Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

Trăng tà… phượng tím rơi rơi
Ai ngồi viết nốt câu thơ chưa thành
Trên cành chiếc lá vẫn xanh
Hồn phiêu du lạc …vấn vương muôn chiều
Gió lay …sợi tóc bay bay
Sợi buồn rớt xuống bàn tay thật  buồn
Thẫn thờ hứng giọt mưa tuôn
Chờ cơn gió mới…ngẩn ngơ trăng tà
Ngẩn ngơ…hồn lạc phím ngà
Lá rơi từng chiếc bàng hoàng lá rơi
Nỗi lòng đá tản bời bời
Trăng tà rớt xuống chỗ ngồi buồn tênh…

SÀIGÒN... NGÀY TRỞ LẠI

Tác giả: Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

    Những dòng xe cộ chen chúc nhau trên đường phố Sài gon bây giờ như
một bức tranh muôn màu và hoạt náo, một bức tranh sinh động hiếm thấy
trên khắp cùng thế giới, hầu như chỉ có tại Việt nam và chỉ tại
Saigon, nơi được mệnh danh là hòn ngọc Viễn Đông.

   Thành phố bây giờ giống như một bức tranh vẽ lại của một họa sĩ dễ tính,
thêm vào những mảng màu hỗn tạp và dễ dãi với nghệ thuật,

   Những căn nhà so le lạ lẫm, đèn màu nhấp nhóang, quán càphê và motel nhìn chóng mặt..Những căn
nhà cao nghệu sáng màu bên những mái tôn chằng chịt những dây điện
chòng chéo, càng nhìn càng kinh hoàng vì sức chịu đựng của những đường
dây điện né tránh nhau trong một không gian gần gũi nhất mà chưa tới
hồi bốc cháy...
     Tốt nhất là cứ nhắm mắt, tay âm thầm giữ "hầu bao" đã được may chặt giữa mấy lớp quần trong ngòai, che chắn mọi mắt nhìn thế tục...nhưng không biết có chắc ăn không đây???
.

Những khuôn mặt xinh đẹp hiện diện trên thành phố bỗng bị che chắn
bỡi những khẩu trang, mặt nạ đủ mọi màu sắc và kích cỡ khác nhau, miễn
sao che kín hết mọi phần da thịt khi phải ra đường, cọng thêm cái nón
bảo hiểm đã vô tình làm xấu đi cái công trình sáng tạo của các nhà tạo
mẫu về mái tóc.
Tôi cũng hơi khó chịu khi mỗi lần đi ra đường và làm theo mọi thủ
tục chưa quen này, nhưng bù lại cái cảm giác thoát tục, bay bổng khi
được ngồi đàng sau  chiếc xe gắn máy, chen lấn nhau giữa
phố đông với ngập tràn dòng xe cộ và những người “che mặt”, những “Cao
thủ giữa dòng đời”, bỗng tôi có cái ý tưởng ấy khi ruổi rong theo dòng
xe cộ chen lấn nhau…giữa đất Saigon ngập tràn khói bụi.

   Những người len lỏi giữa dòng xe cộ ngược xuôi...Họ chính là những “cao thủ” chính hiệu, những ngả đường đầy ăm ắp những lượt xe cộ đủ kích cỡ , sánh vai nhau từng gang tấc giữa dòng xe cộ xuôi ngược.

   Những xe và người, nhưng tất cả đều hiểu ngầm tâm ý của nhau, nên cũng
“ít va chạm”, nếu lỡ cọ quẹt chút đỉnh như chảy chút máu tươi, bầm đầu
gối, trầy trụa sơ sịa …thì cũng chỉ suýt soa chút đỉnh rồi mạnh ai
nấy lo thân mình, chỉ cần luồn lách giữa dòng xe cộ, khói xe và bụi
bặm, làm sao giữ mạng và bươn bả về đến đích là hú hồn, về tới nhà
bình yên coi như ngày ấy may mắn là còn bảo toàn tính mạng…
  Đó là nỗi niềm của khách phương xa mà thôi...cái gì rồi cũng theo thói quen, nếu ai cũng như ý
tưởng của những người từ xa mới trở về lại thành phố này thì cõi nhân gian giữa lòng Saigon khủng khiếp như vậy sao...

 Bao nhiêu con người đã bao năm sống ở đất Saigonn họ vẫn bình yên cũng thấy bình thường và không lấy
gì làm bận tâm với bối cảnh bon chen từng gang tấc trong từng phút giây mỗi ngày

   Tuy biết là đi ra đường với ngập tràn những “Hiểm nguy có thể” xảy
ra cho những kẻ chưa quen, tôi vẫn thích ngồi sau xe gắn máy chen với
mọi người …để được nghe tiếng ồn, được nhìn ngắm những con đường
nhộn nhịp và lạ lẫm hơn ngày xưa.

    Tôi vẫn  hăng hái  nhờ bạn bè  chở nhau ruổi rong trên phố Sài gon khi mặt
trời vừa ló dạng…hay những buổi tối đi tìm quán ăn đêm, bên mé đường
hay những ngõ ngách có đông vui người ngồi ăn bên nhau tíu tít.

    Những ly cà phê đầu ngõ hẻm , những tô cháo lòng, đĩa bánh
cuốn bên vệ đường, những ly sữa đậu nành nóng hổi, hay ly chè đậu đen
thấm đượm chút gừng cay,  tôi ăn ngon lành hơn những bữa
tiệc trong các nhà hàng sang trọng với những mỡ màng, những màu sắc
được trình bày gượng ép để chiêu dụ khách hàng và thu về những đồng
tiền lợi nhuận thật to cho những ông chủ bụng bự đàng sau.

    Những buổi tối , tôi cũng thích nhờ các cháu chở đi ,
long rong trên những nẻo đường Sàigon thân quen ngày cũ, bây giờ cũng
được điểm tô hơn những ngày xưa xa lắc mà tôi đã từng đi qua, đã từng
biết đến…
     .Bây giờ cũng có những thay đổi hào nhoáng hơn, tráng lệ, và có chiều cao
hơn, nhưng tôi vẫn nhận ra, những chợ búa ngày xưa vẫn y nguyên và đã
thay đổi chủ nhân qua bao tháng năm …Vật đổi sao dời…

     Thành phố Saigon bây giờ thật tráng lệ như trong thần thọai, những con người hơi khác buổi năm xưa, ngày che mặt kín bưng...đêm về khoe thân thể...những cô gái ban ngày che kín mít, đêm về phô trương bao nét diễm kiều bên hàng trăm ngàn quán xá ...bước ra đường là nghe tiếng "DZô...DZô...ô ô...



     Gần  ba thập kỷ đã đi qua rồi chớ ít sao…Ngày rời thành phố này,
tôi cũng chỉ mới ngoài  tuổi ba mươi, cái tuổi chín muồi của một sức mạnh
tiềm tàng của năng lực và khám phá…ngày đó Saigon không đông đúc và màu sắc như bây giờ.

.Tôi đã sống những ngày bận bịu mà quên hẳn nơi chốn mà tôi đã lìa xa, những lần trở về thật ngắn ngày để thăm mẹ đau yếu, tôi chỉ đến bệnh viện và ở luôn chốn ấy cùng mẹ, hàng ngày vào ra chăm sóc mẹ...không quan tâm những bối cảnh xung quanh, không du lịch, vui chơi những nơi bên ngòai bệnh viện...Rồi tất tả quay về chỗ cũ, tiếp nối với trăm công nghìn việc của mình
để kiếm tìm miếng cơm manh áo…

        Làm việc miệt mài cho đến lúc ra đi và trở về lại tối tăm mặt mũi vì công việc, khi có người hỏi thăm về chuyến trở lại quê nhà ..cũng không biết bắt đầu câu chuyện và kết thúc ở đâu...

     Những năm tháng bon chen kiếm tìm cơm áo rồi cũng qua nhanh, quên
thân phận, quên cuộc vui, quên thân mình, quên tất cả…
   .Bây giờ giật mình nhìn lại ...mình cũng đã bước vào buổi "hòang hôn"

      Ôi thời gian sao cũng trôi nhanh quá….

Ta lạc loài đơn độc
Bụi cát cõi trần gian
Bay vào con mắt xót
Rơi xuống bàn tay đan
Vẫn lặng thầm năm tháng
Trở lại chiều sân ga
.


Ai tần ngần đứng đợi
Chờ đợi cánh buồm xa…
Qua rồi cơn nắng hạ
Trần gian chỉ mình ta
Quê hương ngày trở lại
Vẫy tay chào phong ba.

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017



Một Lần “Hốt Cốt”

    Thời tiết đã bắt đầu bớt lạnh khi những bông hoa nở rộ đặc quánh trên các cành cây hai bên đường, những con chim nhỏ tíu tít quay về đậu trên mái của căn nhà kho nhỏ sau vườn nhà ,mỗi buổi  chiều về tôi thường ra vườn tưới rau và thả
       hai con chó nhỏ chạy tung tăng trên đám cỏ non mới nhú những mầm non xanh biếc, những bông cỏ dại chen chúc vươn cao trong gió chiều một màu hoa tim tím thân thương/


         Ôi một buổi sáng chủ nhật thật đẹp với tất cả mọi cảnh vật thật bình yên và đầy màu sắc thân quen của mùa Phục sinh sắp đến. những hoa lê, hoa táo, hoa đào đang tuần tự nở bung những cánh hoa trắng tinh mềm mại rung rinh bên những mâ`m non mới nhú...mọi người thích làm vườn đang bắt đầu ra vườn săm soi những phẩm vật thiên nhiên mà trơ`i đả ban tặng họ.

    Bên ly cà Phê sáng và chỗ ngồi mỗi ngày , tầm mắt hướng ra vườn sau …thấp thoáng bóng người láng giềng đang đào xới những gốc cây phủ quanh là những lá khô phủ kín, vừa qua hết một mùa đông.
     Mở bung cánh cửa để theo dõi hai con chó nhỏ đang nô đùa ở vườn sau dưới những bông hoa trắng tinh của mấy cây trái mà chính tôi đã tự tay trồng và chăm sóc gấn hơn chục năm qua, kể từ sau ngày nàng dọn về ngôi nhà này, cảnh vật thân quen qua từng bờ cây ngọn cỏ.

     Phía sau nhà có hàng rào ngăn khu vườn sau là gia đình một người hàng xóm cũng là người Việt Nam, hai vợ chồng ông bà Ba là đôi vợ chồng già là láng giếng  quen biết  kể từ khi dọn về căn nhà mới này

    .Họ thật đầm ấm và hiền lành bên nhau không lìa nhau nửa bước.hiền hòa và rất tử tế với bà con láng giềng, chúng tôi chào hỏi nhau qua vườn sau, trao tặng nhau những thành quả sau gieo trồng .

    Thấp thoáng bên kia hàng rào ngăn chia ranh giới giữa khu nhà mới và khu nhà cũ là những giàn cây được làm tạm bợ bằng những vòng dây thép đan vào nhau trên mấy cây cọc bằng những cành cây cắt được trong vườn ghép thành mấy cái giàn cho mướp hương, bầu,  bí leo kín trên giàn cho ra nhiều hoa vàng rủ rê đàn bướm về thấp thóang...rồi những  trái xanh, chen giữa những  bông hoa vàng ruộm cả một không gian tĩnh mịch
      Thời gian ở nhà tôi vẫn đắm chìm trong mắt nhìn êm ả vào mỗi sáng thức dậy hay những chiều về chưa tắt nắng.thời gian này 9 giờ vẫn còn đeo đẳng chút nắng chiều .

   Ông Ba Đen chủ nhân căn nhà ấy, suốt ngày lầm lũi ngoài vườn sau, quên cả thời gian của mỗi ngày kể từ khi ông về hưu trí, niềm vui của ông là ở khu vườn sau trồng đủ loại rau thơm, bầu bí. mướp, ớt xanh , ớt đỏ đủ màu và những cây ăn trái đủ loại.
   Cuộc sống thật bình yên và mẫu mực, ai cũng mơ ước tuổi xế chiều mà được cuộc sống bình yên như họ.tôi thường ví họ "như đôi chimkhông lìa nhau nửa bước"

   Cũng chính nhờ vợ chồng ông bà Ba chỉ vẽ mà tôi mới biết mua về những cây ăn trái và đào đất chôn xuống sau nhà theo lời hướng dẫn của vợ chồng ông Ba. họ ươm cây đủ lọai vào thời gian vừa chớm hết mùa đông và chia cho vài nhà hàng xóm, trong đó tôi là người nhận nhiều nhất những món quà thân thương này

   Hai vợ chồng ông Ba Đen cũng vẫn êm ả và đều đặn như cuộc sống của những người già nơi này, họ bình yên, hạnh phúc và chăm chỉ với công việc mỗi ngày của hai vợ chồng già cặm cụi và cần mẫn.

    Sáng nào cũng vậy, khi tôi rời nhà thì cũng thấy người con gái lớn của ông bà chở hai đứa cháu đến gởi bà Ba, bà chăm cháu cho con gái và lo việc nội trợ trong nhà, ông Ba suốt ngày cặm cụi ngoài vườn với những cây trồng xanh mướt.họ khắn khít và không mấy khi cãi cọ như những cặp vợ chồng già khác mà tôi thường thấy...khi tuổi già ập đến , nhiều người sinh tật nói nhiều...cải cọ nhau ...

_ Cô  ơi, ngày mai tui dìa bển để lo bốc mộ cho giòng họ tui vì chỗ đất ngày xưa chôn cha mẹ tui nay nhà nước bắt hốt cốt đem đi chỗ khác.

_ Vợ chồng tui đem biếu cô trái dưa gang và một ít rau thơm cô để dành ăn dần, khi nào cần nữa cô qua hái.
_ Chú đi mà dì có đi không???

_ Bà nhà tui ở nhà để coi cháu cho con Hai, chỉ mình tui đi, thỉnh thoảng cô có quỡn sang nhà tui chơi cho bã vui nghen cô.

_ Cám ơn chú và dì, khi nào dì cần đi đâu bảo cháu đưa đi, dạo này trời chậm tối, cháu đi làm về hơn bảy giờ trời còn sáng lắm, đi đâu cháu đưa đi, buổi tối có cháu nào sang ngủ với dì o? chỗ mình ở yên lắm, cháu cũng ở một mình bao nhiêu năm nay có sao đâu.

_Cám ơn cô, chiều có thằng cháu nội tui, nó đi học về ghé ăn cơm rồi ở lại với tôi, ổng đi tui cũng buồn lắm, vợ chồng ở với nhau gần năm chục năm trường có xa nhau bước nào đâu cô, nay vì việc cần kiếp ổng phải đi, tui cũng lo lắm, dzìa bển không ai chăm sóc cho ổng.

_ Thôi dì ơi, chuyện cần chú mới đi, chứ cháu biết chú xa khu vườn này chú cũng nhớ lắm đó.

****

  Bẵng đi gần 2 tháng mới thấy ông Ba Đen trở về nhà với nước da đã đen càng đen hơn…vợ chồng ông đem biếu  mỗi người hàng xóm  một ít quà mua từ Việt Nam đem sang.

Mấy tháng sau ông Ba Đen lại đi Việt nam, theo lời bà Ba thì việc “Hốt cốt ” chưa xong và vì tiền bạc chi hơi nhiều nên ông trở về vận động con cái chi thêm  …nhưng sao tôi vẫn như thấy có nét buồn hiện ra trong đôi mắt thăm thẳm ấy...linh cảm trong tôi về họ như có một cái gì không bình thường ở đó???

   Lâu lắm tôi không thấy bóng dáng nhỏ nhắn của ông Ba lúi húi vườn sau mặc dù là mùa Xuân đã trở lại , trong khu vườn nhà ông, những hoa trên cành đã chúm chím ra hoa trắng cả khu vườn, chim chóc đã bắt đầu trở về ca hót, quái lạ sao vẫn chưa thấy bóng dáng ông Ba Đen…
   Lẽ ra thời gian này ông Ba phải ra dọn vườn , vun gốc cho cây cối trong vườn đang chờ bàn tay ông chăm sóc. lẽ ra tôi đã được nhận qua hàng rào những cây non mới ra vài mầm lá, lẽ ra mỗi sáng tôi phải nhìn thấy hình ảnh người nông dân của xứ sở tôi đang đào xới sau vườn???

    Công việc mỗi ngày chất chồng ,  không còn thời gian quan tâm đến hai vợ chồng họ nữa…Cho đến một Chủ nhật rảnh rang  muốn dọn dẹp lại khu vườn sau nhà và tưới cho mấy luống hoa mới nhú.và muốn thăm hỏi họ mấy câu:

  Thấp thoáng bên hông nhà hình như là bà Ba với hình hài tiều tụy hơn xưa, mái tóc như trắng thêm nhiều sợi bạc…bà đi từng bước chân xiêu đổ như người đang lâm trọng bệnh.

 Mon men đến bên mé rào, muốn chào hỏi mấy câu, bà Ba lùi vào trong như tránh né…nhiều lần như vậy...ngày càng thấy bà khô đét và âm thầm như một bóng ma trong căn nhà hoang vắng không còn bóng dáng người chồng cần mẫn..
***
 Đã qua một mùa Đông lạnh giá đi qua nữa,  mọi người như đã vô tình quên mất hai người láng giềng tốt bụng. họ như biến mất ...Ở đây tuy sống gần những gia đình Việt Nam nhưng không mấy khi tôi sang nhà ai, vả lại cứ mỗi lần nhìn thấy bà Ba thì bà lại như muốn tránh né...một chút ngại ngần trong tôi

   Mấy lần  định chạy sang thăm hỏi…Sao lâu quá không thấy bóng dáng ông Ba???

     Chưa kịp sang thì người hàng xóm cạnh nhà cho hay tin chẳng vui...những to nhỏ của những người quen biết họ:

      “Rằng ông Ba Đen về quê lo việc “hốt cốt” cho cha mẹ, vì không còn bà con ai ở đó, ông ở trọ nhà ai đó và đã “phải lòng ” cô chủ quán mới ngoài ba mươi…

     Rằng ông về làm giấy ly dị với bà Ba để lo thủ tục cho vợ mới và đứa con mới sinh ba tháng tuổi.

     Gần 9 tháng nay ổng chửa  về…Bà Ba gần như người mất trí vì bệnh “trầm cảm”…bà nằm một chỗ không buồn nói năng, tội nghiệp lắm…

      Tôi bàng hoàng ngồi phịch xuống cái xích đu sau nhà…bần thần như người mộng du, niềm thương cảm dâng tràn, chuyên của họ mà tôi cũng thấy buồn như chính là của mình:

    Có thể nào??? gần năm mươi năm tình nghĩa mặn nồng có nhau.

     Có thể nào??? Mặn nhạt sẻ chia chung

     Có thể nào???và bỗng tại vì sao???

     Bao nhiêu câu hỏi về mấy chữ "Có thể nào???và ..."Tại làm sao "???

      Sao cuộc đời lại có những oái oăm đến thế sao???

      Ngoài bảy mươi tuổi…sao còn thay đổi được vậy sao???

     Không lẽ tình yêu...và xác thịt...lại làm con người ta biến hóa nhanh vậy sao ???

      Tình yêu nào đã làm thay đổi một ông già hiền khô, chất phác???

    Những cái không thể và những điều có thể…luôn là nỗi buồn và niềm suy tưởng khôn nguôi cho mọi người trong cái xóm nhỏ bé gồm hơn chục hộ gia đình Việt nam quen biết nhau bỗng chốc bàng hoàng. bỗng chốc thì thầm nhắn nhe nhau :"Hãy mau về mà giữ cái của mình"...

     Mà người ngạc nhiên nhất vẫn là tôi:   " Đã từng  bao năm chứng kiến sự đối đãi thật đằm thắm của hai ông bà với nhau...và cũng đã bao lần thầm mơ ước mình cũng có được những ngày cuối đời được một hạnh phúc sẻ chia như của họ"...

      Không ai  dám sẻ chia cùng bà Ba về nỗi buồn quá lớn này, chỉ lặng thầm thương cảm

      Những lời sì sèo to nhỏ bao trùm trên những căn hộ thân quen

      Những câu hỏi to tướng họ chỉ đặt ra rồi tự cho lời giải đáp.

      Cảm thương cho thân phận người đàn bà tội nghiệp.

      Chê trách …người chồng bạc bẽo ...Có người lại trù ẻo ông Ba sẽ bị lường gạt...và sẽ trở về....

       Tất cả cũng chỉ là suy luận và tự đưa ra lời giải đáp với nhau

      Trong câu chuyện mỗi ngày khi gặp nhau, các hộ gia đình cứ nhỏ to rồi lắc đầu ngao ngán.

       Râm ran trong chuyện kể họ còn rỉ tai nhau những người đàn ông khàc trong cái cộng đồng nhỏ bé này:"Những chuyện của các trâu già muốn gặm cỏ non bây giờ nhiều vô số kể..."

***
    Hơn một năm sau…

     Tin bà Ba mất vì nỗi buồn đau tận cùng cuối đời mà bà phải cam chịu.ai ai cũng mắt đỏ nhìn nhau...
 
     Chúng tôi đến viếng bà tại nhà quàng và tiễn đưa bà về cát bụi ở một nhà thiêu xác...không thấy bóng dáng người chồng bội bạc trở về.

      Khu vườn sau nhà  thêm u tịch đìu hiu hơn .mỗi lần ra sau vườn lòng thương cảm lại dâng trào...thương cho thân phận người đàn bà tội nghiệp.

     Hơn hai năm trường im hơi lặng tiếng, không thở than , không than khóc,  không chê trách, không nỉ non, không thốt cùng ai câu tâm sự nào, từ ngày ông Ba ra đi lần thứ hai, chưa một ai nghe bà Ba nói câu nào với ai, âm thanh xa lìa bà từ đó.
      Cho đến ngày nhắm mắt lìa đời sau một giấc ngủ dài và không còn thức dậy nữa, bà đã .im hơi lặng tiếng , ra đi với sự uất hận không thốt một câu óan hờn,  câm nín ôm mối hận lòng ra đi...

     Mọi người tiễn đưa bà về nơi yên nghỉ với bao nỗi tiếc thương và tất cả đều thinh lặng , thảy đều lặng yên không ai dám hỏi han về người ‘vắng mặt”với mấy người con về lo việc ma chay.

      Giá như bà  Ba đã chịu cùng ai sẻ chia thống hận, những ưu phiền mà một mình  phải gánh chịu, được nói ra hết những đau lòng cùng người khác, nhưng bà đã không làm được vì sợ tiếng đời bãi bôi, cười chê, sợ nhân gian nguyền rủa người chồng bội bạc chăng???hay vì nỗi kinh hòang quá lớn làm bà á khẩu...không thốt lên được lấy một tiếng giỗi hờn cho đến ngày lìa đời

       Người đàn bà tội nghiệp ấy đã một mình thinh lặng trong nỗi đau mà chưa bao giờ bà nghĩ tới.. bà đã  ra đi tức tưởi giữa chập choạng tuổi bảy mươi, bà đã câm nín từ lúc biết người chồng dấu yêu chia chăn ấm cùng bà đúng năm mươi năm lại bẽ bàng quay lưng, ôm cầm sang thuyền mới trong lần về quê “hốt cốt”cho mẹ cho cha....Con người lại có thể đối đãi với nhau như vậy được sao ???


    Mấy tuần sau ,mọi người lại nhìn thấy ông ba Đen xuất hiện ở vườn sau, ông gầy tóp, tong teo, cặp mắt lạc thần, tay chân khô cứng, nước da ông như đen mẽm thêm, khuôn mặt choắt cheo như một bộ xương khô biết đi.
    Ông  âm thầm đào xới khu vườn mọi nơi mọi chỗ mà không thấy trồng cấy cây gì, đào hết chỗ này đến chỗ nọ. có khi thấy ông quì gối bên một đống đất, đống đất đắp như một phần mộ chí...

      Mọi người nhỏ to rằng
_  ”  ông bị tâm thần”, có người bảo

_    “ông Ba Đen bị si da”

_  “ông Ba Đen đào kiếm hũ vàng mà ngày xưa hai vợ chồng ông chôn giấu giờ đã không còn”

_  “Ông Ba Đen làm mất hũ vàng” ông đang kiếm tìm…

    Mỗi lần nhìn bóng ông Ba Đen thấp thoáng sau vườn đang đào bới tứ tung trong vô vọng…

    Tôi thầm nghĩ: “Có lẽ ông Ba Đen đang đào bới kỷ niệm xưa …sau một lần về quê hốt cốt”

    Những cánh hoa trắng tinh mới nhú ở vườn sau , theo chiều gió rơi rơi trên bãi cỏ

   Giống như những giọt lệ thầm rơi xuống của người chồng bạc bẽo lúc trở về mái nhà xưa…

"   Người đàn bà tội nghiệp đã lìa bỏ cuộc sống này không tiếng thở than, không lời trách móc... bà đã làm một cử chỉ đẹp nhất gởi lại nhân gian "


        Nguyên Hạ_Lê Nguyễn
   .





     Nguyên Hạ_Lê Nguyễn


Thứ Năm, 23 tháng 2, 2017

           Chỗ của tôi là  ở đây...đi đâu cũng muốn trở về, ở đâu cũng nhớ nhung thao thiết, chỗ mà do chính tự do bàn tay mình tạo dựng, chan hòa đắng cay, ươm đầy bao nỗi buồn cùng niềm vui khi hài lòng vì sự may mắn và chút tự hào vì mình có được.


          Ở nơi này mùa đông về cũng có sợi tuyết bay, cho lữ khách nhớ nhà thêm chút nữa, ở đó tôi cũng có căn nhà với đủ đầy những tiện nghi có được, và những thân quen mà không thể lìa xa.
      Nhưng  đôi lúc tôi vẫn cho rằng đó chưa phải chỗ của tôi.

      Những tháng năm qua trong tiết trời Đông giá, tôi vẫn nhớ hoài thành phố của tôi, thành phố đã cưu mang tôi suốt thời tuổi nhỏ, tuổi thanh Xuân mang nặng trong  trái tim tôi, những bạn bè, những mái trường qua từng tháng năm nhìn tôi khôn lớn....
      Rồi những năm trường tôi "đứng lớp" , những học trò cũ của tôi, những đứa bé sinh ra và bắt đầu đi vào tuổi lớn...nhìn tận mắt những khốn khó của cuộc đời, sự thay đổi giữa hai chế độ, thầy trò chúng tôi chỉ ngậm ngùi nhìn nhau thương cảm và tất cả vẫn khó nghèo bên vận nước đổi thay.

       Bỗng một ngày tôi quày quả ra đi. Bỏ lại sau lưng bao kỷ niệm tuổi xuân thì .ôm quá khứ làm hành trang và chỉ còn là kỷ niệm, hành trang mang theo trong cuộc đời là những kỷ niệm và trách nhiệm trên vai, bước rảo, chân hao gầy theo năm tháng viễn du, những bước chân biệt xa mù , chỉ còn lại chút hương xưa cũ, chỉ còn trong tâm thức vào mỗi buổi đông tàn hay những ngày tháng cùng năm tận.

       Chỗ của tôi ngày ấy là những bươn ba khổ lụy. là kiếm tìm giằng xé với cuộc đời , tôi ra đi bỏ trường, bỏ lớp, bỏ mẹ cha bỏ luôn cả cuộc tình tôi..
     .Tôi ra đi không biết bao giờ trở lại vì bỡi cuộc đời là những đổi thay,trời đất rộng, đại dương trùng trùng bão nổi, tôi sao bơi qua với tay mỏi, mắt mờ, tôi chỉ gởi gắm cuộc đời qua những câu văn viết thành thơ...những tuôn tràn cho vơi niềm nhung nhớ..

      Chỗ của tôi bây giờ , mùa Đông về có tuyết bay giăng phủ, trắng cõi lòng, trắng cả một mùa đông
     Tôi lặng thầm tìm kiếm một cánh chim, không còn thấy con chim nào trên hàng cây sau nhà hay trước ngõ, những cánh chim bé nhỏ , đã bay về trời Nam lánh xa vùng trời Đông giá lạnh...
  
      Tôi cuộn tròn trong chăn, nhác lười bước ra đường kiếm sống, chỉ mong tìm lại bầu trời của ngày xưa nơi quê hương tôi ấp ủ, tôi muốn làm một cánh chim bay ngược về cố quận, chen giữa dòng người tất tả ngược xuôi, tôi sẽ lên chuyến tàu trễ tràng của đêm Giao thừa của thành phố saigon chật chội, đáp chuyến tàu vàng trở lại mái nhà xưa , ôi mái nhà chứa bao kỷ niệm tôi, những ngày cũ bên mâm cơm đạm bạc, rồi những ngày dài kéo sợi nắng sợi mưa, sợi gian khó của kiếp đời cơ cực, nhưng sao vẫn ấm nồng tình yêu thương trong nỗi cơ hàn mà rất ấm, tình yêu thương của những người thân.

     Chỗ của tôi bây giờ tuyết dày rồi tan thành giọt nước, chảy vào lòng mỗi người lạnh giá một mùa đông, rồi đông sẽ tàn, nhưng tôi muốn tìm một chút hương Xuân ấm, cành mai vàng hay hoa đào hồng thắm của quê tôi, trong kí ức bỗng trổi những cành non lá biếc, báo cho tôi rằng có một chút xuân đang hiện hữu đâu đây.



       Sáng nay tôi kéo cao cánh cửa, những bông tuyết tan nhanh tự ngày qua, chỉ còn những bọt trắng ngần vương vải trên bờ cây ngọn cỏ, lác đác như một bữa tiệc tan...
       Tuyết và nhân gian đã chia tay trong một ngày cuối năm bơ thờ lận đận.nắng ấm đã tràn về chào hỏi cỏ cây.
      Cuốn lịch trên tường, chiếc đồng hồ trên vách, báo cho tôi biết rằng tháng giêng đã đi qua..., nhưng mùa Xuân nơi này chưa nhìn thấy như ở quê tôi, tôi nhìn trên cành cao kiếm tìm đôi chim hót, những bông hoa chúm chím nụ búp non đã tưng bừng nở rộ sáng hôm nay



       Những buổi sáng ở nơi này... tôi không được nghe những ồn ào rộn rã của những người đi chợ sớm, không nghe được tiếng xe nổ máy rền vang, không nghe mùi xăng, khói bụi, không nghe tiếng rao sáng rao khuya...chỉ còn lại trong lòng một kỷ niệm xa mờ vương hương ấm của những ngày tháng xa xưa , vẫn lung linh trong hồn tôi như một khúc nhạc hay mà tôi luôn nhớ mãi...

       Trăng khuyết lại tròn, trăng mờ sang tỏ, hết đêm đen lại bừng lên buổi mai rực rỡ, tôi đã làm đủ những công việc tôi phải làm...chiếc xe thân quen theo tôi trên mỗi ngày hai bận, xuyên suốt buổi đi về trên lối đi quen thuộc, trở về nhà ánh điện vẫn chói chang, tôi thẫn thờ ngồi vào bàn máy vi tính, làm bạn bè cho tôi ghi lại những dòng chữ tuông tràn, những truông dài kỷ niệm, những quãng đời còn lại.đầy ắp nỗi buồn riêng.

        Bấy nhiêu thôi cũng đủ để tôi mỉm cười với mình, mỉm cười cùng nhân thế, tôi đã nhận nhiều hơn cho, trong những hệ lụy cuộc đời, tôi đã nợ nhiều của đất trời của Thượng đế, những ngày tháng bình yên, cho tôi vững bước chân trên cuộc hành trình xa thẳm, cưu mang những trách nhiệm oằn vai và tôi đã trút xong quang gánh của cuộc đời, tôi đã làm xong những gì mà thượng đế gi

        Trong tôi bây giờ  chứa chan  những  tinh khôi không vướng víu, không lo toan và không cả nụ cười giòn, nhưng trong tiếng cười hay câu than cũng chỉ còn là một thói quen hạnh phúc.

    Chỗ của tôi là sự bình yên trong tâm hồn tĩnh lặng, hạnh phúc nào hơn khi biết mình đã bước những bước vững vàng, không níu nhờ và không cả sợ tiếng cười chê, tôi đã sống với những gì đáng sống, tôi đã làm những việc đáng được làm, Chỗ của tôi chính là hành trang tôi có sẵn,và đang bước dần vào cõi hư vô....

      Bông mai vàng đã héo khô
      Nhắc rằng xuân đến xứ người giá băng
      Ta còn lại nửa vầng trăng
      Soi dài bóng đổ , dặm ngàn ly hương

       Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2017

CHIẾC LÁ THUỘC BÀI

Mỗi ngày Tài hay chạy sang nhà Lệ để hai đứa chơi đồ hàng với nhau, măc dù nó không thích thú gì với những trò chơi của con gái nhưng ngày nào nó cũng chạy sang vì nhà con nhỏ ấy có cây khế ngọt sau vườn , khi sang chơi với nhỏ thì nó được tự do leo lên hái bất cứ lúc nào.và thích nhất là được con nhỏ sai bảo và thốt lời khen ngợi nó, điều mà nó không bao giờ thấy những người xung quanh cho nó bao giờ.


_Tài ơi hái chùm ba trái cho Lệ làm đồ cúng nghen

_Bữa nay chơi cái gì hã???

_Bữa nay mình chơi trò vợ chồng nhà có đám giỗ

_Dzẫy chồng làm gì?

_Thì Tài làm chồng chớ làm gì, nhà có đám giỗ thì chồng lo chùi bàn thờ rồi đật mâm quả, chồng  bưng lên cúng...

Thường các trò chơi mỗi ngày là do con nhỏ đặt ra, khi thì chơi nhảy dây, lúc chơi đánh thẻ hay chơi ô quan, mà nhiều nhất là chơi đồ hàng, Tài chỉ cần theo mệnh lệnh của nó mà thôi, những trò chơi này không mấy thích thú gì với con trai nhưng Tài vẫn sang chơi vì đã thành thói quen với nó , nhất là vào mùa hè, sau khi ngủ trưa thức dậy là nó chạy sang nhà con bé Lệ.hôm nào không sang được hay con nhỏ đi vắng là lòng nó bồn chồn và nóng như ngồi trên chậu lửa.

Hôm nay con bé lại bày ra trò chơi vợ chồng nhà có đám giỗ, thằng bé chưa bao giờ nghĩ ra là trong nhà có đám giỗ thì người chồng phải làm việc chi, nó chỉ làm theo mệnh lệnh của con nhỏ mà thôi.con nhỏ bày ra mọi thứ và nhắc nhở nó mọi chuyện.

_ Làm chồng nhà có  đám giỗ, thì chồng  làm gì nữa hả Lệ.?

_ Đi bẻ bình bông, đi mua nhang đèn rồi chồng thắp nhang

_ Chồng Có ngồi đọc báo như hổm hông Lệ???

_ Trời quơi, nhà có đám giỗ thì chồng  phải phụ dọn bàn thờ cúng ông bà, tiếp đãi khách khứa, chừng nào ăn xong  chồng mới đọc báo nghen.

Cứ mỗi lần có một trò chơi mới nào mà Lệ mới nghĩ ra là Tài phải làm theo và tập nghe những lời sai bảo và những chì chiết la rầy giống y như khi ba má nó với nhau.miệng con nhỏ dài ra, nó lại thích nhìn vào cái miệng ấy mới chết.

Đôi lúc ngồi nghĩ lại nó mới nhận ra con nhỏ giàu tưởng tượng và có óc quan sát hơn nó nhiều lắm.nó không bao giờ biết đến và để ý những việc xung quanh, chỉ biết ngủ thức dậy là đi học, về nhà cơm nước xong là chạy sang nhà con nhỏ.

Mỗi lần chơi trò chơi vợ chồng là Tài tự động tìm lá dừa làm cho mình cái kiếng bằng hai vòng tròn lá dừa đeo lên mắt, và tờ nhật trình cũ cầm trên tay. Khi Lệ lui cui cắt những bông hoa hay các thứ làm thức ăn xếp vào các mảnh chén bể đặt lên thềm nhà dọn bữa ăn thì Tài ngồi đọc báo, lâu lâu lại buông mấy câu mà nó rất thích nghe, nghe hoài cũng không chán, vì thế đôi khi hai đứa không còn biết chơi trò gì là nó lại nhắc con nhỏ chuyện này để được nghe con nhỏ phán những câu mà nó thích nghe.

_Xong chưa bà???Bữa nay ăn món gì đó?đói bụng quá

_Xong rầu, Ba nó xuống ăn cơm cho nóng, sao chồng mau đói quá.

Trong suốt cuộc chơi Tài chỉ mong cho tới hồi xuống ăn mà thôi vì trong bữa ăn con bé luôn dành sẵn những thứ có thể ăn được mà nó để dành sẵn, có khi là vài viên kẹo, cái bánh ít, vài trái mận hay tệ nhất cũng mấy trái khế chín trong vườn.nhưng lúc nào con nhỏ cũng dành cho nó miếng to hơn mỗi lần hai đứa chia nhau ăn uống sao nó thấy ngon và vui làm sao.

Hai đứa đang vui vẻ ăn uống , gắp bỏ cho nhau thì tiếng vọng  bên ngoài vào, từ cái miệng mở to của thằng Phúc lùn bên kia đường mới chạy sang

_ Tò le...Tò le...ê liu liu ...hai dzợ chồng...Tò le... tò le.. hai dzợ chồng..nó hô to xong bỏ chạy
_ Sao Tài hổng chạy theo đánh nó
_ kệ nó , mai mốt rầu tính sau, nó chỉ nói tò le chứ đâu làm gì mình
_Nó cắp đôi mình mà Tài nói hổng làm gì mình, Tò là nó ám chỉ Tài, còn Le là nó nói Lệ đó.
nó còn nói mình là hai dzợ chồng.

Những lần nghe con nhỏ càm ràm như vậy thì tự nhiên nó lại thấy vui vui, hứa với con nhỏ là sẽ đánh mấy đứa cắp đôi hai đứa nó với nhau nhưng chưa lần nào nó làm vì bản tính nó hiền hòa và cũng thấy là việc làm này hơi vô lý. vì nó và con nhỏ vẫn chơi trò chơi này ...sao lại đánh  người ta.

_ Tò Le...Tò Le... Khi mỗi lần thấy hai đứa bên  nhau chứ nó có làm gì mà đánh nó, vả lại nhiều khi Tài cũng thích nó nói vậy để xác nhận rằng con nhỏ Lệ là bạn thân của nó.

Thường mỗi lần bị phá đám như vậy thì cuộc chơi bị cắt ngang hai đứa lại dọn dẹp và chơi trò khác, thường thì Tài thích chơi những trò chơi mạnh mẽ hơn như giựt cờ hay trốn tìm, nhưng con nhỏ hay chơi trò buôn bán hay trò chơi vợ chồng và trò chơi dạy học, những trò này thì thằng Tài chỉ việc nghe theo con nhỏ và luôn làm đứa học trò nghe cô giáo giảng bài, bị phạt quì gối giang tay, bị đánh đòn hay làm chồng thì chỉ nghe theo vợ và ngồi đọc báo...chờ ăn cơm , rồi xách cặp đi làm...chỉ có vậy là hết.

Sau khi rời trường Tiểu học, con nhỏ đã bắt đầu mặc áo dài, biết soi gương ngắm vuốt trước khi rời nhà, nó không bày ra những trò chơi trẻ con nữa, nó lại thích ép những bông hoa vào tập vở, nó tìm đủ mọi bông hoa đủ màu ép vào tập sách, lâu lâu rủ Tài sang chơi và khoe với nó  những bông hoa Phượng đỏ thắm còn nguyên màu trên trang giấy, những chiếc lá xanh biếc tươi nguyên, những con bướm vàng, bướm đen đủ cỡ.

Từ ngày biết con nhỏ chuyển sang trò chơi mới này, để vừa lòng con nhỏ, nó cũng tìm bắt những con Bướm trên lối đi khi mỗi lần nhìn thấy, hay những chiếc lá Bồ Đề tròn đẹp trong sân chùa về ngâm trong nước cơm rồi nhuộm màu xanh , màu vàng, màu tím đem sang tặng con nhỏ. Mỗi lần như vậy nó chỉ cần nghe con nhỏ nói mấy câu:

_Cám ơn Tài nghen, Tài giỏi lắm.

Nó chỉ cần nghe mấy tiếng này là nó sướng mê mấy ngày , vì chưa ai khen nó bao giờ, ba nó thì nghiêm khắc lắm, mỗi lần coi tập sách nó là nó bị đòn, Mẹ nó thì chỉ lo cho lũ em không bao giờ ngó ngàng gì tới nó, đến lớp thì nó cũng học cầm chừng nên có bao giờ Thầy cô giáo nào cho nó một lời khen.chỉ ở con nhỏ là luôn cho nó câu nói này khi mỗi lần nó làm vừa ý con nhỏ.

_ Tài giỏi lắm...Tài giỏi lắm...

Nó thường đem câu nói này vào từng giấc ngủ cùng với nụ cười có một cái lỗ bên đôi má trắng hồng của con nhỏ.sao con nhỏ giống nàng tiên trong chuyện thần thoại mà nó và con nhỏ hay đọc chung với nhau, mỗi khi đọc chuyện nó thường quay sang nhìn vào mặt con nhỏ.

- Bộ mặt tui có dính lọ hả ?
_  Hổng có
_ Dzẫy sao nhìn tui ?
_ Nhìn coi cái hột gạo còn hông
_ Đồ quỉ, má tui nói cái hột tiêu chứ hổng phải hột gạo nghen


Tài cũng chỉ cần có vậy, con nhỏ dạo này hay tránh nó, mỗi lần nó chuẩn bị đi học, quần áo chỉnh tề, nó bắt chước ba nó chải rẽ đầu tóc gọn ghẽ, áo bỏ trong quần, chân mang giày san đan, nó muốn cho con nhỏ nhìn thấy nó , nhưng con nhỏ biến dạng và mỗi lần muốn chạy sang nhà nó cũng phải có lý do, sang cho nó cái này hay mượn nó cái kia, riết rồi không biết lấy lí do gì để chạy sang.

Bây giờ thì nó lại mong cho thằng Phúc cắp đôi hai đứa nó để nó cho thằng nhỏ mấy cú đấm nên thân , nhưng thằng này bây giờ cũng không thấy xuất hiện nữ, .nó cũng bắt đầu có thế giới riêng của nó rồi chăng?

Thời gian trôi nhanh hai nhà vẫn ở cạnh nhau,năm ấy  Tài và Lệ đã bắt đầu vào lớp Đệ Tứ, cả hai đứa đều lớn bộn, hai đứa thường ít gặp nhau tuy vẫn thường theo dõi từng bước chân nhau mà không đứa nào nói cho nhau , Tài vẫn mong có cơ hội chạy sang nhà Lệ khi mỗi lần có dịp.

Chỉ còn mấy ngày nữa là Tết đến, Tài bắt chước bạn bè tự làm những thiệp chúc Tết gởi cho bè bạn, Tài muốn làm một cái thiệp thật đặc biệt gởi Lệ trong dịp này...nó còn nhớ mấy lần gặp Lệ hay nói là

_  Không biết sao dạo này Lệ học bài lâu thuộc lắm, đầu óc cứ nghĩ gì đâu đâu, Tài có vậy không?
_   Ừ có...
_  Dzẫy Tài nghĩ gì?
_  Hổng biết
Thường Tài hay nói theo cho Lệ vừa lòng, thực ra cứ nằm xuống là Tài ngủ khò và cũng ít học bài theo kiểu của Lệ, Tài chỉ học trước khi đến trường mà thôi...Từ đó Tài nghĩ ra là sẽ làm tặng bạn một tấm thiệp có ép vào trong "Chiếc lá thuộc bài",

Sau mấy lần rình mò trước sân chùa để hái trộm chiếc lá đẹp nhất trong sân chùa, cuối cùng Tài cũng chọn được một cành đẹp nhất, về nhà ép vào cuốn sách cũ và lấy đá đè lên cho những nếp lá nằm im trên trang vở , sau đó gài vào tấm bìa cứng đã được cắt thẳng nếp và những vạch chì xanh đỏ đẹp mắt, sau đó còn phải nghĩ ra câu chúc Tết nào đầy ý nghĩa và nắn nót viết vào ...

Cánh thiệp với chiếc lá thuộc bài ngày ấy đã cho Lệ một niềm vui và sự xúc động tột cùng, và con nhỏ cũng chỉ nói được  mấy câu:

_  Cám ơn Tài, Tài giỏi lắm.

Sau cái Tết năm ấy, Ba Tài là lính nên đơn vị thuyên  chuyển vào một tỉnh thuộc miền Nam miệt Rạch Giá, là quê quán của người, vì lúc bấy giờ bom đạn ở miền Trung tới hồi khốc liệt, ông muốn về gần xứ sở hơn và tránh những tai ương xuống cho gia đình trong mùa bão loạn, ngày biết tin này, Tài buồn bã không sao nói hết, muốn chạy sang nhà Lệ báo tin nhưng bao lần nó vẫn không làm nổi.

Tài vào ra như người mất hồn, nó chỉ mong sao Ba nó báo tin là không đi nữa thì bắt nó làm gì cũng được, mỗi ngày chỉ ăn một bữa nó cũng vui lòng. mỗi tuần cứ bắt nó nằm xuống đánh mấy lần cũng được, miễn là nó không lìa xa nơi chốn này.

Ngày giờ rời thành phố này đã gần đến, nó không có can đảm tìm gặp Lệ để nói lời từ biệt vào ban ngày vì nó sợ nhìn con nhỏ khóc hay là con nhỏ thấy nó khóc, suy nghĩ mãi nó mới viết giấy hẹn Lệ đến gặp nó chỗ cây Thuộc bài vào lúc 7 giờ đêm hôm trước ngày nó rời thành phố.

Nó đứng chờ tới khuya mà Lệ vẫn không tới, nó thất vọng ra về trên tay cầm một cành lá thuộc bài để làm bằng chứng là nó có đến chờ...nỗi buồn như đeo đá tảng trên vai.

Trước khi leo lên xe, nó chạy vào nhà Lệ đến chỗ bàn học con nhỏ và đặt chiếc lá trên bàn, nó chợt thấy trên bàn cũng có một chiếc lá y như của nó cùng mảnh giấy nát  nhàu có mấy câu hẹn hò... nhưng nó quên ghi địa điểm "cây thuộc bài ở chỗ nào", lần đầu tiên nó viết thư hẹn hò nhưng thiếu sự nhắc nhở của Lệ nên nó viết trước quên sau làm sao con nhỏ biết nó chờ ở đâu...mà tìm đến.


Sau biến cố năm 75...Gia đình Tài vì ở gần cửa biển nên xuống tàu ra đi, tài không biết tin tức gì của bạn, mỗi lần nhìn thấy cây thuộc bài Tài lại nhớ thương con nhỏ da diết. không biết đứa bạn nhỏ ngày xưa bây giờ đang ở đâu...Vùng đất mà anh định cư thuộc miền Đông Nam của nước Mỹ nên có trồng rất nhiều giống cây này, Kỷ niệm một đời của anh.

Mỗi lần nhìn thấy "cây thuộc bài" Tài lại nhớ về thành phố cũ ngày thơ bé, ở đó chứa chan biết bao kỷ niệm, cây mà ngày xưa anh hẹn hò lần đầu với cô gái nhỏ vẫn cho anh  những lời ngợi khen thật dễ thương mà anh đã mang theo suốt cuộc đời không bao giờ quên được.

_ Tài giỏi lắm....Tài giỏi lắm

Bây giờ anh đã làm được những điều đáng được ngợi khen với những thành công mà cuộc đời đã cho anh, nhưng chưa bao giờ anh nghe được những lời khen nào làm anh xúc động và sung sướng như câu nói ngây thơ phát ra từ cõi lòng của cô gái nhỏ ngày xưa..một câu nói dễ thương đã theo anh suốt đời.

_Tài giỏi lắm.... Tài giỏi lắm

Anh tần ngần  mỉm cười vu vơ, hay cúi đầu buồn bã  mỗi khi đi qua một cây Thuộc bài và lẩm bẩm tên của giống cây này :

"LEYLAND CYPRESS...LEYLAND CYPRESS.."..

" CHIẾC LÁ THUỘC BÀI....CHIẾC LÁ THUỘC BÀI"
..
Người       xưa         đang       ở        đâu...

Người       xưa         biết       tìm       đâu...


Atlanta Xuân Tân Mão

 Nguyên Hạ_Lê Nguyễn