Chủ Nhật, 23 tháng 7, 2017

CHỈ THẾ THÔI



Bỗng một chiều...quay đầu nhìn lại
Ngẫm sự đời cùng những đa đoan
Khóc - cười - chen- lấn-lo-toan
Vội bước- thẩn thờ ra khép cửa

Khép hạnh phúc...hay tiễn ưu phiền....
Có khác chi- chỉ một nụ cười
Có khác chi- giọt nước mắt rơi
Cười hay khóc- vỡ òa cảm xúc

Bỗng một chiều...bàng hoàng nhìn lại
Những cánh hoa -rồi cũng úa màu
Cõi trần gian hóa kiếp thoáng mau
Xanh sợi tóc- bạc màu sương khói.

Thấp thoáng bến xưa- con đò đợi
Khắc khoải mỏi mòn-một kiếp hoa
Bài thơ sớm tối-không lời họa
Giọt đắng tràn môi...chỉ mình thôi

Rồi bỗng một chiều...quay nhìn lại
Quẩn quanh ta- còn lại chỗ ngồi
Rồi cũng chia xa- cây lìa  cội
Hình như nhân thế...chỉ thế thôi.


Atlanta Feb. 26th 2013

     Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn

HOÀNG HÔN



Đã qua rồi
       sáu mươi năm là mấy

Chốn tha phương
       lòng vọng nhớ cố hương

Thân lữ khách
       Cúi đầu chân bước nhẹ

Dạ bâng khuâng
      ngày tháng vút giao mùa

Sầu cố xứ
       Biết bao giờ trở gót

Mái nhà xưa
       cha mẹ đã không còn

Biết về đâu
       khi tuổi già bóng xế

Tóc bạc màu
       nắng lụa trãi hoàng hôn.


Atlanta  Feb. 22nd 2014


     Nguyên Hạ-Lê Nguyễn


        

GIỌT MƯA QUEN



     Tí tách...tí tách...tí ...tách
      Âm thanh đều đều ...thánh thót nhẹ tâng như tiếng đập nhẹ của con tim, âm thanh ấy rơi vào tai tôi biết bao buổi sáng khi giật mình tỉnh giấc, thân quen rơi vào không gian tĩnh lặng như một điệp khúc du dương mờ nhạt .

    Là những giọt mưa từ mái nhà chảy vào ống máng và thánh thót chảy xuôi vào cái thùng phuy lớn để giữ nước tưới vườn rau sau nhà, vườn rau đủ loại mà hàng ngày tôi chăm chút, di dời từ nơi này sang nơi khác, vun xới , tỉa tót từng cây non, lá úa ; và cũng chính là niềm vui duy nhất của tôi trong thời gian này.

    Ôi những lá rau lang non mướt, những lá húng thơm, lá rau chua mượt mà và những tía tô tím thẫm, rau răm, rau quế, ngò gai, hành hẹ, ớt xanh, ớt vàng, ớt tím...và nhiều thứ khác mà bắt đầu từ cuối tháng ba khi tiết trời vẫn còn se se lạnh tôi đã mặc áo ấm , đeo bao tay, giang mình đào xới trên mảnh đất  vẫn còn chút hơi lạnh của những ngày tháng đông giá chưa qua.


   Không giống những giọt mưa ào ạt rơi , ồn ào trên mái tôn, lao xao chảy tứ tung vào những kẽ hở, những lỗ đinh hở hang của  mái tôn xiêu trong những căn nhà mái tôn tạm bợ, bỡi chỉ là những vách mượn của nhà kế bên...khi mưa xuống , nước chảy vào nhà không mời gọi, sau một trận mưa cả nhà thu dọn tàn cuộc mất hết cả nửa ngày, những mái tôn ngày ấy đã từng che mưa nắng cho cuộc đời đã qua của tôi trong những ngày xa xưa ấy...

   Cũng là những giọt mưa ...nhưng giọt mưa bây giờ làm mát mẻ những cây lá khu vườn nhà tôi bây giờ, giọt mưa rơi bây giờ chỉ làm cho người nghe cái cảm giác gợi nhớ, chỉ làm người nghe trở mình lười biếng muốn nằm thêm , không muốn di dời thân xác bên trong chiếc mền còn ấm hơi người qua một chặng dài được ấp ủ...
    lơ mơ nhìn lại quãng thời gian qua...rồi chợt buồn, chợt mãn nguyện hay chợt vui sao với chỗ của mình, tôi đã bằng lòng với chỗ của mình khi những giọt mưa bây giờ gợi nhớ chuyện năm xưa.

   Cũng chỉ là những giọt mưa ...những giọt nước từ trên trời đổ xuống nhưng những âm hưởng và lợi ích khác nhau qua bao nhiêu chặng đường dài của một kiếp làm người, những mơ ước không thành, những  mơ ước lãng quên... Những kiếp đời khổ ải cũng chỉ vì những giọt mưa .
   Sự trông đợi, sự cam chịu hay sự hờ hững không mong đợi ngóng chờ cũng chỉ là do tâm trạng và cuộc đời của mỗi con người cảm nhận và qua bao chặng thời gian và không gian trong cuộc đời mà ta không nhìn thấy .

   Mưa luôn đi với nỗi buồn...mưa đến rồi đi, rơi rơi rồi tạnh...còn nỗi buồn thì luôn quắt quay ở lại bên mình, gậm nhấm nỗi riêng tư, tái tê, ủ ê và phiền não.Nỗi buồn luôn dấy lên trong những lúc một mình nghe mưa rơi tí tách, đó là tâm trạng của rất nhiều người.

   Mưa còn làm muôn sinh vật trở mình xanh tốt, đem lại cho khung cảnh quanh ta một màu xanh tươi sáng lạn...nhưng đôi lúc cũng làm ngập úng mọi nơi đem nước tràn bờ và nỗi đau mất mác, những trận mưa dai dẳng từ ngày này sang ngày khác mang bao khổ lụy cho những người dân nghèo không chỗ nương thân, những mái nhà xiêu đổ và những tàn phá vì mưa rủ theo bão táp phong ba.Ôi những trận mưa dai dẳng nơi mảnh đất miền Trung khốn cực nơi chốn sinh ra tôi.

   

    Ngày còn ở quê nhà mỗi lần nhìn mưa rơi nặng hạt trên mái tôn xiêu, hay những lần chạy mưa thôi làm ướt chiếu giường trong căn nhà ẩm thấp, dùng chậu thau hứng những giọt nước vô tình chảy xuống căn phòng, lúc ấy những giọt mưa không mời gọi đã làm khổ một quãng đời tôi.

     Hay những lần đợi mưa trở lại để chực chờ hứng lấy những giọt nước trời ban , đủ dùng cho mọi sinh hoạt trong gia đình thay cho những thùng nước cáu bẩn múc từ mé sông tạp nhạp những vật thãi bẩn thỉu ...thời gian gia đình tôi còn sinh sống tại miền Tây thuộc tỉnh Hậu Giang vào thập niên tám mươi.Mưa đem lại hy vọng và sức mạnh cho mẹ con tôi ngày ấy

   Thời gian này mỗi lần nằm nghe cơn mưa đổ ...lòng eo sèo "mơ ước chuyện tương lai"...
    Mơ sao có được căn nhà đúc hai ba mê, khi cơn mưa đến không thon thót lo ướt giường thấm chiếu...
    Mơ nhà mình có nước máy chảy phủ phê, chỉ cần đưa tay vặn là ngập tràn nước mát, không dùng thau , chum, can ,cóng chực chờ hứng giọt nước trời ban...
     Mơ sao những đứa con tôi không "bụng ỏng đít beo" vì uống vào cơ thể những bợn nhơ bẩn thỉu...chỉ giọt nước của trời mới tinh khiết cho muôn người, cho đám con tôi được sởn sơ như cây xanh chóng lớn.
     Và còn biết bao điều mơ ước khi con người ta gặp cảnh khốn cùng chỉ biết than thở cùng trời cao, tỉ tê cùng mưa bão.

    Đôi lúc hận mình, hận nỗi gian truân, giọt nước mắt hòa vào giọt nước mưa rơi xuống, tinh khiết và chen phần não nuột, những giọt nước mắt buồn thương cho thân phận cũng đã bao lần hòa chung giọt mưa bao bận, mà mưa vẫn là nhân chứng cho tiếng nói tận con tim.

    Bây giờ mỗi sáng giật mình tỉnh thức nghe giọt mưa tí tách bên tai mà không sợ ướt chỗ nằm, không sợ thiếu nước dùng khi thức dậy, bây giờ những ước mơ đã thành tựu, giọt nước mưa đã làm chứng nhân bầu bạn, chính những giọt mưa cho tôi nhận biết sự bằng lòng với những gì mình có được...( bỡi lòng tham của con người là vô hạn, được mấy người nhận biết mình đã hoàn thành những ước mơ...)

    Uớc mơ bé nhỏ của những ngày mới lớn với ông xanh: Tôi chỉ cầu xin trời thôi mưa... chóng nắng cho mẹ tôi được buôn may bán đắt sau buổi chợ về không bị ướt cơn mưa...

   Ước mơ sao cho chỗ nằm của mấy mẹ con tôi không bị sũng nước vì những lỗ đinh trên mái tôn tuôn đổ lấm ướt cả chiếu giường cho giấc ngủ được bình yên...ngày hôm sau tôi khỏi phải thu dọn tàn cuộc bỡi cơn mưa trong nỗi buồn lấm ướt...

   Ước mơ cơn mưa xuống giữa ban ngày cho mẹ con tôi hứng được nhiều nước mưa đủ dùng cho những ngày kế tiếp, cho nguồn nước tinh khiết không đem bệnh tật đến cho đám con thơ.

    Những ước mơ bé mọn theo tháng năm lớn dần theo bánh xe quay đều nhịp, tôi lăn xả vào cõi người với muôn vạn đắng cay khổ ải, quên mất những ước mơ bé mọn ngày nào, quên đi bao nỗi lo toan và những điều hằng mơ ước.

   Những ước mơ lớn dần và trở thành vô tận, những tham vọng trở mình,..nếu không nhờ những giọt mưa thánh thót rơi tí tách bên tai khi giật mình trở giấc vào chặng đời của tuổi sáu mươi, gợi nhớ trong tôi những mơ ước đã thành hình, khi tóc xanh đã đổi màu thì mới chập choạng nhận ra.

   Bây giờ dẫu cơn mưa kéo dài bất tận, rả rích từ ngày này sang đêm nọ...tôi cũng chỉ đứng sau rèm nhìn ngắm giọt mưa rơi...mỉm cười không chút buồn lo.


 _   Hôm nay mình sẽ nghỉ làm ngồi viết chuyện năm xưa..

 _    Hôm nay mình sẽ gọi các con về ăn món bánh xèo chiên...vì là ngày mưa ...phải vậy.

 _    Hôm nay mình sẽ cám ơn những giọt mưa đã làm chứng nhân cho những mơ ước mình đã vuông tròn.

 _  Cám ơn những giọt mưa bây giờ trút xuống làm tươi rói những cánh hồng mới nhú trong vườn nhà tôi bên kia khung cửa kính, làm đẹp căn nhà tôi và tươi tắn nụ cười tôi.

 _  Cám ơn những giọt mưa ngày mai sẽ trút xuống làm tươi rói những bông hoa trên mộ chí mà người thân và bạn bè trao tặng tôi buổi giã từ.

  _  Cám ơn những giọt mưa tắm mát tuổi thơ tôi

     Làm chứng nhân cuộc đời tôi
     Ngày mai  tắm mát xác thân tôi
     khi tôi giã từ mưa nằm xuống ...
     Vẳng bên tai ...tiếng  mưa rơi tí tách
     Ước mơ thành và hiện tại bình an.
     Cám ơn giọt mưa đã theo tôi

     Tí tách, tí tách...hay tràn sân mưa đổ
      Vẫn bình yên ...gọi thầm giọt mưa đêm

     Mưa tí tách...
           những đêm đông lạnh giá

   Thấy bình yên
         trong chỗ chỉ mình ta

  Ta  quay về
        những ước mơ ngày cũ

   Lòng ngậm ngùi
          ngóng đợi giọt mưa quen.


    Atlanta March 6th 2014

        Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn

          

BIỂN CỦA CHÚNG TÔI



        Biển muôn thuở trong trái tim tôi mãi là một bản tình ca bất tận...

      Biển trong tuổi thơ tôi là những kỷ niệm đằm thắm nhất, chất chứa bao yêu thương, luyến lưu qua bao chặng dài dâu bể của cuộc đời đã qua không phút giây nào tôi thôi gợi nhớ..
.
      Biển của riêng tôi không bao giờ hết mặn bỡi những mặn chát tự tình của đôi lứa chia xa nhỏ giọt lệ tiễn đưa từ biệt, những hạt nước tình si rớt xuống đời có biển làm nhân chứng cuộc chia xa.

     Biển đã bao lần làm nhân chứng cho những mộng tưởng bay xa của tuổi thơ tôi và những ngày mới lớn vào những năm tháng khát khao cháy bỏng tuổi đôi mươi, những mộng ước bay xa theo những cánh buồm nhấp nhô căng phồng giữa biển khơi gió chướng, tôi thường nhắm mắt hình dung ra những mạn sóng xô vào mạn thuyền bềnh bồng đưa tôi vào cơn mơ vượt đại dương của buổi giao thời với bao khe khắt của thời cuộc trên mảnh đất có biển của tôi.
    Tôi vẫn từng mơ ước mai sau tôi sẽ quen biết một người cũng sinh ra từ biển như tôi để cùng mộng về những tháng năm có biển và luôn mãi có nhau ở buổi hòang hôn...nhưng cuộc đời "không như là mơ"

     Biển của tôi cũng không bao giờ lặng sóng hệt như tâm tư với bao đợt sóng ngầm trong hơi thở trái tim tôi, trái tim luôn thôi thúc, rực cháy cuộn trào theo từng cơn bão nổi.bỡi tâm hồn tôi luôn dâng trào và cuồng nộ như biển, bất chợt và cuốn xô, có lẽ tôi chính là biển...hay biển là tôi.


  Biển của tôi muôn đời không cạn nước, chuyên chở bao ngọn sóng yêu thương giữa người và người chan chứa những tình thâm, trao nhau bao lời thệ ước gởi theo con sóng bạc đầu bao câu nói thâm tình, bao gắn bó trùng trùng, những yêu đương cuồng nhiệt...theo thời gian và âm thầm mờ nhạt giữa lòng nhau...Biển và tôi luôn hoà nhập vào nhau...từ những ngày còn bé dại, tôi cũng đã từng quẫy đạp nơi bờ biển Qui nhơn, cho đến:..
   .Bỗng một ngày tấm thân trần bé nhỏ trôi bập bềnh trên mặt nước biển trong xanh...Tôi đã hồn nhiên trôi một cách tự nhiên "mà không cần bắt con chuồn chuồn cắn rốn", hồn nhiên trổi khúc reo vui vì mình đã 'tự mình bấp bênh trên sóng nước.



   Biển giật mình cuồng nộ bỡi ngày nào biển đã từng nghe bao lời thề ước :Những thề ước tận đáy lòng có biển xanh làm nhân chứng...Biển đã nhìn thấy tôi từ ngày còn để chỏm cho tới ngày tôi lớn khôn

    Bây giờ biển vẫn còn ngút trời bão nổi , biển vẫn còn trước mặt mà muốn trở về lại xa cách nghìn trùng.tấm lòng của biển và nỗi thôi thúc không bến bờ nhưng không bao giờ thấy đích.
      Nhưng cũng chính biển đã cho tôi nhận biết "cứ kỳ công nhẫn nại, tất cả sẽ đạt đến thành công"..
      .Ngày ấy tôi chỉ là một đứa con gái nhỏ không có tố chất thông minh bằng các bạn đồng trang lứa, bạn tôi đọc qua vài lần là thuộc, còn với tôi phải hơn chín mười lần..
      .Những con chữ lặng thầm ra đi và vì cảm thông sự kiên trì của một sinh linh nên mới 'tội nghiệp' thân tôi mà trở về nhập cuộc vào vùng chất xám ít ỏi của cô gái nghèo tội nghiệp...

     Tôi cũng đã hai lần "Danh đề bảng giấy" , tôi mới được tuyển vào khoá Sư phạm thứ 12 của thành phố biển mà tôi đã lớn lên, thân quen từng con đường góc phố...

     Ngày đó những đứa bạn cũ cùng thời tôi vẫn vui vẻ nắm lấy mảnh bằng cuối cấp, từ giã biển tình, gõ gót chân chim lên các trường Đại học phương xa...Còn lại tôi, gia cảnh quá nghèo nàn, tôi ở lại mỗi ngày nghe biển hát...và âm thầm 'khoát áo vu qui cùng một chàng lính trận, tình nguyện cưu mang cuộc sống tôi ".

      Đứa bé đẹp như thiên thần được sinh ra giữa mùa chinh chiến, biển vẫn rì rào ru ngủ đứa bé thơ...Là những đứa con tôi...

      Thời gian sau...bạn bè tôi lại cùng nhau kéo về vùng biển cũ, lại cùng nhau gõ gót giày trở lại biển Qui nhơn...Tôi lại cùng bạn bè tôi hội ngộ dưới mái trường sư phạm, tìm một cứu cánh cho cuộc mưu sinh và hoàn tất mộng ước đời tôi ...từ ngày còn rất bé tôi đã thường chơi trò "làm cô giáo giữa đám trò ngoan."

      Thời gian ấy tôi lại trở về với tà áo trắng tinh khôi, các bạn bè tôi tưng bừng bên nhau của những ngày sách vở...tôi lại đeo mang nhiều nỗi âu lo, bận bịu  chuyện của riêng mình.

        Những ngày tháng ngồi trên ghế  trường Sư phạm, tôi đã sống những ngày thật khép kín của một con người thầm lặng bên bạn bè vô tư như những cánh chim non..

       .Chỉ riêng tôi vẫn miệt mài bên trách nhiệm và bao trái đắng cuộc đời đổ xuống với những oan khiên.

  ...Bỗng từ lúc nào tôi thấm thía câu hát nhai đi nhai lại từ đĩa nhạc cũ vang vọng bên tai:

    "Lòng thật bình yên mà sao buồn thế...

     Giật mình nhìn tôi...ngồi khóc bao giờ"   (nhạc TCS)

  Biển vẫn luôn âm thầm nghìn năm réo gọi, ,vẫn những âm vang gần gũi thân quen , nhưng đi xa cùng biển vẫn là những hiểm nguy khôn lường.Mà có biết bao người đã cưu mang.

***

     Biến cố năm 75 ... Tháng tư đen, nhuộm đen cuộc đời gần năm mươi bạn bè lớp chúng tôi, những thiếu nữ chập choạng với nhau từ khắp mọi vùng hội tụ về đây chờ ngày   ra trường để 'hoàn thành giấc mộng đời, chập chững bước vào cuộc đời với bao nhiêu mộng đẹp" và còn biết bao anh chị em khoá chúng tôi cùng cảnh ngộ.

     Mộng ước bèo mây, tan tành theo biển...chỉ còn vài tháng nữa là chúng tôi "được ra trường' những cô giáo trẻ lớp chúng tôi và bao nhiêu bạn trẻ khoá !2 "Ánh Trăng vàng " sẽ tung bay khắp mọi phương trời của miền nam đất Việt...
    Tất cả tiêu tan như bọt nước...tất cả chúng tôi đã ly tán nhau không kịp nói với nhau câu giã biệt...

      

      .Giật mình nhìn tôi....ngồi khóc bao giờ.

   Tháng tư đen đã bôi đen cuộc sống tuổi trẻ bạn bè tôi và triệu triệu người dân miền Nam nước Việt, bao nhiêu hăm hở của những ngày tháng dùi mài kinh sử trên ghế trường Sư phạm Qui nhơn, khoá học của chúng tôi bàng hoàng, xáo xác..
    .Những con chiên lạc bấy chạy ra khắp mọi miền, kẻ vào Nam kiếm sống, người chạy ra Biển với nỗi kinh hoàng...Lớp của tôi cũng có một bạn rất dịu dàng và luôn năng nổ của một thời áo trắng, chị đã bỏ mình giữa biển khơi

    ( Đó là Chị Hà Lan Hương, lớp phó của lớp chúng tôi_ Chúng ta hãy cùng nhau thắp cho chị nén hương lòng cho người quá cố)
     Thời gian đó cũng còn rất nhiều bạn hữu khác cũng đã bỏ mình giữa biển Đông và còn nhiều nghiều những bạn bè mà chúng ta đã gặp trong thời gian theo học, họ đã ra đi và mãi mãi không gởi lại cho nhau một lời giã biệt...

    Cuộc sống của chúng tôi bắt đầu vào một bước ngoặt của lịch sử dân tộc chúng ta, tất cả đã lật sang trang sách mới ...
    Trong số những bạn bè chung lớp chung trường ngày cũ: thời gian có kẻ được trở về "Đứng Lớp"...họ cũng được "Làm thầy" qua nhiều chặng đường dài thanh lọc về "lý lịch qua mấy đời "...

    Những cam go, thiếu thốn, cơ cực buổi giao thời nhưng chúng tôi cũng vì miếng cơm manh áo vì cuộc sống, và cũng có kẻ "vì quá yêu nghề, mến trẻ" bạn bè tôi vẫn cứ bám trường theo lớp qua những chặng đường dài thật lắm gian nan...

     Nhưng cũng thật oái oăn thay cho những kẻ cùng thời, mộng ước một đời ...mà chẳng được "Một ngày cầm phấn bảng"không có lấy một đứa học trò , cũng chỉ có trong mơ..

      .Họ đã bương bả ra khắp chợ đời kiếm sống, cố quên những tinh hoa ghi lại ở những sân trường ngày cũ...hoà nhập vào cõi đời thường ...Quên hẳn chuyện "Làm Thầy"...

      Mấy chục năm sau ...tình cờ gặp lại...Có người cũng thành đạt hơn người, họ là những người "khi xưa đã chẳng được làm thầy".

      Bây giờ họ lại hẹn gặp lại nhau sau hơn bốn thập kỷ đã đi qua...
      Chúng tôi chính là những người đã sống qua hai lần thể kỷ...Nay gặp lại vui biết mấy cho vừa.

***

    Bỗng sáng hôm nay..Một sáng mùa Hạ nơi xứ xa.. . mùa Hạ ở đây không có những chùm hoa phượng đỏ, không tiếng ve sầu não nuột, cũng không có cả tiếng reo của những rặng phi lao.Chỉ còn trong trí nhớ mờ nhạt của một người già đang trên đường bước hụt hơi vào cửa ngõ tuổi thất tuần...

    Mai mốt đây bạn bè tôi sẽ cùng nhau trở lại thành phố Qui nhơn gặp nhau trong ngày hội lớn , qua hơn bốn thập kỷ đổ dài trên mái tóc chúng tôi...Tôi đã nhìn thấy hình ảnh  những bạn cũ ngày của lớp tôi, các bạn cũ cùng thời tôi ...tất cả đang hướng về trường cũ biển xưa ...ôn lại những kỷ niệm một thời thật xa trong quá vãng..
    .Tôi đã từng mở lớn khung hình nhìn lại bạn cũ ngày xưa qua nhân dáng, nụ cười xưa còn lại một chút thân quen ngày cũ.nhớ nhớ quên quên nhưng vẫn thấy ấm lòng vì biết vẫn còn đó những thân quen ngày cũ.
 
     Cầu mong các bạn bè khoá học của một thời tôi...Họ sẽ gặp lại nhau trong niềm vui hội ngộ, tuy tóc người nào cũng đẫm chút sương pha, nhưng gặp lại người cũ cảnh xưa...ngập tràn niềm vui và ướt lệ.





   
     Bây giờ tôi đã lìa xa tất cả, hàng ngày đi về một cõi, lòng vui sao tiếng sủa vang rân của hai con chó nhỏ thân thương...có lẽ bây giờ cuộc đời tôi dính liền với những vật nuôi , niềm vui và sự đợi chờ, lòng muốn trở lại quê nhà vui niềm vui hội ngộ với bạn cũ ngày xưa và đêm nghe biển hát, nhớ chuyện năm xưa....

     Cuộc đời tôi và những ngọn sóng nhấp nhô không định hướng và bây giờ có đan xen tiếng chó sủa tận cõi xa...Ở đây chỉ cần nghe tiếng chó sủa là lòng tôi lại nhớ quá cõi quê nhà , vì rằng tiếng chó sủa ở phương xa hay mãi tận quê nhà đều giống nhau.

    Vẳng bên tai tôi bập bềnh từng câu hát như biển gọi lúc hòang hôn:

      Dù thật lệ rơi...lòng không buồn mấy

      Giật mình tỉnh ra...ô nắng lên rồi
         (nhạc TCS)
 



Atlanta      July   23rd 2017

     Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

NIỀM RIÊNG



Thì thầm, thì thầm...hương thơ gởi gió
Gập ghềnh, gập ghềnh bao nỗi niềm riêng
Mong chờ, mong chờ vàng sân lá đổ
Niềm riêng , niềm riêng tận cõi vô cùng.

  Chân bước mỏi
              cứng tựa hòn đá tản
  Dạ ngậm ngùi
              tiếc nhớ giọt sương rơi
 Chiều xuống thấp
              bước chân quen khép cửa
 Mắt xuống đời
               chạm bóng tối mênh mông
 Gió bấc thổi
               chao nỗi buồn trở giấc
 Chôn tháng năm
               bao nỗi nhớ niềm quên
  Gom nỗi sầu
              chép bài thơ dang dở
  Biết bao giờ 
               cởi hết nỗi niềm riêng

 Atlanta Oct. 22nd 2014

     Nguyên Hạ- Lê Nguyễn
     

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

THINH KHÔNG



     Hương Thu nhuộm- vàng sân cúc nở
     Gió Thu bay -thổi giấc mơ xa
     Hồn giá lạnh, hơi Thu len áo
     Xót nỗi mình  - sợi bạc trổ mau

    Sợi nắng sáng chói chang giọi cửa
     Cơn mưa chiều, vương vấn sợi thương
     Cõi nhân gian mộng thực vô thường
     Nào chân thực, lọc lừa canh cánh...

     Xót cõi người  giắt sầu-dệt muộn
     Nắng Thu phai hiu hắt đời nhau
     Cuộc bãi bôi- lá thắm thay màu
     Chòang tỉnh thức- nhủ lòng trắc ẩn


    Hỏi Thu
               Thu rớt cõi nao???

    Mà sao lá úa
                cứ tan tác cành
    .


    Hỏi mưa
                  đời có tình không???

   Chỉ nghe tiếng sấm
                   thinh không vọng về



     Atlanta Oct. 14 th 2014

        Nguyên Hạ-Lê Nguyễn