Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2017

alt
(Kính dâng lên hương hồn Mẹ tôi, trong ngày lễ Vu Lan)


Chiều nay trên đường trở về nhà, lặng thầm bên tay lái, nỗi buồn và sự trống vắng chợt ùa về, đang thả trôi dòng tư tưởng giữa những chữ "Nhục, Vinh, Từ bi, Hỉ xả"...Chính là những lời Mẹ thường dạy con ngày xưa, những ngày còn có mẹ.

Cái nhục trong cuộc đời mà con phải hứng chịu : thì hãy lấy đó mà vươn lên trong cuộc đời, nhưng đừng bao giờ tự chuốc cái nhục vì đó là sự hèn mọn của con người...Còn niềm vinh quang chỉ lấy đó làm niềm vui để tiến lên với người mà không nên lấy đó làm niềm kiêu hãnh.

Từ bi, hỉ xả là cái đức hạnh và là cái tâm mà ta phải tự có để sống đẹp với đời, không vì sự yếu hèn của tha nhân mà vướng vào chỗ sân si, làm nặng gánh cho cuộc đời con, con hãy nhớ.

Mẹ ơi, chiều nay bỗng chợt nhớ về những lời Mẹ dặn trong trăm ngàn lời bảo ban của Mẹ cho con....
Hai mắt bỗng cay sè, mặn môi...lạnh cõi lòng , thương nhớ Mẹ vô cùng, nỗi buồn này sao nói hết.

Mẹ ơi, hôm nay  là ngày lễ VU LAN , Mùa báo hiếu cho những ai còn có Mẹ, con ao ước thời gian này con vẫn còn có Mẹ, con sẽ chạy ào về nhà , ôm mẹ vào lòng, khóc thật to, thật lâu, tuôn tràn hết những ẩn ức trong tâm hồn...và sau khi hết cơn ẩn ức, con sẽ nói với Mẹ rằng :

Mẹ ơi, con yêu Mẹ vô cùng.

Mẹ ơi ,con thương mẹ lắm

Mẹ ơi, con yêu mẹ vô biên.

Con vẫn thường viết thật nhiều cho tha nhân dày đặc những con chữ, con vẫn thường làm chán vạn những bài thơ tình ngút cháy yêu thương...Nhưng mấy khi con làm thơ tặng mẹ, mấy khi con viết hết tâm tư cho mẹ của con..

Mẹ ơi,
Ngày tháng qua
Con chỉ  làm thơ tình dấu ái
Mà quên viết thơ tặng mẹ...

Tay viết vội đôi dòng gởi mẹ
Nói lời yêu...Mẹ đã không còn
Khi cánh hoa trắng cài ve áo
Có nghĩa gì đâu
Mùa báo hiếu... với tạ ơn

Mẹ ơi, hàng đêm một mình trong căn phòng  vắng lặng, con vẫn thắp trước mặt một ngọn nến,
ngày xưa con vẫn thường ví mẹ như ngọn nến cháy trong con, ngọn nến chỉ tỏa sáng cho con, lung linh huyền ảo, ấm áp thâm tình, xóa tan nỗi buồn và giàn trãi tâm tư bên bập bùng hư ảo, giây phút này con bộc lộ hết tâm tư, than thở những thăng trầm vinh nhục cùng mẹ, chỉ những phút giây bên ngọn nến cùng mẹ, khoảnh khắc thiêng liêng tĩnh lặng ấy con đã nhìn thấy mẹ trong con.

Sự ấm áp lan tỏa từ ánh nến, nồng ấm như tình mẹ cho con, hương nồng từ chút hương lan tỏa như hương thơm dấu ái của mẹ ngày nào.

Thời gian này nếu bên con có vài cành hoa hồng dâng mẹ, thì hạnh phúc biết bao...

Con chạy ra vườn hái mấy bông hoa hồng còn ướt hơi sương, những bông hoa màu đỏ, màu vàng và màu hồng pha lẫn, con không thích bông hoa hồng mang màu trắng, biểu thị cho sự chia xa...

Con muốn mẹ vẫn sống mãi trong con muôn thuở, con muốn sánh vai cùng những người may mắn còn có Mẹ, để vui vầy bên cạnh mẹ trong ngày lễ Vu Lan, mùa báo hiếu, ngày Tết Trung Nguyên của dân tộc .mình.

Ngày vui của những đứa con còn có mẹ được tặng đóa hoa tươi màu và hoa trắng tinh khôi ban tặng người bất hạnh vì mẹ đã không còn. Và con là một trong những con người bất hạnh ấy trong buổi sáng hôm nay.

Ngày lễ Vu Lan
Mọi người cài đóa hồng đỏ rực
Chợt bàng hoàng
Ve áo con... hoa bỗng trắng tinh
Hoa đổi màu vì con mất mẹ
Mẹ đã đi rồi...
Ngày hụt...năm tháng hóa chơi vơi

Mẹ ơi, lặn hụp trong cuộc sống xứ người với bao nỗi trầm luân, gian truân khổ lụy, nếu không lấy điều mẹ dạy để đối đãi với tha nhân, không lấy cái tâm và xa lánh sân si...con đã bao lần gục ngã trước bao trận phong ba , bao gian dối cuộc đời mà tha nhân muốn nhấn chìm con thuyền nhỏ giữa dòng đời xuôi ngược..

Mẹ của con chỉ biết mấy chữ vở lòng, mấy con số và mấy bài tính nhẩm...nhưng suốt một kiếp người mẹ cũng mạnh mẽ hiên ngang nuôi sống các con mình, cho con biết đọc thông viết thạo, cho con bao lời bảo ban đúng mực, những lời mẹ dặn con vẫn thấy như một chân lý sống của cuộc đời, soi đường cho con bước, cho dù ánh sáng ấy chỉ phát ra từ một ngọn nến, cũng đủ chỉ đường con đi trong cõi vô thường ấm áp tình thương.

Mẹ ơi, trong đói khổ, trong nghèo nàn , túng cực...Mẹ cũng đã nuôi nấng cho chúng con nên người hữu dụng với hai bàn tay chai sần và tấm lòng biển cả... nhịn ăn, nhịn mặc, quên hết thân mình, lo lắng cho các con no đầy mạnh mẽ bước vào đời.

Những công ơn trời biển ấy con đã nhìn thấy và vô cùng biết ơn và ngưỡng mộ, chuyện ngày xưa luôn sống mãi trong con, chỉ tiếc rằng khi mẹ bên con, con chưa nói được những lời mà con muốn nói...

Chỉ bây giờ...cô độc giữa xứ người, từng đêm lặng thầm thắp cho con ngọn nến, ngọn nến biểu trưng cho sự ấm áp của tấm lòng của mẹ vẫn mãi bên con...

Ngày xưa khi còn ờ quê nhà, khi con còn có mẹ, dẫu ở thật xa...khi mỗi lần làm kẻ chợ, con vẫn tìm mua những mét vải thâm đen, những mét vải hoa màu nhã nhặn, vuông vải đen cho mẹ may quần, vuông vải này cắt cho mẹ cái áo  cánh đơn sơ...

Những kỷ niệm ấy luôn làm mờ mắt mẹ , ướt sũng mắt con khi nhìn mẹ miệng cười móm mém...tay xếp hoài vuông vải  mãi không vuông.

Bây giờ  lạc lõng giữa xứ người ...mỗi khi một mình làm kẻ chợ , con chỉ tìm mua những cây nến thật xinh, ngửi hương thơm thật nhẹ, thật mỏng manh, đem xếp giữa bộn bề giấy viết, để đêm về thắp sáng những ưu tư.

Rồi từng đêm đốt lên bên bản thảo, soi ấm lòng con cùng tiếng thở lời than.

Con đã mất mẹ rồi, thế gian này không có nghĩa, không còn tình cho con nữa mẹ ơi.

Những ai còn có mẹ
Như hoa nở giữa ban mai
Như dòng sông mãi luân lưu

Con còn mẹ
Áo đủ đầy giữa mùa Đông tuyết
Tình của mẹ
Như nắng ấm giữa mùa Xuân
Con vẫn biết
Mẹ trong con như thời gian còn mãi...

Mất mẹ rồi
Như hoa trắng giữa  cuồng phong.
Mẹ ơi mẹ

Nơi chốn yên bình...Xin mẹ hãy:
Chớ bận lòng cho  cõi nhân gian:
Yêu thương cũng chỉ là cửa ngõ
Cho thuyền tình vượt sóng ra khơi
Giữa biển rộng trời cao sóng cả
Thuyền nan trôi về bến sông xưa

Mẹ ơi mẹ,

Thân con vẫn muôn đời hạt bụi
Cõi vô thường...tan biến nhẹ tênh
Ngọn nến ấm từng đêm thắp sáng
Bóng mẹ về ru giấc cô miên.

Mẹ ơi mẹ...

Mùa Vu Lan 2011
Atlanta August 13rd 11

 Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

Thứ Năm, 27 tháng 4, 2017

MẸ CỦA TÔI





Mẹ kính yêu,
Khi mỗi lần thành công hay thất bại trong cuộc đời, con vẫn thường thở than cùng Mẹ, chiều nay trở về nhà trong nỗi buồn trầm uất, nặng chĩu những u uất riêng mang, con chỉ thẩn thờ bên bàn thờ mẹ...

Nén nhang thắp lên bàn thờ mẹ chiều nay thay cho lời thống hối và tiếng nói thâm sâu nhất cõi lòng con,

Mẹ ơi, con không làm được những đức tính như ngày xưa mẹ đã thường bảo ban con: " Làm đàn bà con gái phải có những nết na hiền dịu, phải đem tình thương xóa đi những nhọc nhằn mà cuộc sống bên ngoài đã mang đến cho người đi bên cuộc đời con, phải vị tha và chịu đựng...tha thứ và khoan dung....Thì hạnh phúc bình yên mới đến với con"

Mẹ ơi, suốt một chặng đời đã đi qua...con đã không làm được điều mẹ khuyên bảo mỗi ngày...Con là một đứa con bất hiếu...

    Có lẽ vì thế mà thượng đế đã phạt con, lấy hết những hạnh phúc ấm nồng của trần gian, của tình yêu thương trai gái , mà  những người đàn bà bình thường khác đã có.

Mẹ ơi, cuộc đời đã vo tròn, nhào nặn, bóp méo  đứa con gái bé nhỏ  của mẹ biến thành một vật thể không tròn trịa, con không được cậy trông vào đôi vai che chở, bàn tay ấm áp nâng niu của người đàn ông, tấm xương sườn của họ không có khoảng nào cắt nhín cho con một miếng nào cho dù rất nhỏ...

   Con được cha mẹ tạo nên bằng tình cảm bình dị của những người chân quê thuần khiết.mà không dành tặng cho người đàn ông nào bình thường, vì mảnh sườn của họ "không nắn thành hình hài của con, nên con không là của họ"..
   .Nhưng thượng đế không ruồng bỏ con nên vẫn ban cho con những đứa con ngoan cho con dưỡng nuôi và ấm áp trong cuộc đời này ...một ân sũng mà con hằng cảm tạ  ngài.


  Mẹ ơi, khi rời khỏi vòng tay ấm áp của mẹ , con một mình lăn lộn giữa chợ đời, con đã làm tất cả mọi công việc giống hệt như mẹ ngày xưa, tần tảo... lặn lộigiữa cuộc đời với trăm nỗi đắng cay, nhào lộn trong cõi nhân gian này qua bao năm tháng, không nhìn thấy tuổi thời gian đi qua trên cuộc đời.
 
   Con chính là bản sao của Mẹ.

 Mẹ ơi, khi cha con trở về ngôi nhà nhỏ bé nghèo nàn của mấy mẹ con mình,không tiếng thở than mà chỉ chan hòa nỗi mừng vui qua một chặng đường dài khổ đau tủi cực.

 Mẹ đã đưa tay đón nhận bằng tất cả tình thương ấm áp nhất mà không tiếng thở than trách móc, sự hiền dịu, sự ấm nồng của bàn tay, Mẹ đã đem hạnh phúc bình yên cho mái nhà mình trong hạnh phúc nhỏ nhoi....Sự chịu đựng và đức tính cao đẹp ấy con vẫn thường ngưỡng mộ.

   Mẹ ơi, hình ảnh đám gà con bên chân Gà mẹ trong sân nhà mình của ngày xưa....Luôn là hình ảnh mỗi sáng mà con nhìn thấy, đang hiện ra trước mắt con bây giờ...

   Mẹ gà vẫn luôn  cục cục...chân đào bới trên mảnh sân đất , kiếm tìm những hạt thóc còn sót lại, kêu gọi đàn con đến chia nhau...đám lông trên thân mình gà mẹ luôn xòe ra để sẵn sàng che giấu đám con thơ trước nanh vuốt của kẻ thù...của diều hâu hay quạ đen đang rình rập.

  .Khoảnh khắc thiêng liêng này thật hùng dũng kiêu sa biết dường bao...chàng gà trống kiến với bộ lông đủ màu đang quanh quẩn chiêu dụ từ xa ...chẳng là cái gì với chị gà mẹ bấy giờ khi đàn con còn bé dại dưới thân mình đang cần sự chở che.

  .Hình ảnh ấy thật dễ thương và ấm áp, khả năng của những chị gà mẹ cũng chỉ biết đưa thân mình che chắn cho con mà không lo cho thân mình bị thương tích hay sứt lông , đổ máu....

  Mẹ ơi, con đã làm những gì mẹ bảo ban, con đã làm như mẹ, đã làm công việc của chị  "Gà Mẹ" trước đám con thơ cho đến ngày những con gà nhỏ đủ lông đủ cánh bương ba ra cuộc đời...khi chúng không còn cần đến bàn tay của người mẹ...thì con lại  "lùi về chỗ của con"
   
   Nhưng bây giờ...khi buổi hòang hôn đang chấp chới đàng sau cánh cửa, con vẫn mở rộng cửa trước, cửa sau ...vẫn luôn dang tay đón chờ những đứa con, đứa cháu trở về bất cứ lúc nào khi chúng "sa cơ lỡ vận", hạnh phúc không vuông tròn hay thất thế giữa cuộc đời...

    Mẹ vẫn là người đầu tiên dang rộng đôi tay dón chào con trẻ trở lại mái nhà xưa "không một điều kiện, không tiếng óan than...mà chỉ là tấm lòng bao dung muôn đời cho các con của mẹ".

   Mẹ ơi, những bản chất thuần khiết chuyên chở trong máu thịt từ mẹ sang con, con đã và sẽ làm những việc mà mẹ đã từng làm cho con ngày trước.

 Mẹ của con trở về với hạnh phúc nhỏ nhoi với  hạnh phúc tìm về, Mẹ luôn mềm mỏng trong chỗ ngồi của mẹ và nhắm mắt xuôi tay khi hoàn tất hết chặng đường dài.

  Mẹ thật vĩ đại và đáng nể phục trong lòng con và với tất cả mọi người.

Con của mẹ lại không học hết những đức tính chịu đựng ấy cho trọn vẹn, Con vẫn là con với sự ương bướng, sự mạnh mẽ cứng ngắc của một con người lạc lõng giữa chốn nhân gian này, con cô độc giữa phố đông...Con hùng dũng giương đôi cánh chở che cho đám con thơ trước cơn bão táp phong ba, đấu đá với cuộc đời bằng trăm ngàn khổ hận...

    Lăng kính cuộc đời dưới mắt con không có một màu hồng...mà tất cả xoay vòng và trở về chỗ của một màu u tối, một chỗ của riêng con, một chỗ ngồi đơn lạnh nhất của riêng mình...ở đó là sự giá lạnh, là nỗi buồn là sự trống vắng đìu hiu. nhưng con vẫn luôn dũng mãnh trước tha nhân...chỉ đêm về đối diện với bóng trên tường mới chợt biết mình vẫn là "đứa con gái yếu đuối nhất của mẹ"

  Mẹ ơi, con suốt đời vẫn là đứa con bất hiếu. ngày xưa bên chân mẹ , suốt một thời con gái cho đến tận ngày lìa xa mái gia đình, chưa một lần con nói cùng mẹ nỗi thán phục và tình yêu thương mà con có và muốn nói với mẹ lúc chia xa...

   Con chỉ lặng lẽ ra đi và chưa thốt lên mấy câu nói vẫn giữ kín trong tim:

MẸ ƠI  CON YÊU MẸ...            .Mẹ ơi, con yêu Mẹ.

Mẹ ơi, hôm nay sắp đến ngày  Lễ Mẹ, con lặng thầm một mình trước bàn thờ mẹ, muốn thét to những tiếng nói dễ dàng nhất mà con đã không thốt ra khỏi vành môi khi còn bên Mẹ, bây giờ một mình ngồi đây lặng thầm trong nỗi buồn sâu lắng nhất, trong nỗi thán phục và sự nhớ thương khôn nguôi...

Tại sao những lời nói thật dễ dàng mà suốt quãng đường dài bên mẹ, cho đến ngày mẹ con mãi lìa xa mà con vẫn chưa thốt thành lời cho mẹ nghe được  tiếng lòng của đứa con, để muôn đời con vẫn là một tội nhân thiên cổ, là đứa con bất hiếu của mẹ.

Mẹ ơi, con vẫn muôn đời là đứa con bất hiếu của Mẹ : Con không làm đúng lời Mẹ dạy, con không hội đủ những đức tính như của mẹ nên suốt đời con không có được hạnh phúc cho con, hạnh phúc của một con người bình thường, hạnh phúc của một người đàn bà đúng nghĩa..

   Con muôn đời vẫn chỉ là " Một Gà Mẹ trước đàn con và tiếp tục vòng quay của một kiếp con Gà."..

    Mẹ ơi, Xin hãy tha lỗi cho đứa con gái bé nhỏ lưu lạc chốn trần gian, đứa con bất hiếu của Mẹ.

    Nhưng con vẫn là con:  Là người Mẹ VIỆT NAM  đúng nghĩa . Và là CON CỦA MẸ.

    MẸ ƠI........MẸ ƠI

Atlanta   những ngày cuối tháng Tư

Nguyên Hạ_Lê Nguyễn
MẸ.....    .MOMMY.........MAMA......MÁ......MOTHER......MAMAN

Tất cà những chữ viết thân thương, những từ ngữ phát ra từ môi mỗi người bắt đầu bằng chữ M.
Nhưng chữ Mẹ phát ra từ môi của nhũng người Việt Nam vẫn nghe ấm nồng và thân thương nhất vì tôi là người Việt Nam, tôi có người Mẹ Việt Nam sinh ra tôi và tôi thừa hưởng di sản quí báu ấy của người và tôi cũng đã làm công việc thiêng liêng ấy giống như người...

Chúng ta là những người Mẹ Việt Nam.  Tôi không phải là một nhà Văn lỗi lạc , một nhà Thơ giỏi giang ...Không thể dùng hết những từ ngữ, chữ viết hay nhất để diễn tả hết những tinh hoa, những con chữ sâu lắng hay hùng hồn nhất để trang trọng nói lên những niềm vui, nỗi lòng ngưỡng mộ viết hết tâm tư mình khi nhắc đến hai chữ "NGƯỜI MẸ" và nhất là người Mẹ Việt Nam trên trang viết này nhân ngày lễ mà tôi sắp trình bày.

Ngày lễ    "MOTHER!S DAY"

Ở Việt Nam chúng ta thường vinh danh người Mẹ vào ngày lễ Vu lan. hay còn gọi là mùa báo hiếu, vào ngày này ....tại các chùa chiền hay tổ chức những buổi thuyết trình hay ca hát, ngâm thơ, tất cả những bài hát về Mẹ...và gắn lên ve áo các bà Mẹ những bông hoa hồng  cho những người đã làm Mẹ:

Hoa màu đỏ cho những ai còn có Mẹ.
Hoa màu trắng cho những ai không còn Mẹ

Những bông hoa từ tay ai gắn lên ve áo của các bà Mẹ thật bình thường như một việc làm tự nhiên và không chút xúc cảm về màu sắc...Nhưng đến một ngày nào đó....Cũng trên ve áo mình nhận bông hoa màu trắng ấy....Nỗi hụt hẩng của đứa con mất Mẹ, nỗi trống vắng tâm hồn về một tình thương bao la đã vụt bay xa, tâm tư của người con mất Mẹ sẽ cho ta nỗi thống khổ ngút trời...

Một cuộc tình đã ra đi...chúng ta sẽ tìm thấy một cuộc tình kế tiếp, cuộc sống và tiền bạc có ra đi khỏi tay ta ...Chúng ta sẽ tìm lại được bằng chính đôi tay mình...Nhưng khi đã mất đi Cha Mẹ...Ngàn đời ta vẫn là kẻ mồ côi.

Trong văn chương Việt nam của chúng ta có câu:

Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp ngọt như đường mía lau

Những người Mẹ Việt Nam của ngày xưa qua bao thời đại vẫn là tấm gương sáng ngời, chịu thương chịu khó, thắt lưng buộc bụng lo toan cho đàn con không quản ngại  nắng mưa, những người Mẹ quê không biết dành cho mình miếng ăn ngon, không bao giờ nghĩ cho thân mình

Tác phẩm Bông hồng cài áo của Thiền sư Thích Nhất Hạnh luôn nhắc nhở chúng sinh phải biết phận sự của con cái với cha mẹ đã luôn đi vào lòng người như một bài học cho mỗi đứa con.

Hay những bài Trường ca Mẹ cũng là những ngôn ngữ của văn chương nhắc ta nhớ về những công khó và tấm lòng của Mẹ cho con, những người mẹ Việt Nam chân chính

Mẹ Việt Nam không son không phấn
Mẹ Việt Nam chân lấm tay bùn.

Những người Mẹ quê của ngày xưa và cả ngày nay cũng được nhạc sĩ y vân viết lên bài ca Lòng Mẹ, bài ca này đã đi vào lòng tất cả những người Việt nam, cho dù ở bất kỳ nơi nào trên trái đất, những người dân Việt khi nghe bài hát này đều thấy lòng rưng rưng và nỗi xúc cảm dâng trào ...

Lòng Mẹ bao la như biển Thái bình dạt dào...
.Lòng Mẹ tha thiết như làn gió lùa rì rào...

Những người Mẹ trên biển Đông cũng đã đi vào truyền thuyết, những người Mẹ đã từng cắt tay mình chảy máu cho con thơ được no lòng qua cơn đói khát, những người Mẹ xả thân bảo vệ con mình  trước nanh vuốt của bọn khát máu hung tàn trên biển Đông không quản ngại thân mình qua những lời kể lại của các thuyền nhân hay nhũng gương hy sinh trên khắp cùng trái đất...

Những gương sáng và những tấm lòng  hy sinh cho con trẻ của các bà Mẹ Việt nam, cũng được nhắc nhở qua bao giấy mực, nhưng thực tế những đứa con của Mẹ, những con người bằng xương bằng thịt do Mẹ tạo ra cũng chưa mấy ai làm nổi cho Mẹ một nụ cười trọn vẹn...

Câu nói nào vẫn còn vẳng bên tai ta :"Nước mắt không bao giờ chảy ngược".
Cũng để nhắc nhở mọi người nhìn lại mình trong cuộc sống xử thế cho phải đạo chứ không phải là sự bất biến của cuộc đời, trong những kinh nghiệm và triết lý sống của bản thân con người ...

Trong cuộc đời thường của người dân Việt, theo nếp sống của những con người Á Đông, cha Mẹ và con cái có thể chung nhau một mái nhà, những ngôi nhà cổ hay những gia đình Việt nam vẫn sống chung ba bốn thế hệ hay thậm chí năm hay sáu thế hệ chung một mái nhà...Thường gọi theo từ Hán Việt là tam , tứ,  ngũ...
Tứ đại đồng đường hay Ngũ đại đồng đường...Là một phúc đức cho họ tộc đó, vì ông bà cha mẹ , con cháu, chắt...Sống chung với nhau trong một mái nhà.

Nhưng chuyện ở bên ta không mấy khi xảy ra ở các nước Âu Tây, khi  đời sống văn minh và thích cuộc sống riêng tư và những điều kiện vật chất dư thừa, mỗi con người muốn hưởng trọn những lạc thú riêng mình, mặc dù cha mẹ cũng dưỡng nuôi con cái cho tới ngày thành đạt hay cũng có những cha mẹ chỉ lo cho con trẻ đến tuổi 18 là cho chúng ra góp mặt với đời, tự do bương chải, tự do quyết định cuộc sống của mỗi người.

Những con người chúng ta, nhũng ai không hiếu với đấng sinh thành thì cũng chỉ là những con người không làm nên công trạng gì cho bản thân và xã hội, những con người đáng phỉ báng và không đáng làm người.Đó là chuyện của ngày xưa...

Vì thế chuyện nói về cha mẹ và tấm lòng hiếu thảo với cha mẹ là chuyện hiếm thấy trong xã hội tự do bình đẳng của các nước phương Tây.

Khi con cái đã trưởng thành, mỗi người tự tìm một chỗ ở của riêng cá nhân đó, tự quyết định lấy cuộc đời của mỗi người, tự do tìm bạn và tự do kết hôn và tự do ly hôn khi không còn thấy thích hợp với người bạn tình mà họ cảm thấy không thích hợp nữa.

Riêng phần cha mẹ dù già hay trẻ cũng tự giải quyết lấy cuộc sống của họ, nếu chẳng may một người đã sớm ra đi hay không sống được với nhau đến phút cuối cuộc đời thì cũng tự đảm đang lấy những sinh hoạt của mình ...Vì thế cái cảnh một người sống trong một căn nhà và chỉ mỗi một người trong căn nhà của mình, ra vào cũng chỉ một mình, ốm đau thì cũng chỉ một mình vào bệnh viện hay tự động tìm cho mình một ch64 yên thân, gởi mình vào các viện dưỡng lão để xung quanh có những người cùng cảnh ngộ với nhau cho khỏi tủi lòng ....Và từng ngày:

Hái sao đang chớp trên trời
Trăng soi bóng nước, cỏ mời dấu chân
Bước đi những bước âm thầm
Gió lay bóng lá, cõi người cõi ta....

Trong một năm cũng có hai ngày lễ để tưởng nhớ đến Cha Mẹ, đó là ngày lễ :

"Mother!s day" và ngày lễ  " Father!s day "

Ngày lễ dành cho Mẹ rơi vào ngày 8 tháng năm năm nay , khi đến ngày này các con cái thường mua một tấm thiệp chúc mừng Mẹ :"HAPPY MOTHER!S DAY" và một món quà gởi về cho Mẹ, có thể là một túm hương thơm, một bó hoa , một túi xách hay một bộ quần áo hoặc một cái gilft card , có thể mua bất cứ lúc nào mẹ thích và vật gì mẹ thích....Và với người cha cũng vậy...

Sự biểu lộ tình cảm của con cái nơi chốn văn minh này cũng thể hiện qua từng ấy sự việc...sau ngày lễ những bậc làm cha mẹ cũng chỉ ngậm ngùi mân mê những gì mà con cái ban tặng cho mình...đôi khi bận rộn với công việc chúng quên mất cái ngày "Báo hiếu " này thì những bậc làm cha mẹ cũng chỉ ngậm ngùi "thông cảm" cho đám con mình.và vui lòng dấu tiếng thở dài vì không thấy bóng con về .

Tấm lòng của những bậc làm cha mẹ thì muôn đời vẫn rộng mở và lúc nào cũng ki cóp vun quén cho các con, dành hết mọi sự tốt đẹp cho con trẻ, nhất là những bậc làm cha mẹ là người Việt Nam, suốt đời cặm cụi, hy sinh tất cả cho đàn con, mong cho các con thành đạt và có cuộc sống và chỗ ngồi vững vàng trong xã hội văn minh..

.Sau khi chúng đủ lông đủ cánh thì xin trả chúng về cho nước Mỹ và những đứa con mang dòng máu da vàng mũi tẹt, nhưng bây giờ chúng đã dùng phương pháp giải phẩu tiến bộ nâng mũi lên thật cao giống người phương Tây nên cũng sinh hoạt giống kẻ phương Tây.

Những bậc cha Mẹ Việt Nam vẫn biết trước những oái oăm của cuộc đời nên đa phần cũng muốn lui vào bóng tối, nhường ánh sáng văn minh cho con trẻ trong sự cam chịu và hảnh diện vì đã có những đứa con giỏi giang do mình sinh ra, vẫn vui vẻ trong cam chịu và không tiếng thở than, và vẫn hòa niềm vui khi mỗi lần nhắc đến những đứa con...Mà một đời Mẹ đã dưỡng nuôi cho đến ngày thành đạt.

Mẹ vẫn biết :
Con sông nhỏ không trở về nguồn
Nước vẫn chảy về lòng biển lớn
Mỗi nhánh sông ...Dòng sông của Mẹ
Hòa biển đời... Lòng Mẹ  bao la.

Những tấm lòng của các bậc làm cha mẹ không bao giờ muốn lụy phiền cho con cái, chính là những đức tính mà chúng ta đã học tập từ cha mẹ chúng ta của ngày xưa, những cha Mẹ Việt Nam của những ngày xưa xa lắc xa lơ..

.Những cha mẹ quê của chúng ta ngày cũ mang bản chất chân quê, suốt đời bên bờ tranh ngõ cụt , một nắng hai sương, chạy bữa ăn cho chúng ta mỗi ngày, kiếm miếng cơm bằng mồ hôi nước mắt...nên những người làm cha mẹ thế hệ chúng ta vẫn hằng tưởng nhớ cha mẹ mình và trong tâm luôn nhớ về công ơn khó khổ ấy :

Mẹ tôi đó :
Chẳng ngại nắng mưa luôn ngửa mặt
Nhọc nhằn trĩu nặng cả đôi vai

Ví như con đổi thời gian ngược:
Đổi cả nhân gian : Tiếng Mẹ cười

Ngày xưa con không biết có ngày lễ Mother!s day để dâng lên Mẹ những bông hoa Sen tinh khiết, những đóa Hồng ngát hương.

Bây giờ con chỉ biết gởi lên bàn thờ Mẹ,  những bó hoa mà các con của con gởi về biếu Mẹ chúng  :

LÀ CON CỦA MẸ

Bây giờ con xin mượn ngày này dâng lên Mẹ những hương hoa thế tục gởi  Mẹ  :

NỖI           LÒNG       CỦA            NGƯỜI            MẸ           VIỆT           NAM


Atlanta    Tháng năm  2011     

 Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017

HY SINH CỦA MẸ



    Hòang hôn xuống dần sau lưng ngôi nhà của chủ, Ngọc bần thần trong tư tưởng sau khi nghe xong cuộc gọi của đứa con trai lớn của nàng từ Việt Nam gọi sang...hàng tuần nàng vẫn gọi về cho các con vào ngày cuối tuần , nhưng nếu có cuộc gọi nào từ bên ấy sang "tức là có chuyện phải lo toan"...
     Ngọc bắt đầu sắp xếp sao cho chu tòan những đòi hỏi của từng đứa con...Có lúc nàng như phát cuồng vì không sao tìm ra giải pháp cho hợp lý...tấm lòng của người mẹ luôn bao dung và không thể nào làm ngơ trước những nhu cầu cần thiết của đàn con bốn đứa nơi quê nhà....
     Làm sao để kiếm ra tiền , thật cấp bách và vô cùng nan giải cho một người đàn bà luống tuổi, không tinh thông ngôn ngữ xứ người ta, không bằng cấp, không cả chốn nương thân giữa xứ người xa lạ...
        Bạn bè bây giờ với ngọc bỗng thật xa,,,hàng ngày nàng cũng chỉ đối diện cùng nỗi buồn và những giọt nước mắt từng đêm ngày làm "bầu bạn"

   ***

    Đã bao năm qua từ ngày rời bỏ quê hương sang định cư tại Hoa Kỳ dưới sự bảo lãnh của người chị ruột, một mình ra đi , bỏ lại bốn đứa con và một đám cháu nhỏ...vì các con Ngọc đã trên 21 tuổi nên không được hưởng tiêu chuẩn này...cũng vì muốn giúp các con nàng có cuộc sống khá hơn trong tương lai , thực bụng nàng cũng không muốn rời xa các con ...tuổi đời Ngọc cũng đã gần sáu mươi, cái tuổi mấp mé về già , thời gian an dưỡng bên con cháu mới thích hợp, nhưng nàng cũng phải một mình ra đi .

    Ngày Ngọc chuẩn bị rời xa quê hương thì có người đến đòi cưới đứa con gái út của nàng vừa tròn 22 tuổi, theo lời khuyên bảo của người thân và ý kiến của các con, thảy đều mong cho các con yên bề gia thất.

     Một đám cưới thật vội vàng cho cô con gái út, tuy gấp rút nhưng cũng rất rình rang , từ số tiền vay mượn của Ngọc để lo cho con thật chu đáo ...Vì dù sao Ngọc cũng sắp là "Việt Kiều Mỹ " nay mai mà.

    Ngồi trên máy bay với biết bao hăm hở, âu lo, tính tóan và sau cùng là nỗi buồn lo...không biết ngày mai nơi xứ người : Ngọc sẽ làm công việc gì để làm ra tiền thật nhiều để gởi về thanh tóan số nợ nần mà nàng đã vay mượn để chi phí cho thời gian chuẩn bị ra đi...

     Yêu cầu của bốn đứa con nàng thì dày đặc, đứa thì cần chiếc xe máy để đi làm, đứa thì cần tu sửa lại ngôi nhà cũ để được khang trang hơn xưa...cô con gái út mới lấy chồng thì cần rất nhiều tiền... mua sắm quà cáp cho phía nhà chồng khi về thăm lần đầu và chi phí cho một chuyến "trăng mật" sau ngày cưới...
     Lại còn tiền đãi tiệc chia tay với bạn bè, bà con và sui gia của các con, số khách mời mỗi ngày một nhân rộng hơn khi tin nàng sắp lên máy bay đi Mỹ "hốt bạc"

     Hàng đống tiền phải chi trả trước ngày ra đi...chỉ mới làm "chuẩn Việt Kiều " mà nợ nần  còn lại tính hơn vài trăm triệu, số tiền này nàng cũng phải vay mượn và chịu phân lời khá cao . Bây giờ ngồi nhẩm tính lại nàng mới giật mình lo toan cho những ngày tháng tới.

***

    Hai chị em Ngọc được người chị cả bảo lãnh đã hơn mười năm giờ mới được ra đi...người chị cùng đi với Ngọc thì rất bình yên vì chị không chồng con, khi ra đi chỉ thu dọn mớ quần áo và tư trang gọn nhẹ ra đi.

   Ngọc đã li dị và mang gánh nặng bốn đứa con hai trai hai gái, chúng đã lập gia đình nhưng tất cả cũng đều vất vả, đứa làm công nhân , đứa dạy học ở nông thôn, đứa con gái lớn thì sống bằng công việc 'ghi số đề", công việc của Ngọc ngày cũ đã truyền lại cho hai cô con gái, đời sống tạm bợ và bấp bênh theo từng ngày.

   Ngày gần ra đi thì có người đến xin cưới cô con gái út, người thanh niên này từ xa đến làm việc tại thành phố này đã từng quen biết cô Út, nhưng chưa tính chuyện cưới xin , nhưng vì biết mẹ của bạn gái sắp đi Mỹ nên cũng vội vàng xin cưới gấp để được làm "rể Việt kiều"

    Bao nhiêu diễn biến  xảy ra trưiớc ngày Ngọc ra đi, tất cả như  một giấc mộng, mẹ con nàng đóng trọn vai trò của một gia đình sắp bước chân vào chốn giàu sang, thay đổi cả cuộc sống, những xôn xao, phù phiếm cho dù là vay mượn nhưng cũng làm cho các con nàng mộng tuởng về một chân trời rộng mở cho đại gia đình nàng trong tương lai, đó là chưa nói đến một ngày nào đó Ngọc sẽ đưa tất cả bốn gia đình các con nàng và đám cháu chắt cùng bay lên bầu trời và cùng định cư tại xứ cờ hoa bậc nhất thế giới.

***

    Máy bay dừng lại trên phi đạo giá rét của một tiểu bang thuộc Bắc Mỹ, thời tiết của tháng mười hai đã ngập ngụa những trận tuyết dày đặc kéo về, những đồ ấm mang từ Việt nam sang không đủ che chắn những giá buốt thê thảm của vùng bắc Mỹ...hai chị em co ro, thu nhỏ lại trong một góc phi trường đợi chờ...

     Người chị cả và chồng chị là một người Mỹ trắng già mập ú, hai chiếc má phúng phính đỏ gay vì gió rét, họ đưa chị em Ngọc đến một căn Apartement nhỏ cũ kĩ , hai phòng ngủ nhỏ cho hai người, căn phòng khách nhỏ ăn thông với nhà bếp, và một phòng tắm, giá mướn là một ngàn Đô la cho mỗi tháng.

      Trong tủ lạnh có một ít hực phẩm mà người chị đã chuẩn bị cho hai người trong ba ngày, đồ dùng cũ do người chị cung cấp, sau khi đưa hai em đến nơi này với những dặn dò cần thiết, chị vội vàng ra xe vì chồng chị vẫn ngồi chờ ở xe, chị hẹn ba ngày sau là ngày cuối tuần chị sẽ đến đưa đi chợ và ngày đầu tuần sẽ đi lo hòan tất thủ tục nhập cư cho hai  người mới đến.

      Khi ngồi trên máy bay ...hai chị em cứ tưởng tượng khung cảnh khi đến Mỹ, hai chị em sẽ được một đòan người đem những bó hoa tươi thắm ra đón hai chị em, tất cả đều trang trọng và ấm nồng...cả hai sẽ chấp chới bay vào cảnh phồn hoa của nước Mỹ...họ sẽ ghi lại bao hình ảnh mới mẻ gởi về cho các con...

      Bây giờ thực tế là thế đó, người chị cả cũng chỉ làm theo thủ tục, không vồn vã như chị em Ngọc tưởng, người chồng chị ta đã viết sẵn một giấy nợ cho mỗi người một bản thật rõ ràng : tiền nợ mua vé máy bay, tiền Deposit mướn căn hộ và số tiền trả tiền thuê nhà tháng đầu tiên...tiền chợ ba ngày thì không tính, nhưng từ lần sau thì phải tự lo liệu...

    Ngọc đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, riêng chị Cúc của Ngọc thì không mấy ngạc nhiên vì ngày xưa chị cũng đã từng làm sở Mỹ, đã từng giao tiếp với người Mỹ nên việc tự lo cho riêng mình là điều đương nhiên, mọi chi phí đều phải "share" là chuyện đương nhiên, họ đã tạo điều kiện cho hai chị em nàng đã là "nhân đạo" lắm rồi, chỉ có mẹ con Ngọc không tìm hiểu về cuộc sống của người Mỹ nên mơ mộng xa vời mà thôi,

     Ba ngày dài như ba thế kỷ, chị Cúc thì vẫn bình yên ngủ nghỉ và dọn dẹp chỗ ở của riêng chị, chỉ có Ngọc là buồn lo tận cùng, bên trong khung cửa mờ đục nhìn ra bên ngòai cánh cửa..tuyết rơi trắng xóa cả vạn vật, không một bóng người qua lại, những cành cây trơ trụi lá phủ đầy tuyết, cảnh vật thật u tịch ...lòng buồn lo và nhớ nhiều về các con cháu còn ở lại, rồi nàng sẽ phải làm gì để kiếm tiền cho nhanh  gởi về trả nợ và chia cho từng đứa con đang mong đợi ...Phải làm gì, ???phải làm gì ???

    Rồi mai này nàng sẽ làm gì ???làm sao kiếm được nhiều tiền gởi về Việt nam trả nợ, làm sao có tiền gởi cho các con, một chũ tiếng Anh nàng không biết, chỉ dùng hai chữ "Yes, No" đối đáp, làm sao để có được việc làm??? đầu óc Ngọc cứ quay cuồng trong dòng tư tưởng rối nùi những âu lo.

   Từ khi Ngọc được gọi phỏng vấn và chuẩn bị thu xếp ra đi, các con nàng tự nhiên được "nâng cấp" đáng kể, những món đồ dùng cũ kỹ được quăng bỏ, những quần áo xập xệ của mấy mẹ con được nâng cấp cho đúng kiểu thời thượng...bạn bè ngày một đông vui hơn, và những đồng tiền vay mượn lại ngày một tăng vọt và tỉ lệ thuận với nỗi âu lo của kẻ sắp ra đi đã mang trên vai món nợ lớn và tiền lời tăng từng ngày không ngừng nghỉ.

***
   Ba ngày đợi chờ cũng qua ..người chị cả đến đưa hai chị em Ngọc đi chợ mua thêm những thứ cần dùng và hẹn hôm sau sẽ đến đưa đi làm giấy tờ cần thiết...tuyệt nhiên không thấy chị đưa hai người đến thăm nhà của chị,
    _ Sao chị không đưa hai em đến nhà chị để thăm các cháu ???

    _Các em đừng lo, chúng đi học xa nhà không có đứa nào ở nhà, Chồng chị bảo khi nào các em thật khỏe thì mới đến chơi... vả lại anh ấy không thích mấy chị em nói tiếng Việt trước mặt ổng, thôi kệ các em đừng quan tâm nhé.

    Một sự xa cách đến phủ phàng..niềm đau vì sự ghẻ lạnh củ người chị ruột, có lẽ chồng chị không thích giao tiếp với chị em Ngọc vì sợ trách nhiệm, vì sợ hai gánh nặng của vợ đổ xuống họ chăng ???

   .Chị Cúc thì chỉ âm thầm liên lạc với một người đàn ông quen biết cũ trước năm 75, hiện tại ông sống một mình ở vùng Nam cali nắng ấm...Hai người liên lạc trước với nhau nên chỉ sau hơn một tháng là chị Cúc ngậm ngùi chia tay Ngọc để sang cali với người tình năm xưa, chị đã hòan thành tâm nguyện khi lìa xa quê nhà...

    Một mình Ngọc ở lại trong căn nhà trống trơn với nỗi lo toan tràn ngập...thời gian ở đây, Ngọc đã làm quen với một vài người Việt nam ở cùng những dãy nhà ..họ làm đủ mọi công việc vất vả , nhưng cũng rất khó khăn, họ giúp Ngọc đến xin việc ở một vài nhà hàng và hảng xưởng nhưng  khi phỏng vấn Ngọc không biết một chút tiếng Anh nào, lại không biết lái xe...nên tất cả đều thất bại...

     Nỗi buồn lo cứ từng ngày đêm kéo về  đem theo những thất vọng không bút mực nào tả hết...nỗi nhớ con, thương các cháu, những người còn ở lại đang ngóng chờ tin mẹ và chờ mong những đồng tiền Đô từ Mỹ gởi về, họ có biết đâu :ở bất kỳ xứ sở nào, không hội đủ những điều kiện "ắt có và đủ là bằng cấp và ngôn ngữ "...làm sao có được việc làm mỹ mãn, những việt Kiều khi về Việt Nam đã từng ;
   "Nổ và tăng tốc về việc làm cũng như đời sống xa hoa xứ người là vì để khoe khoang, thõa mãn tự ái và cốt cho người ở lại sự mừng vui, hảnh diện...Sự thực nhiều hòan cảnh rất đáng thương và đầy bi lụy ."

     ***

    Một số người Việt rủ Ngọc sang Alaska "bắt cua", công việc rất vất vả vì phải ngâm mình trong nuớc.và rất nặng nhọc, công việc chỉ dành cho những người đàn ông khỏe mạnh, riêng đàn bà thì chỉ làm dưới hầm tàu  lạnh giá....nhưng cũng kiếm được chút tiền khá hơn đi làm cho các hảng xưởng..
    Nếu các con nàng nhìn thấy cảnh mẹ chúng lăn lộn giữa giá băng dưới hầm tàu làm những công việc quá nặng nhọc đối với người đàn bà lớn tuổi như mẹ chúng...Thì chúng có dám bảo mẹ 'hãy trở về nhà cho các con nuôi mẹ hay không???

    "Nước mắt luôn chảy xuôi rơi rớt trên bàn tay run  của mẹ...chẳng khi nào chảy ngược ở những kẻ làm con "

   Ngọc thì hạ quyết tâm với mình ; cho dù bất kỳ khổ cực nào hơn nữa, nàng cũng sẽ cố gắng vượt qua "Vì các con"

      Ngọc cũng đánh liều theo họ một chuyến "thử thời vận."..nhưng chỉ vài tuần  nàng cũng đành bỏ cuộc vì không thể suốt tám tiếng ở trong một cái tủ đông đá dưới hầm tàu...nàng tá túc ở nhà một người đồng hương mới quen tại Alaska, và chờ đợi kiếm một công việc khác...Hễ kiếm được đồng nào là vội vã gởi về trả nợ và chia đều cho các con, chẳng mấy khi Ngọc nghĩ cho thân mình, tình mẹ trong nàng luôn thôi thúc từng giây phút cho các con.

      Ngọc được người bạn mới quen cho mượn một tờ báo quảng cáo của người Việt, nơi chỗ cần người giúp việc nhà, có người cần người giữ trẻ và giúp việc nhà, bao ăn, bao ở và trả lương một tháng hơn ngàn Đô...

     Ngọc như được hồi sinh với công việc này, địa chỉ chủ nhà tận một tiểu bang thật xa xôi ở miền Đông Nam nước Mỹ, không còn một con đường nào khác hơn là chấp nhận công việc này,nàng báo tin cho  chị, để hòng có một lời khuyên hay sự giúp đỡ trước lúc ra đi...nhưng cũng chỉ nhận được từ môi chị thân yêu:

     _ Chuyến này mà em không làm được thì hãy trở lại Việt Nam em nhé, tội nghiệp em quá.

     _Em cám ơn chị, em sẽ cố gắng và không làm phiền anh chị nữa.

***

       Bắt đầu ngày bước chân vào căn nhà của chủ ...Ngọc đã được đổi tên thành :"Bà vú", vợ chồng chủ nhà có hai con, đứa lớn ngòai 10 tuổi, và đứa nhỏ tròn sáu tháng tuổi, công việc của nàng là chăm sóc đứa nhỏ cho hai vợ chồng họ đi làm, đứa lớn đi học bằng xe bus và buổi chiều tự về nhà, nàng chỉ lo cho đứa nhỏ, khi nào bé ngủ thì lo công việc nhà và nấu ăn cho bốn người...

   Những ngày đầu chưa quen khi nghe chủ nhà gọi.

   _ " Bà vú , nhớ tắm cho bé trước khi cho bé bú nhé,"

   _ ' Bà vú ơi, chiều nay vợ chồng tôi không ăn cơm nhà, bà cứ ăn và cho bé ngủ nhé"

  Những đêm trường trăn trở, không chợp mắt được vì nỗi buồn triền miên kéo về, ngày mới lớn có bao giờ Ngọc nghĩ sẽ có một ngày nàng làm công việc này :"'công việc của một Vú em thực thụ" ..công việc của một "OSIN" nơi xứ người.

   Khi gọi về cho các con nàng chỉ bảo với chúng là nàng làm "Thư ký cho một hảng thầu của Mỹ".. công việc cũng tạm ổn, Các con đừng lo gì cho mẹ, đó là nàng "lo xa" mà thôi, các con nàng cũng chỉ chờ đợi bấy nhiêu là từng đứa đưa ra những yêu cầu với mẹ ...nếu nàng có thể đáp ứng cho trọn vẹn thì mỗi tháng nàng cũng phải gởi về hàng tỉ bạc...

     Những khi chủ nhà đi du lịch cũng đưa "Bà vú Ngọc"  đi theo để bế con của họ , nàng cũng được chụp những tấm hình hào nhóang ở những khu du lịch sang trọng xứ người, những tấm hính này nàng gởi lên Face book cho bạn bè và các con...

     Các bạn nàng vào xem và cũng trầm trồ khen Ngọc trẻ đẹp hơn xưa, các con nàng cũng đem chúng ra khoe với mọi người trong niềm hảnh diện...Từ đó cứ mội lần sinh nhật từng đứa con đứa cháu là nàng gởi tiền về cho các con tổ chức những lễ tiệc phù phiếm...rồi từng đứa cứ vô tư gọi mẹ gởi về theo từng yêu cầu của chúng..

***
    .Thương con cháu và quên hẳn tấm thân mình và nỗi niềm sâu lắng cho thân phận  hẩm hiu của mình ,
      Ngọc cũng cứ miệt mài trong nỗi buồn riêng và hàng ngày mong cho đến ngày cầm được chút tiền từ chủ , phân chia cho từng đứa con nhưng không bao giờ là đủ với đồng tiền có gới hạn mà yêu cầu và những  bất trắc luôn kéo đến khi các con gặp nạn tai...

     Đứa con gái Út được cưới gấp vì có mẹ "Việt Kiều", nay đã sinh con đầu lòng, gia đình chồng buộc cho vợ chồng phải ra riêng, yêu cầu mẹ vợ cho tiền mua nhà, mở tiệm...chờ mãi mà Ngọc không thể đáp ứng , nên chỉ ít lâu nhà chồng cô Út đuổi mẹ con cô con gái út về quê mang theo đứa con thơ tội nghiệp


      Chiều nay nhận tin con trai lớn phải vào nhập viện và lên ca mổ với gần trăm triệu, lòng muốn bay về lo cho con, với những chi phí ngút trời, đào đâu ra những đồng tiền lớn để gởi về, biết vay mượn ai ???

     Hàng tháng nàng cũng đã mượn trước chủ nhà mấy tháng lương...nay làm sao mượn thêm được nữa..

     Những bạn bè thì cũng chỉ mượn được một đôi lần vì thực ra ở Mỹ người ta ai cũng không có thói quen cho người khác mượn tiền, vì người ta quan niệm rằng "những người đã từng đi mượn tiền của kẻ khác tức là họ không nghĩ đến chuyện phải trả ...mà khi bị đòi thì mất đi tình bạn và thành óan hận kẻ trót làm ơn.

       Vì thế ở Mỹ ai cũng phải có một điểm "Credit" thật cao để khi cần thiết là mượn của các ngân hàng, cứ nghĩ và sống theo cách sống ở quê nhà thì coi như đi ngược lại với đời sống và luôn óan hận tha nhân và luôn bị xa cách với mọi người..

      .Cách tốt nhất là sống theo khả năng của mình "Liệu cơm gắp mắm", lời cổ nhân luôn mãi đúng cho mọi thời gian trong cuộc sống chúng ta.

      Thường những người đàn bà Việt nam không giáo dục cho con cái biết nhìn lại mình, sống thực với từng hòan cảnh, cha mẹ và con cái phải thông hiểu hòan cảnh gia đình mình trong thực tại, đôi khi chỉ biết nhìn lại "quá khứ", những cái đã qua không còn có giá trị với cuộc sống hiện tại, phải biết quay lưng lại với quá khứ và nhìn vào hiện tại và thẳng bước đến tương lai ...

     Khi vấp ngã đừng ngồi yên khổ hận mà phải biết đứng dậy đi tới...Vì chẳng ai thương mình bằng chính mình biết thương mình.

     Nếu chúng ta dạy cho các con biết sống thực với những gì hiện hữu thì sau này chúng biết sống tự lập và không dựa dẫm vào bất kỳ ai ...Không sống ảo mà biết nhận chân giá trị của bản thân .

     Nếu Ngọc đã từng dạy con như thế thì có lẽ nàng không cần phải dấu diếm con cái và tha nhân về công việc làm của mình, vì không có nghề nghiệp nào xấu, chỉ không giữ uy tín và tâm hồn trong sạch mới là điều cần suy gẫm .
 

***





.







     Yêu cầu của từng đứa con nàng  ngày một nhân rộng theo cuộc sống xa hoa để theo kịp mọi người.

     Đôi lúc nàng thầm nghĩ, khi sinh ra chúng, nàng chỉ nhìn hình dáng bên ngòai tòan vẹn là mừng rỡ chan hòa, nhưng không ai biết chúng  cũng "bị khuyết tật"...cái gọi là".. 'lương tâm".

     Có khi nào chúng tự hỏi rằng ; một người không bằng cấp, không có lấy một bám víu nào giữa xứ người...làm sao mẹ chúng bỗng chốc biến thành một thư ký hái ra tiền, hàng tháng liên tục gởi tiền về cho mọi đứa, nước Mỹ sao quá dễ hái ra tiền, cứ hễ bước chân đến là đủ đầy vinh hoa phú quí...

    Những người ở lại đâu thấu hiểu những cay đắng đọan trường của những người mới đến, họ cũng phải vượt qua bao nhiêu đắng cay khổ ải mới có cuộc sống bình yên..

    .Đa số những người già ngòai sáu mươi  khi được bảo lãnh sang  xứ người, đa số cũng chỉ ở nhà giữ cháu, hay đến nhà những người giàu giúp việc,
     Cũng có người nhận các trẻ em Việt Nam giữ tại nhà...

     Những công việc này vẫn bình thường ở xứ người, vì tất cả cũng chỉ là "công việc", nhưng không một ai dám nói rõ công việc ấy cho con cái hay người thân ở quê nhà thông cảm cho cảnh khổ của mình,
 
      Khi trở về quê hương, đa số người nào cũng là Giám đốc, chủ Business, chủ nhà hàng, chủ tiệm Nail, hay ít nhất cũng là Thư Ký...chứ không ai dám nhận là mình là "osin "  cho người.

     Khi ăn miếng ăn ngon từ đồng tiền của mẹ, chưng diện phù phiếm xa hoa,  có khi nào những đứa con của nàng  nghĩ mẹ chúng đang" bưng mâm múc nước hầu hạ người ta" đổi lấy miếng ăn ngon cho con mình ???
     Liệu những đứa con của Ngọc có biết thương mẹ  chút nào không ???

    Tình thương của người mẹ dành cho con không giống bất kỳ điều gì trên thế gian, thương con trẻ, mẹ đã hy sinh tất cả cho con, quên cả bản thân mình, rồi từng đêm rơi bao giọt sầu , chỉ mong đem điều tốt đẹp cho con mình ...mà không cần các con phải biết những việc mà mẹ đã làm chỉ vì các con.

    Ngọc chính là người đàn bà đại biểu cho "người mẹ Việt Nam"

   :

   "Tôi biết tôi mất mẹ...là mất cả bầu trời"



      Atlanta   April 20th 2017

          Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

    





    

Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2017

Gia đình tôi dọn đến căn nhà này vào một buổi sáng cuối mùa Hạ, căn nhà nhỏ bốn mặt gạch, có vườn rộng , lưng quay ra một trường Tiểu học, hai bên là những ngôi nhà cất kiểu giống nhau, chỉ khác một chút ở chỗ sân cỏ trước nhà , do chủ nhân sửa sang theo ý của họ, thêm vài khóm hoa theo mùa hay trồng thêm vài cây cảnh mà chủ nhà ưa thích.

Đối diện cửa nhà tôi là khu vườn rộng với nhiều cây thông cao, bao bọc bởi một hàng rào sắt, bên trong là một sân rộng có những chuồng gà, lồng chim và những bông hoa đủ màu, thỉnh thoảng tôi nhìn thấy một bà lão người da trắng thấp thoáng bên những khóm hoa và mấy con gà trắng nhỏ bé xíu chạy dưới chân mỗi lần thấy dáng bà ngoài sân sau, hình ảnh thân quen và cho tôi một mỹ cảm về chỗ ở mới.mỗi lần thấy nhau chúng tôi chỉ đưa tay chào và :
_Hi...hi...Ngôn từ phát ra chỉ có vậy nhưng tôi và bà như có một mối thâm giao vô hình nào mà ngày nào không thấy bà là tôi bứt bối phải đi ra đi vào kiếm tìm.

Mỗi ngày tôi ra khỏi nhà vào lúc ba giờ rưỡi sáng, để vào làm lúc bốn giờ sáng và ra về vào lúc giữa trưa, chạy vội vàng về nhà thay bộ uniform của hảng và lại bương bả lên xe đến một hảng may nhỏ làm tiếp nhiệm vụ của một ngày cho đến bảy giờ chiều mới bương bả trở về nhà.những năm đầu mới định cư ở đây, cuộc sống như nhấn chìm con người vào vạn ngàn bận rộn.

Công việc mỗi ngày cứ từng hồi và không có một phút giây cho mình ngắm nhìn và quan sát hay làm quen với những láng giềng hay quan tâm đến bất cứ ai hay những bối cảnh chung quanh, mỗi ngày khi bước chân ra khỏi nhà, tôi thường nghe tiếng đọc kinh rất đều đặn và chậm rãi..vẳng từ nhà bà già Mỹ trắng.

Ban đầu tôi không hiểu đó là tiếng gì, sau này đi nhà thờ Mỹ nhiều lần nghe quen nên tôi chợt hiểu ngầm đó là những câu kinh kính mừng, kinh lạy cha...của đạo Thiên chúa giáo, và lâu dần thành thói quen tôi cũng lẩm nhẩm đọc theo...

Cho đến một ngày kia, khi tôi bương bả chạy về nhà thay quần áo, chuẩn bị ra xe để tiếp tục công việc thứ hai thì chợt nhìn sang khu vườn trước mặt vì có bàn tay đưa ra khỏi hàng rào sắt vẫy tôi, tôi chạy ra mé đường thì thấy bà già Mỹ trắng , chủ nhân khu vườn trước mặt nhà tôi vẫy tay nhờ tôi đuổi bắt hộ con gà con của bà đang chạy ra ngoài.

Từ đó tôi quen biết bà Anna, bà sống một mình với mấy con gà và một con Mèo trong căn nhà có khu vườn rộng trước mặt nhà tôi., năm ấy bà đã ngoài tám mươi

Cứ mỗi cuối tuần bà Anna có người con gái đến chở đi chợ, người con gái của bà cũng đã già gần bằng bà , ban đầu tôi đoán là bạn của bà nhưng sau được biết đó là người con gái duy nhất của bà, và bà chỉ hơn con gái có 16 tuổi...và cứ vài tuần thì có người Mễ đến cắt cỏ cho bà.suốt ngày bà ngồi trên chiếc ghế bành bên cửa sổ , mắt nhìn vào cõi xa, tay cầm xâu chuỗi mân côi với tượng Thánh giá to bản, miệng không ngớt những câu kinh.

Cuộc sống hàng ngày vẫn tiếp diễn như một guồng máy chạy đều, mỗi lần ra đi hay lúc trở về tôi vẫn nghe tiếng đọc kinh của bà Anna, và đôi khi tôi mơ màng vẫn nghe tiếng đọc đều đặn ấy như đó cũng là một phần của cuộc sống tôi...

Bẵng đi một thời gian dài không nghe tiếng cầu kinh của bà, tôi bỗng thấy nhớ nhung và lo lắng vô cùng nhưng không làm sao biết hỏi ai? bà đi đâu?, hay có chuyện gì không may xảy ra cho bà, một bữa nhân ngày nghỉ tôi thấy người Mễ của căn nhà đối diện nhà bà đang đứng trước sân, tôi chạy sang hỏi thăm về bà...mới hay cách đó hơn ba tuần bà bị bệnh phải đưa vào bệnh viện chưa thấy về, thỉnh thoảng người con gái có đến cho Mèo và cho gà ăn.

Nỗi buồn thương lo cho người bạn già và nhớ quay quắt tiếng râm ran của bà mỗi ngày khi đi về không nhìn thấy bà thấp thoáng sau vườn hay vẳng qua cửa sổ nhà bà vào những buổi sáng sớm tôi bước ra khỏi nhà nổ xe chờ xe nóng máy.nỗi nhớ nhung như thiếu vắng một cần thiết cho cuộc sống tôi ngày đó.
Vài tuần sau...bà đã trở về nhà cũ, nhưng không đi đứng như xưa mà phải ngồi trên xe lăn khi di chuyển, tôi chạy sang thăm hỏi khi thấy dáng bà ngồi rũ bên trong chiếc xe lăn mới, khuôn mặt bà xanh xao, tóc trắng và được cắt gọn, bàn tay run rẩy và lạnh ngắt khi tôi chạm vào lúc từ giã bà ra về. xâu chuỗi trên tay bà đong đưa theo bàn tay nắm chặt tay tôi như không muốn rời bàn tay tôi, ngồi bên tay lái với cảm xúc cùng bà khi từ biệt, tôi bỗng mủi lòng và nghe mặn ở bờ môi.

Mỗi lấn nhìn sang khung cửa sổ nhà bà tôi cũng thấy hình dáng mờ dần bên khung cửa và vẳng từ xa vang vọng tiếng kinh cầu...Tôi nhận biết rằng bà Anna vẫn bằng an.

Thời gian vẫn cứ trôi, cuộc sống với những bận bịu mỗi ngày tôi như quên mất bà Anna, và những con gà trắng phau với chiếc mồng đỏ tươi và những con gà con bé xíu.mấy hôm liền tôi không thấy chúng được thả ra sau vườn nhà bà.

Hôm đó là một ngày cuối năm, tiết trời lạnh giá, những cây Tuyết đầu mùa đổ xuống vạn vật để chuẩn bị đón Giáng Sinh, khi mọi nhà chuẩn bị giăng đèn trang trí cho ngoài sân trong nhà để chờ đón chúa Giáng sinh
Công việc chính của tôi hôm nay bị kéo dài vì nhiều chuyến bay bị delay nên  tất cả phải ở lại làm thêm giờ. tôi ra về trễ hơn mọi bữa, ngồi bên tay lái , xe chạy ra khỏi hảng, những con đường ngập ngụa những bông Tuyết chưa tan hết, ướt sủng và lạnh giá, tôi cảm thấy quá mỏi mệt và chợt cơn buồn ngủ kéo về, những dòng xe nối đuôi nhau trên con đường trơn ướt, lối đi về quen thuộc, nhưng xa hơn mọi bữa.cơn buồn ngủ đến bất chợt, tôi cố nhướng mắt và nhấn chìm tiếng ngáp dài.

Tôi thèm một giấc ngủ đến thật muộn phiền,  rã rời mỏi mệt vì sự thiếu ngủ triền miên...vẳng bên tai tôi tiếng kinh cầu quen thuộc, choàng tỉnh ngủ sau mấy giây thả hồn vào cơn mê ngái ngủ...trước mặt tôi vẫn những chiếc xe nối đuôi nhau trên con đường trơn ướt. ...Tôi thảng thốt trở lại với tay lái chao đảo...

Tôi bàng hoàng và chợt tỉnh cơn mê...một chút nữa thôi, nếu tôi ngủ mê bên tay lái giữa ngập tràn xe cộ hôm ấy, chuyện gì sẽ xảy ra, một tai nạn thảm sầu sẽ xảy ra, tôi sẽ ra sao ???và các con tôi sẽ ra sao ???ngày đó chúng còn bé lắm....Tiếng kinh cầu vẳng từ xa vang dội đánh thức tôi qua rồi một nạn tai.
Tôi tấp vào một cây xăng mua một lon nước để uống và định thần lại rồi lên xe trở về nhà, những câu  kinh xa xa vẳng bên tai gọi tôi trở về thực tại, đã cứu tôi một tai nạn hải hùng, tôi định chạy về nhà là sẽ chạy sang thăm bà Anna và cám ơn bà.

Nhìn sang nhà bà ...những sợi dây vàng có in những chữ màu đen cắm cả quanh nhà bà...tôi chưa biết chuyện gì đã xảy ra cho bà??? chạy sang nhà người Mễ đối diện nhà bà để hỏi.

_    Bà đã chết cách đây ba ngày, khi cây Tuyết đầu mùa rớt xuống vùng này, nhưng người con gái mới đến sáng nay và phát hiện ra người Mẹ đã ra đi từ hai hôm trước. cảnh sát đến đưa xác bà đi và không biết đã an táng  ở đâu???
Tôi thẫn thờ ra về, lòng buồn như đeo đá tảng, muốn đi tiễn đưa bà Anna lần cuối nhưng không biết hỏi ai, muốn nói với bà câu giã biệt, nhưng biết gởi về đâu..

Giá như ở quê nhà thì ít nhất con cháu cũng tổ chức cho người thân một đám ma cho mọi người cùng nhau tiển biệt, những giọt lệ và những nắm đất tuy muộn màng nhưng cũng nói lên tấm lòng của người ở lại...tôi muốn tiễn đưa bà nhưng không biết phải làm sao???

Đời sống lạnh lùng lúc sống cũng như lúc ra đi, cuộc sống quanh tôi là như thế đó,  tôi buồn rũ suốt mấy ngày khi mỗi lần nhìn sang khu vườn nhà bà nay vắng bóng những con gà trắng tinh và hình ảnh bà ngồi gục mình trên thành xe lăn và những tiếng đọc kinh nhỏ dần vang vọng.

Mỗi ngày khi trở về nhà nhìn sang nhà bà Anna, những hoang lạnh đến tang thương, mỗi lần nhìn sang là lòng tôi buồn ủ rũ.

Vài tuần sau căn nhà bà có cắm bảng "For rent", hàng ngày tôi vẫn rời nhà vào buổi sáng sớm...vẳng bên tai vẫn tiếng kinh cầu, nhiều khi vội quá tôi quên mất là bà Anna còn hay mất, vẫn những công việc hàng ngày, tôi vẫn mỗi sáng ra xe, vẫn nghe vang vọng tiếng đọc kinh của bà...trên xe tôi mới chợt nhận biết là bà đã mất....những gai ốc trên mình tôi bỗng cuồn cuộn nổi lên. bà Anna đã mất cả tháng nay sao ngày nào tôi vẫn nghe tiếng đọc kinh của bà mỗi sáng???

Hôm sau tôi sợ quá...ngày nào khi ra xe cũng  gọi đứa con gái dậy đưa tôi ra cửa, khi tôi ra khỏi sân nhà tai mới vẳng nghe tiếng đọc râm ran của bà từ trong tiềm thức hay thực sự tiếng đọc kinh sáng của bà vẫn theo tôi trên suốt quãng đường...Tôi vẫn thường van vái xin bà hãy ra đi đến chốn an bình và  cho tôi chút bình yên.

Hai tháng sau thì gia đình người Mễ dọn đi, trước khi đi họ sang chào tôi và bảo rằng :

_Bà già trước nhà về đọc kinh mỗi ngày họ không ngủ được nên dọn đi. vì mỗi khi tối đến họ vẵn thấy bà hiện về ngồi bên khung cửa sổ.và họ hỏi tôi có thấy gì không?

_Không, tôi chỉ nghe tiếng cầu kinh của bà y như lúc bà còn sống mà thôi.

Vài tháng sau gia đính cạnh nhà tôi cũng dọn đi với những câu tương tợ...căn nhà bà vẫn hoang vắng và mỗi lần đi về tôi vẫn len lén nhìn sang nhà bà vẫn chưa có người dọn tới.

Gần nửa năm sau có một gia đình Việt Nam gồm hai vợ chồng và ba đứa con  dọn đến, tôi mừng vui vì có láng giềng là người Việt cho đỡ cô quạnh và cho khu xóm thêm vui...hôm sau hai vợ chồng cùng đón tôi hỏi về chủ cũ của ngôi nhà mà họ mới mua, tôi kể rõ ngọn ngành, cả hai cùng tái mặt và run lập cập.

- Cả đêm qua vợ chồng họ không sao ngủ yên vì những tiếng đọc kinh của ai đó cứ vang vọng trong khắp các phòng, khi họ lên giường thì bị một bà già kéo chân và xua đuổi họ, bảo họ hãy trả lại sự yên tĩnh cho bà.

- Hai người thấy bà già đó ra sao?

_ Một bà già da trắng tuổi ngoài tám mươi, tóc ngắn tới ót.

_ Ồ vậy đúng là bà Anna rồi, đúng là bà chủ ngôi nhà

Một luồng khí lạnh chạy dài theo sống lưng, những gai ốc nổi cộm trên hai cánh tay tôi, cái cảm giác lạnh lẽo như lần cuối cùng tôi nắm bàn tay lạnh lẽo của bà Anna ngày nào.

Hôm sau họ thu vén tất cả đồ đạc lại xin sang ngủ nhờ bên nhà tôi mấy bữa để đi tìm chỗ khác mướn ,trả lại sự tĩnh lặng cho ngôi nhà và sự u tịch của khu vườn..

Tôi vẫn nghe vẳng từng đêm tiếng kinh cầu của bà mỗi ngày, nhưng cũng chỉ mình tôi nghe, các con tôi thì không nghe chi cả...

Ngôi nhà của bà vẫn từng hồi đổi chủ, họ cứ dọn đến rồi lại dọn đi, người ở lâu nhất cũng chỉ một vài tuần, căn nhà của bà ai cũng đồn là "căn nhà ma".

Vài năm sau tôi tìm cho mình một việc làm tốt hơn do mình tự làm chủ , và mua ngôi nhà mới xây trên khu đất bằng phẳng, ngày đưa các con về ngôi nhà mới, chúng hân hoan vì tránh cho tôi cái cảnh hàng ngày nghe tiếng "kinh ma", ngày rời ngôi nhà cũ tôi đứng lặng hàng giờ nhìn sang khung cửa sổ ngày xưa bà Anna vẩn ngồi đọc kinh, tôi mong nhìn thấy bà để nói lời từ biệt...nhưng chỉ thấy một con mèo lông đen chạy ngang rồi biến dạng, trả về khu xóm cũ một trầm u buồn thảm.

Thỉnh thoảng tôi vẫn thường xin lễ cho bà Anna và tôi mới chợt nhận biết rằng bà nói với tôi tên bà là Anna, tức là tên Thánh của bà, và tôi cũng có tên Thánh này, nhũng mỹ cảm mà bà đã luôn dành cho tôi, những buổi sáng quên đọc kinh hay những đêm chưa đọc kinh đêm, thì tôi lại vẳng nghe tiếng kinh cầu của bà, phát ra từ trong tiềm thức.

Mỗi năm cứ vào ngày Giáng sinh xong là tôi chạy xe về xóm cũ, ngừng xe trước căn nhà cũ của tôi và nhìn sang nhà bà Anna, nay đã có người đang ở...Có lẽ bà đã lên Thiên đàng từ lâu, trả lại cuộc sống bình yên cho thế tục

Cầu     xin      bà       hãy       tịnh       yên

Atlanta  January 6th 11
 Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn