chia cách mộng lứa đôi…để suốt đời vẫn nhớ về nhau như một bông hoa đẹp của một cành phượng vĩ còn sót lại trên trang lưu bút cũ. Vẫn nhớ lắm ngày xưa…bên sách vở Áo dài bay trắng cả lối đi về Chẳng duyên nhau , câu chuyện của tình quê. Bao bến nước đục trong…chia đôi ngã Câu chuyện vẫn có từ ngàn xưa cho đến ngày nay : “Phận gái mười hai bến nước, trong nhờ đục chịu” Làm thân con gái ở vào thời đại của ngày xưa…mọi quyết định là do mẹ cha định liệu, những bến trong bến đục cũng chỉ do “số phận “, bến trong hay bến đục là chuyện của ngày sau, những chuyến đò ngang đến sớm hay trễ tràng cũng do ở phần số của mỗi con người… Lòng muốn lắm mà không làm sao thay đổi , sự chia xa của cuộc tình và những cuộc đời cách biệt, chỉ còn lại trong nhau niềm thương nỗi nhớ khi bóng ngã chiều tà. Khi người xưa trở về chốn cũ thì thuyền đã tách bến sông xưa, người cũ chỉ biết thẫn thờ đứng nhìn hàng cây năm cũ mà than thầm cho duyên tình đã mất, người con gái ấy đã xuống đò tách bến sông xưa. Nhớ nhung quay quắt dáng xưa Hàng cây đứng đợi người xưa trở về Sang ngang …bỏ lại ước thề Hàng cây năm cũ vẫn chờ gió đưa Những hàng cây ngày xưa còn xanh lá, chứng kiến cho cuộc tình đầu đầy mộng mơ… Bây giờ đã qua bao mùa thay lá, sự luân lưu của đất trời đã làm thay đổi những cảnh vật của những tháng năm xưa…nhưng những ngọn gió heo may thổi tung vạt áo trắng bay và chao xô bờ tóc xanh năm cũ với bàn tay vuốt nhẹ bờ vai ngày nào… Bây giờ ngày trở lại…Vẫn bờ cây ngày cũ, vẫn chút gió heo may chao nghiêng bờ tóc rối đã điểm màu pha sương, cuộc đời mỗi người là một lối rẽ với trách nhiệm nặng mang và hai cuộc sống khác biệt nghìn trùng. Cuộc đời hai lối rẽ Chiếc lá trôi ngàn phương Biết bao giờ đứng lại Nghoảnh lại bất chợt nhau Bàng hoàng …con mắt ướt Xót xa …thì ra nhau. Bây giờ gặp lại mà còn nhận ra nhau, cũng như còn nhận ra những con đường xưa cũ trong trí nhớ mù mờ của một tâm hồn già nua , gối mỏi…hạnh phúc đến bất chợt rồi lại bỗng bay xa…tất cả cũng chỉ là hoài niệm. Bỗng chút gió đông về se lạnh , nhớ làm sao ngọn gió thu xưa se se bờ vai cũ, nhớ quắt quay bàn tay ấm áp ngày nào …nhưng chỉ là ngọn gió Xuân xưa trở về trong buổi chiều nay… chân bước hụt mà không bàn tay choàng vai che ấm lạnh….kỷ niệm còn …đủ để ấm lòng và thõa chút niềm riêng. Đi trên những con đường mới mở Dưới hàng cây ngập nắng hoàng hôn Hai vai lạnh giá …hương xưa cũ Những lá vàng rơi… phải lá sầu ???

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2019

MƯA XUÂN

Trên con đường đi làm quen thuộc mọi ngày, sáng nay bỗng bừng dậy như một ngày hội lớn của trần gian.Những cành cây hai bên đường tuần qua trơ trụi lá...hai hôm nay bớt lạnh, nắng vàng nghiêng ngã trên bờ cây ngọn cỏ... Ô kìa...hình như he hé những búp non chúm chím trên cành. ngày chủ nhật đi qua, tôi không nhìn thấy chúng có một ngày Hôm nay bỗng không gian như chìm trong giấc mơ thần thoại, ở đó có những con đường ngập tràn những búp non li ti, chúm chím, thời tiết ở đây chan hòa theo chu kỳ "bốn mùa rõ rệt", Khi những cơn gió rét mùa Đông đi qua, nhường chỗ cho nắng Xuân về , cảnh vật bừng lên tươi thắm... Bây giờ cũng chỉ mới đầu tháng hai: bây giờ nơi quê hương tôi đã chan hòa dáng Xuân, Mồng một Tết nơi quê hương tôi đó...Những chuẩn bị từ rất lâu của mọi người dân Việtnay đã cận kề . Bao nhiêu tập quán, phong tục cổ truyền đã bao qua thế kỷ qua vẫn lập lại cho mọi nhà và duy trì mãi tận ngàn sau...Sao mà thương nhớ quá. Chỉ còn ngót bốn tiếng đồng hồ nữa là đất nước tôi bước vào năm mới, tất cả mọi người chuẩn bị đón Giao thừa, Chị tôi chuẩn bị cúng giao thừa như mọi năm...Tôi vẫn hình dung được mọi việc xảy ra từng giây phút thiêng liêng trong căn nhà cũ thân yêu nơi căn nhà ngày xưa của cha mẹ và ba chị em tôi Chiều nay...trở về nhà ngồi bên trong khung cửa kính lặng nhìn những giọt mưa rơi vương trên bờ cỏ úa , chút đông tàn còn sót trên bờ cỏ, giọt mưa mạnh mẽ lau khô những vết bám cuộc đời phủ kín một mùa đông giá sắp lìa xa. Tôi chợt nhớ lời Mẹ tôi trong một tháng ngày thật xa trong tiềm thức : Năm nào trời đổ mưa, ngày đầu Xuân mà có trận mưa to, hay ngày đầu của một năm mà có cơn mưa đến thì năm đó làm ăn khấm khá :" Mưa thuận gió hòa". Cuộc sống của những người dân quê hương tôi sống suốt đời bên bờ cây, ngọn cỏ , cuộc sống bên ruộng đồng , thì những cơn mưa đến là những niềm vui òa vỡ, những giọt nước thần rơi xuống đất làm bát cơm no đầy khi hạt lúa tắm mưa sa đúng thời vụ, ngọt mềm cho mảnh đất cằn khô. Bây giờ cũng nơi này của một ngày đầu Xuân xứ người, giọt mưa Xuân làm lòng tôi buồn vô kể, gió cuồng phong phẩn nộ giấc mơ Xuân. con đường trở về nhà ngập trong gió xô nghiêng hòa sấm nổ tôi chợt lạnh lùng so vai xua đi những mệt mỏi sau một ngày làm việc Ngày mai trên con đường quen thuộc, nắng lại xô nghiêng khi chân tôi đạp trên bờ cỏ úa hôm qua, nay bỗng lú vạn chồi non vừa mới thức dậy sau cơn mưa thấm đất. những nụ hoa Dog Wood thân thương của tôi trên con đường quen thuộc sẽ xanh hơn buổi sáng hôm qua, sẽ tưng bừng đón mừng từng đàn chim đang ríu rít quay về. Hòa trong niềm vui cùng cây cỏ, giọt mưa xuân và tiếng gọi của những cánh chim, tôi lặng nhìn cảnh thân quen qua bao tháng năm dài không ngơi nghỉ, tôi cũng muốn được làm cây cao trơ trụi lá của ngày hôm qua nay bỗng chợt nở hoa , khoe sắc thắm và đang mỉm cười cùng nhân gian, những giọt mưa Xuân tắm mát và đang tô hồng cùng vũ trụ. Ngày mai là thứ ba và cũng là ngày mồng một ở nơi đây, mẹ con tôi vẫn phải đến chỗ làm, Sáng tinh mơ tôi cũng sẽ đến nơi tập thể dục , bôi đúng hai mươi vòng , tắm mát cuộc đời cho từng năm vào sáng mồng một, trong làn nước ấm : mong cho cuộc sống ngày mai của mấy mẹ con tôi được luôn bình yên và ấm áp triền miên. Mùa Xuân ngờ nghệch lại Tắm mát sáng tinh mơ Chồi non nhú trên cành Bầu trời sáng trong xanh Hôm nay mồng một Tết Tôi bỗng mơ thấy mình Vói cành treo lá xanh Chao nghiêng chân bước hụt Những lá xanh lìa cành... Ngày mai đã mồng hai Vẫn hàng ngày như đã Mơ về căn nhà cũ... Đón giao thừa quê ta Ngày kia là mồng ba Mai ra giọt nắng về Đuổi cơn buồn lê thê Bình an là phép lạ Hỏi sao buồn vậy ta ??? Atlanta ...Giao Thừa nơi xứ lạ Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2019

GỞI GIÓ

Nỗi sầu cơn gió thoảng Ghé vào đời hư hao Theo chân ta ngày nào Xanh xao cùng nỗi nhớ Sáng tinh mơ còn thở Bàn tay dệt câu thơ Ngôn ngữ luôn ơ hờ Ngổn ngang trên bàn phím Từng chiều mây giăng tím Cơn mưa chẳng đợi mong Sương sa dày ngoài song Gió mưa tình hòa quyện Cuộc đời như pho truyện Lạc lõng từ ...lá xanh Giờ lá sắp lìa cành Khúc mê đời đóng vội Đời ...thì ra ...rất tội Như lá xanh...lìa cành. Những ngày cuối năm Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2018

Ngày Lễ Thanksgiving Tại Hoa Kỳ Nguyên Hạ-Lê Nguyễn Hàng năm cứ gần đến ngày lễ Thanksgiving tôi lại ngồi viết những cảm nghĩcu3a mình với niềm biết ơn vô vàn về đất nước Hoa Kỳ : Nơi đã cưu mang gia đình tôi gần ba thập Kỷ ... Phong tục tập quán của mỗi dân tộc thường khác nhau, phong tục của mỗi vùng miền hay mỗi quốc gia đều mang một tính cách riêng, có đi sâu vào thì chúng ta mới hiếu rõ gốc tích và mọi cái hay cái đẹp ở đó.ở đâu cũng có những tinh hoa và sắc thái riêng của từng dân tộc, từng đất nước. Những ngày mới đến Hoa Kỳ, tôi cứ nghĩ rằng ngày lễ tạ ơn (Thanksgiving ) là ngày lễ của người Thiên Chúa giáo, nhưng sau một thời gian sống tại đây thì tôi mới biết rằng : không hẳn như vậy , mà lễ Tạ ơn ở Mỹ là một ngày lễ lớn dành cho tất cả mọi người sống trên xứ sở này , Ngày lễ này được đặt ra vào ngày thứ năm- tuần thứ tư của tháng 11.mỗi năm.... Đó là ngày lễ Thanksgiving tại Hoa Kỳ. Năm nào ngày lễ Thanksgiving cũng là ngày thứ năm , tuần thứ tư của tháng 11, ngày thứ sáu sẽ là ngày "Black friday", một ngày duy nhất trong năm để tất cả các cửa hàng mua bán mở cửa sớm từ lúc bốn , năm giờ sáng , "On sale" tất cả các hàng hóa trong tiệm, giá rẻ từ phân nửa hay hơn thế nữa, thời gian kéo dài đến giữa trưa. không khí thật tưng bừng cho những công việc mua sắm của tất cả mọi người xếp hàng cũng bớt đi, Công việc đứng xếp hàng từ nửa khuya chờ trước các cửa hàng ...hầu như là một việc làm thích thú của mọi người, một cử chỉ chăm lo cho người thân cho ngày lễ hội sắp tới...mọi người sẽ đem về nhà hàng xe đầy ắp hàng hoá tiêu dùng, quà cáp giá thật rẻcho mọi người thân...và cũng là nhận lời cám ơn từ các cửa hàng gởi đến mọi người trong suốt một năm qua đã mua hàng hoá từ chỗ họ... Sau đó thì giảm ít hơn cho những ngày kế tiếp...mọi người được nghỉ liên tiếp bốn ngày, mua sắm , ăn chơi thõa thích bên gia đình, xem Foot Ball suốt sáng. Ngày nay có các chương trình bán buôn trên Internet, nên cũng tấp nập suốt mấy ngày, nhiều người không ra chợ thì ngồi tại nhà theo dõi qua mạng để mua sắm các thứ cũng không thua gì phải bương ba qua nhiều nơi... Những núi hàng hóa người ta mang về nhà và những món hàng dự trữ để làm quà cho người thân cho ngày lễ Giáng sinh sắp tới, là dịp để mọi người tiêu tiền và cũng vui vì mua được nhiều hàng giá rẻ, ai cũng sẵn sàng tiêu tiền, mua sắm tứ tung hòng vực dậy nền kinh tế tại Mỹ đang từ từ sống lại qua một thời gian bị trì trệ. Thanksgiving còn là ngày hội họp của tất cả các gia đình, con cái đi làm xa cũng trở về nhà vui cùng cha mẹ, gặp gỡ anh chị em sau một năm tứ tán mọi nơi, những chuyến bay đông nghịt những người về thăm nhà như những ngày giáp tết ở quê mình. Thực phẩm thường dùng trong ngày này là thịt gà Tây(Turkey) , hàng triệu triệu con gà Tây được phục vụ cho dịp lễ này, món bánh bí Ngô nướng (pumpkin) cũng đi kèm, nhưng với người Việt thì chúng ta cũng có thể làm thêm những món ăn Việt Nam cho những ai không ăn được những món của Mỹ, thường các chủ hảng hay tặng mỗi nhân viên một con gà Tây hay một số tiền để tự mua thực phẩm cho ngày lễ tại mỗi gia đình. Con cái về tụ họp ở nhà cha mẹ , có thể mời thêm bạn bè tới dự, cùng nhau ăn uống, mua sắm, vui chơi... đặc biệt là không cần mang quà cáp để tặng nhau, tất cả dành cho ngày Giáng Sinh sắp tới. Sau khi ăn uống xong thì xem Foot ball và chuẩn bị sáng sớm hôm sau đi mua hàng "on Sale" từ tất cả các chợ sau khi đã coi các món nào cần thiết sẽ mua cho dịp lễ Giáng Sinh sắp tới.. Hai ngày kế tiếp là thứ Bảy và Chủ Nhật, tất cả cũng được nghỉ ngơi và chuẩn bị trở về nơi chốn cũ để thứ hai bắt đầu cho tuần lễ mới. Sau mùa lễ tạ ơn...những cây thông trong nhà và hai bên đường sẽ thắp sáng, những gói quà lần lượt được chuẩn bị kỹ càng xinh xắn để sẵn dưới cây thông trong phòng khách, mỗi ngày tôi đi về chăm chút, sửa sang, tô điểm...để chờ đón mùa Giáng sinh...con cháu tôi lại trở về và những bữa ăn ấm áp hòa với niềm vui vì những món quà cho nhau...chấm dứt bao mùa lễ của một năm và chuẩn bị cho một năm kế tiếp. Mùa lễ Tạ ơn hay lễ Thaksgiving luôn đánh dấu sự thành bại cho một năm đi qua...dẫu thành công hay thất bại...chúng ta cũng cùng nhau cảm tạ Thượng đế và những gì mà ta đã nhận được trong năm. Năm nào đến ngày này các con tôi cũng làm những món ăn thuộc ngày lễ này cho cả gia đình, mặc dù không hạp khẩu vị nhưng lâu ngày ăn món ăn lạ cũng thấy hay hay... Trong tâm khảm của một người già ngoài lục tuần...mọi thành bại cũng đã qua ; Tôi luôn cảm tạ nước Mỹ, Những người dân Hoa Kỳ tốt bụng , một xứ sở trù phú , một chính phủ hoàn hảo , chính phủ đã cưu mang gia đình tôi suốt mấy chục năm qua.. vùng đất này đã nuôi nấng các con tôi lớn khôn, có việc làm tử tế, có nhà cửa khang trang...Mặc dù đó là sự cố gắng của từng thành viên trong gia đình nhưng.. .Nước Mỹ đã cho chúng tôi cơ hội để một người đàn bà đơn thân như tôi cũng có thể một mình cưu mang đám con thơ giữa xứ người xa lạ...vùng đất có nhiều người da đen tốt bụng, dễ dãi và không chút kỳ thị màu da và chủng tộc với mẹ con tôi. Tôi luôn biết ơn thành phố này...Thành phố Atlanta dấu ái, đã cho tôi hít thở không khí trong lành mỗi buổi sáng...cho tôi phát huy sự cần mẫn có sẵn trong huyết quản...cho tôi sự thành công chính từ đôi tay nhỏ bé của mình đem lại cơm no áo ấm cho mẹ con tôi... Cám ơn đất nước Hoa Kỳ với những con người tốt bụng đã giang tay đón nhận gia đình tôi với mọi điều ưu ái . Cám ơn thành phố Atlanta với những người bạn khác màu da nhưng không kỳ thị những người lưu lạc tận phương xa đến tá túc ở đây. Cám ơn các con tôi đã không đua đòi,( theo bao điều xấu xa của mọi sắc dân xa lạ, làm hư hỏng cuộc đời).. .Các con tôi tất cả đều trở nên những người hữu dụng , phục vụ tốt cho đất nước Hoa Kỳ. Hôm nay nhân ngày lễ THANKSGIVING năm 2018.. Gia đình tôi xin chân thành gởi lời cám ơn tất cả...cám ơn đất nước Hoa Kỳ Cám ơn đất nước dấu yêu Cám ơn vùng đất...nửa đời níu chân Atlanta mùa lễ Thanksgiving 2018 Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018

Giọt Sương Rơi Nguyên Hạ-Lê Nguyễn Đăng ngày 02 Tháng 11 2010 Lượt xem: 2649 alt Cơn gió Thu năm nay đến chậm, nơi chỗ tôi đang ở , bây giờ như rụt rè bẽn lẽn ...Vẫn là chút gió heo may cuốn theo vài chiếc lá vàng bay , những chiếc lá đỏ thắm màu thời gian, cơn gió ập vào cánh cửa sổ mở hé, chập choạng chút gió Thu vờn khua làn tóc rối...Tôi chợt cúi đầu ngăn một tiếng ho khan... Chạm bàn tay kéo cánh cửa , giọt sương mai còn đọng trên vài chiếc lá , bỗng lạnh căm, chợt se sắt bàn tay run, cơn gió lạnh ập vào, làm lu lu chiếc kiếng soi trước mặt...Tôi hững hờ chùi tay lau chút hơi sương, không nhìn ngắm bóng mình trong gương buổi sáng nay ....để làm chi khi ngoài kia xao xác lá...những chiếc lá vàng bay bay nhiều quá chút hương Thu. Sáng chủ nhật...môt sáng nào lất phất hạt mưa rào...Tôi bấm đốt ngón tay nhẩm tính...mình đã xa quê cũng đã nhiều năm...thời gian nào cho tôi trái ngọt, thời gian nào đã cho tôi trái đắng oan khiên, dù trái xanh trái mọng vàng hay là từng chùm trái đắng tôi vẫn oằn mình cam chịu lúc chạm tay vào... Chạm mắt vào khung ảnh Mẹ tôi, một người mẹ quê với tấm lòng biển cả, giọt sương mai dầu dãi sáng nắng mưa chiều, thân lặn lội làm thân cò trên bến vắng...suốt một đời tận tụy với đàn con. Nhớ những ngày thần tiên nhưng rất lặng...những tháng năm xa nay bỗng chợt hóa gần.ngày tuổi nhỏ với những năm bên nhà Ngoại. Những buổi sáng mùa Đông tàn ít việc...mẹ ở nhà vét mấy chén nếp mới thổi mở hàng, nấu nồi xôi vừa dẻo vừa chín vàng, ..ngoài sân trước ngõ tôi chạm tay vào chùm trái chín, hương ổi chín thơm lừng theo từng cơn hít mùi ,thoảng hương thơm, dù bao ngày vẫn nhặt được quả thơm, nhưng bây giờ bên chân mẹ với nồi xôi , hương bốc khói với chút muối mè pha đường đậu, vừa béo, vừa bùi, vừa thơm mùi lúa mới...mấy chị em tôi, ngồi thu mình trên chiếc chõng tre, vê tay từng vắt xôi nóng hổi...vị ngọt của đường đen, vị béo của hạt đậu rang vàng, thơm ngát hương mè rang và cục xôi có hạn.. . Mẹ vê tròn cho mỗi đứa một nắm mang theo..khi vào lớp học, lớp vỡ lòng , chật chội những đứa trẻ nhà quê. Tôi vội vàng chui qua lối mòn của hai bờ tre, sang nhà hàng xóm trả công cho người bạn nhỏ...nắm xôi trên tay , chia nhau qua bao ngày của một thời tuổi nhỏ ...những trứng chim, trứng cút nhỏ trao tay , người bạn nhỏ kiếm tìm nhặt được, đặt trên bàn tay bé xíu của cô bạn tuổi lên năm... Rồi tháng năm trôi nhanh với bao tháng năm dài huyễn mộng ...hai bờ tre láng màu óng mượt vì lũ trẻ sang chơi nhà luôn phải chạm tay vào...ngoài sân đứa bé trai nhón chân lên giàn mướp đầy hoa vàng óng mượt, hái chùm hoa vàng cài lên tóc đứa bé gái hai bím tóc đong đưa , tóc cháy nắng vì bao năm dài không nón che, mũ đội., Ngày hôm đó tôi làm cô dâu nhỏ, tóc kết hoa vàng của mướp, nhẫn cưới , vòng đeo là mấy cọng lá dừa xiêm...Chú rể khẽ khàng tay cầm lễ vật là mấy cái trứng chim vừa nhặt được bên bờ ao của ổ chim dồng dộc..chân nhón bước chân khẽ khàng trong hai ổ chim làm giày cao cổ ... Chạy sang nhà hàng xóm đón cô dâu về trong con mắt thật ngây thơ...Nhớ hình ảnh ngày xưa, lòng tôi chợt bơ thờ...thương nhớ lắm những ngày thật xa nơi quê Ngoại...rồi tháng năm qua tất cả đã đi vào huyền thoại ....hai đứa trẻ ngày nào nay đã đi những bước thật xa...đã băng qua đại dương , những bước chân đã vượt ra khỏi lũy tre, qua biển lớn băng qua ngàn hải lý ... Nơi đất lạ của một vùng trời viễn xứ...Quả đất tròn hai trẻ lại gặp nhau...tay mừng vui, chân bước vội...chẳng thốt được câu nào...và tất cả nhấn chìm cơn bão nổi. Chỉ những buổi chiều Thu khi vạt trời chao động, nắng chao nghiêng, lúc bóng đổ giữa chân tường, khi nhìn lên bờ tường cao ẩn hiện những cánh chim, bay chấp chới đang tìm về nơi ấm áp....Tiếng lích chích của đôi chim chia mồi khi Đông tàn nguyệt tận....Mới vỡ òa trong tâm thức một chút vấn vương chao...những dấu tích của thời gian nào lúc tuổi thơ bé dại...đã qua rồi theo bao giọt sương rơi... Sương bây giờ và giờ ở nơi đây, cũng là những giọt sương rơi mềm trên lối ngõ ...những ngôi nhà tô loang màu ngói đỏ, châp chùng , lạnh lẽo giữa những hàng cây , không bóng người, không một kẻ đi qua, những chiếc xe chợt dừng rồi biến dạng, không tiếng cười, không có tiếng khua vang, gõ guốc gỗ của những ngày Xuân trên xóm ngõ...chỉ những chiếc lá vàng bay chạm vào lòng ai biết bao chiều một mình trên xứ lạ...Nhẹ tay chùi giọt sương pha hay là nước mắt ai ...thương nhớ lắm những ngày xưa bé dại... Những giọt sương mai , hay những chiếc lá vàng bay luôn gợi nhớ trong tôi những kỷ niệm xa mờ nhưng chợt mới hôm qua nay tỉnh thức kiếm tìm nhận diện...con chó vện tiếng sủa cao vang vọng, tiếng gáy của con gà trống cất cao lúc bình minh ...và tiếng chim chích chích của đôi chim chào mào...và nhớ lắm những lần làng quê có đám cưới đám ma...mâm cỗ nhỏ nhưng ngấm vào từng vị giác, vị ngọt của miếng bánh đậu xanh , vị cay của gừng già ...thịt béo ngậy nhưng ăn hoài chưa thấy ngán... Tiếng pháo nhà ai hồng vui chân bước, lũ trẻ xô nhau giật lấy những chiếc pháo sót, pháo còn, gom góp lại tiếng đì đùng, đì đẹt... Tôi nhớ lắm khi nhà nào có đám ma , đám chết, những gỉai tang phủ kín cả những cây chuối, cây keo, cột vào thân cây để chúng cũng khóc theo, mau tiễn biệt những linh hồn đang đi vội...Ở quê tôi, cây cũng biết xót thương người ra đi trong niềm xót đau vời vợi.. nên ấm tình làng, nghĩa xóm thật thâm sâu. . Tôi đã nhìn thấy tại nơi này ...vẫn có những con người cùng chủng loại...nhưng chẳng chút thương nhau ...trong bóng xế buổi Đông tàn...những cụ già , những kiếp người cơ nhỡ, sống âm thầm trong những bức tường cao...lặng nhìn theo những ngày tháng xanh xao...không tiếng ủi an hay một lần vui tương ngộ... Ở nơi này...nào ai buồn khóc lúc chia ly, khóc than chi nào có được ích gì ...thân xác thiêu rụi giữa đất trời xa lạ....những đám tang thoạt nhìn trông rất lạ, không tiếng khóc than, không cả giọt lệ lúc biệt ly... Hoa đưa tiễn đưa có nói được điều gì ? Khi còn đó chẳng trao nhau khi gặp gỡ...chỉ có thế và kiếp bể dâu chỉ có thế... Giọt sương nào rồi cũng rơi theo mùa Thu vàng rất vội, gió Thu nào cho ta nhớ lại chuyện vọng cố hương...chuyện ly hương ai cũng tưởng thiên đường...nhưng chua xót...đoạn trường nào ai biết. Ngày xưa nhà thơ Lý bạch đã từng buông câu thảng thốt :"Cử đầu vọng minh nguyệt....Đê đầu tư cố hương ..." đó là chuyện của ngày xưa xa lắc ...Ôm trăng Thanh và cùng chết giữa đêm sương ...Có khi nào ta gục chết giữa đêm trường... Hay gục chết trong buổi chiều sầu cô quạnh ...??? Câu chuyện nhìn sương rơi.... lòng chợt vọng cố hương , ngàn năm xưa cho tới tận ngàn nay, thế kỷ nào của những ngày năm cũ ...những giọt sương rơi vội xuống lòng ai.chút nữa ... bây giờ và trong thế kỷ này còn hiện hữu bóng hình ai...xa vắng , lu mờ và cũng thật bi ai... Giọt sương bây giờ trong hồn tôi lạnh giá và giọt sương mai của một ngõ ngách nào trong tuổi thơ bé dại, chút hương quê và những giọt sương mờ Một sáng nào ta bừng tỉnh thức Giọt sương mai .....vẽ một vệt mù Lao xao chiếc lá buổi tàn Thu Sương rớt....Sao bỗng cay tròng mắt.... ( viết tặng Tiếng Thời gian) Atlanta Oct.31st 10 Nguyên hạ- Lê nguyễn