Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2018

CHIẾC LÁ ...RƠI




  Tháng Tư ...Xanh tựa lá.
  Nỗi buồn chao khắp trời...


Nỗi sầu xanh màu lá
Bao mùa vẫn xanh xao
Gió chao cành lảo đảo
Giọt sương phủ cành cao

Cuộc đời xanh màu lá
Mùa Xuân đà qua mau
Lá xanh sang tháng Hạ
Thu về vàng hư hao

Ngày Đông về chao đảo
Lá úa vàng lao xao
Những tháng ngày gian lao
Thân một mình bương chải

Biết mai này ra sao ???
Đêm trường gom phiền não
Soi tường bóng buồn nao
Chiếu chăn ôm phiền não

Giữa biển đời lao xao
Lòng sầu... buông tay thả
Chiếc lá rời cành cao
Lá ẩn mình dưới cội...

Khoảng lặng ...chiếc là chờ
Muôn đời...ơ hờ đợi...
Chiếc lá rơi...  ...lá rơi
Lá rơi.....         .kìa lá rơi



Atlanta   Apr. 21st 2018

   Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn


  

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2018

NGÀY TRỞ LẠI



( Những bài thơ trong tháng Tư đen)



Day dứt nhớ quê hương ...trở lại

Những con đường và kỷ niệm xưa

Ngày trở về...Ráng chiều chín nửa

Bóng hoàng hôn, dần khuất cõi mơ



Những thâm tình ...vực dậy hồn thơ

Chân bước mỏi , phố phường yên ngủ

Vầng trăng lạ, cũng vừa chín đủ

Dạ ưu tư...hứng giọt mưa bay


Bao lần về...gió tạt lắt lay

Mấy lần cũng ...chiều lơ ngơ phố

Lầm lũi bước ...tàu không bến đỗ

Mộng cũ tàn,.. giọt ...xuống kẽ tay


Ngày trở lại ... Buồn không tên tuổi

Chân bước lui ...lần về chốn cũ

Mang mang lòng...

                   Không còn ...

                                 vấn vương ...mong.


           Atlanta Apr. 12nd. 18


          Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn



Thứ Ba, 10 tháng 4, 2018

NHỮNG BÀI VIẾT TRONG THÁNG TƯ ĐEN



  MIMOSA...MIMOSA...

  (  Việt tặng các bạn cũ  của tôi: Xuân Oanh , Thu Hương, Thời, Trần thị Lang...Các bạn Tuy Hoà của ngày xưa...)

      Bạn thân mến, Có còn nhớ chăng cái tên MIMOSA...không nhỉ???


     Mùa Xuân ở nơi này hoa nở khắp nơi, những màu hồng phơn phớt, màu trắng, màu hồng vương sắc đỏ...và còn nhiều màu khác nữa, mang  sắc Xuân ra từng nẻo đường mà tôi đã đi qua mỗi ngày...

     Đẹp như một bức tranh thần thoại...Tôi vẫn dõi mắt kiếm tìm một màu vàng đơn thuần và giản dị ...

     Đó là màu vàng của những chùm hoa MIMOSA thần thoại...Loài hoa tượng trưng cho sự thầm kín , có vẻ đẹp khiêm nhường , biểu trưng cho một tình cảm chân thành và sự cảm thông. hay một tình bạn đơn sơ.

     Ngày ấy...Khi còn ngồi trên ghế của trường Sư Phạm Qui Nhơn, Để chuẩn bị cho tương lai, tôi đã cố gắng gầy dựng cho tương lai mình và các con tôi ở nơi đó: Thành phố biển Qui Nhơn, với cuộc đời của một cô giáo nhỏ nhoi và sau giờ dạy học và cuối tuần tôi sẽ có một nơi chốn để phát huy tài năng nhỏ nhoi của một người con gái ' Chịu thương chịu khó"...Ước nguyện đầu đời mà chưa thành sự thật,.

    Quán Cà phê MIMOSA đã được thành hình...Tôi chọn nó với tấm lòng của một con người yêu mến thơ văn và muốn có một không gian cho bạn bè tao ngộ...Tôi đã bỏ công ra gầy dựng...

    Ngày đó: do sự quen biết tình cờ, một vài bạn hữu trong giới tao nhân...như Hoạ sĩ Bùi Thường và một vài giáo sư là bạn của chúng tôi, Họ đã giúp sức không công cho tôi ngày ấy: Trong đó có những bạn bè tôi gốc người Tuy Hoà về chung lớp học, Như các bạn tôi là Xuân Oanh, Thu Hương, Thời và Lang....

    Tuy ngồi chung lớp và  cũng chỉ sơ giao nhưng vì tấm lòng yêu nghệ thuật...các bạn Tuy Hoà đã cùng thầy Bùi Thường, một hoạ sĩ đang giảng dạy tại trường Sư Phạm và cũng là giáo sư dạy hội hoạ cho lớp học của chúng tôi ngày ấy...

     Sau khi biết rõ nội dung của quán Cà phê  mà tôi muốn xây dựng ...Thầy đã phác thảo cho tôi về một bức tranh" Những thiếu nữ  xinh đẹp...đang biểu diễn tiết mục Trống Cơm của dân tộc Việt Nam"

    Bức tranh xuyên suốt theo chiều dài của hai bên vách ngăn của quán, một hoạt cảnh dịu êm của các nghệ nhân xinh đẹp tuyệt trần...Các bạn Tuy Hoà đã cùng thầy tôi hoàn thành bức tranh hoàn mỹ ấy...

   Chân thành cám ơn các bạn đất Tuy Hoà đã sản sinh những con người tốt bụng của tôi ngày ấy...( Chuyến về thăm quê hương vừa qua, tôi ước mong được ghé thăm các bạn với những lời cảm tạ tận đáy lòng, mà qua bao thập kỷ qua vẫn đau đáu một niềm riêng).

   Nhưng chuyến đi này tôi không hoàn thành ước nguyện này ...cũng chỉ vì lòng đố kị của một bạn cũ đã bôi đen ...những tình cảm thiêng liêng về những bạn hữu Tuy Hoà mà tôi chưa một lần nói lên lời cảm tạ

+++

   Bạn thân mến,

     Cái tên MIMOSA, không hoàn thành trong hoan hỉ...Tháng tư đen về ...chúng ta biệt ly nhau, những bạn bè gần xa, gặp nhau nơi lớp học, mỗi cuộc đời là một nhánh sông con...

    Hơn bốn thập kỷ qua rồi, như một giấc mơ hoang...chưa lần gặp lại, chỉ nhìn nhau qua hình ảnh, mỗi người trong chúng ta...toả ra bao phương trời xa ngái...

     Biết bao giờ mới gặp lại để   nói tiếng " cám ơn nhau..."

   Những ngày cũ...Chúng ta từ muôn phương trời gọp lại, Huế, Quảng Nam, Quãng Ngãi, Tuy Hoà, Nha Trang...Hội tụ đất Qui Nhơn...Chúng ta không may mắn như những lớp bạn bè bao khoá trước...được ra trường có nhiệm sở hẳn hoi.

      Đứa may mắn được tuyển làm " lưu dụng", đứa không may  " thảy ra giữa chợ đời "

     Hơn bốn thập kỷ đã qua...thời gian phủ nhoà lên mái tóc...Ngồi hình dung lại những năm tháng qua mau...

     Bạn ngày xưa...nhẩm lại cũng rất nhiều...nhưng không gặp gỡ ...Bỗng như thành xa lạ...

     MIMOSA...MIMOSA...Những đoá hoa tình bạn

     Không kiêu sa...không toả ngát hương bay

     Gởi về nhau...không biết đã bao ngày...

     Mình xa cách...thoáng quên bao người cũ

     Đời bóng xế...gió đưa lời nhắn nhủ

     Vẫn muôn đời ghi tạc " Bạn  và  tôi"


        Atlanta   April 10 th 2018

           Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn




    

    Gặp nhau đó rồi chia xa vạn dặm...Chúng ta không có ngày ra trường nên vẫn bặt tăm nhau.

    


Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2018

HẠNH PHÚC ...TRẦN GIAN


       ( Viết tặng các con cháu tôi...Với tất cả cuộc đời của " Một người làm Mẹ" )


     Trong cuộc đời này : Không có  nỗi buồn nào ủ ê hơn, tận cùng hơn của người đàn bà khi " Vượt cạn" mà không nhìn thấy người thân yêu nhất của mình bên cạnh, giây phút thiêng liêng ấy:

     Bao âu lo phiền muộn, bao cay đắng tột cùng giằn xéo tâm hồn và thân xác của người đàn bà sắp làm mẹ...

    Thiêng liêng lắm, hạnh phúc lắm và cũng chua xót đoạn trường  lắm thay.

     Tôi muốn nói lên đây tâm trạng của thân phận người đàn bà " Mang nặng đẻ đau"...Làm đàn bà sao khổ vậy...hỡi trời cao.

    Thuở mới yêu nhau, cho đến ngày hoan hỉ bước lên xe hoa: Bao người con gái luôn hồn nhiên trong ngập tràn hạnh phúc...

    Nếu may mắn cho thiếu nữ kia..." Nếu gặp phải đấng trượng phu...thì coi như bình an cho một chuyến đò"...

    Chán vạn kẻ kém may gặp phải: " Một người chồng Gia trưởng, một đấng ông chồng ích kỉ nhỏ nhen, chỉ biết mình không hề nghĩ cho ai "...

    Thì cái đêm gọi là " Động phòng hoa chúc...sẽ hiện hình một con người mang lớp thú"

    Hạnh phúc hay khổ đau sẽ cũng chính là " cái thuở ban đầu và cái đêm thăng hoa hay Khổ hận....ngày ấy"

    Cho đến ngày gần chạm cửa nhà " Ông Sáu tấm" lòng vẫn nhớ như in...Hận tủi, khổ đau, qua bao chặng dài dâu bể.

    Câu chuyện ngày xưa của thế kỷ xa xăm..., trai gái yêu nhau vẫn giữ khoảng cách xác thân...phải chờ ngày về nhà bên ấy...

     Chuyện ngày nay con trẻ sống thực tế hơn xưa, chúng tìm hiểu bên nhau tận cùng " từng centimet...nào sá chi trinh tiết với ...Động phòng"...

    +++

    Tiệc cưới ngày xưa ...cũng đông đúc như nay, nhưng đàng gái luôn mời chính quyền địa phương đến dự và chứng cho đôi trẻ " Kí giấy hôn thú trước mặt họ hàng, địa phương trước giờ hợp cẩn"..

    .Mẹ cha hoan hỉ, chính quyền phủ phê,bạn bè chúc tụng ...Bản án chung thân cho hai trẻ ...Sẽ bền chặt dài lâu...trước nhà thờ và biết bao người làm nhân chứng ...Cuộc chung thân ...một kẻ bước vào ngưỡng cửa ngục tù.

    Men rượu ép mời của bao nhiêu bạn hữu gần xa...Chú rể cô dâu mệt nhoài...nửa đêm ...Mới trở về phòng chờ ' Điểm cuối"

    Người đàn ông trong hơi men...giống như con hổ đói, miệng nói lời thô tục, chân bước quàng xiêng..."

   " Vẫn không quên tấm khăn lụa trắng trải giữa giường ...Làm nhân chứng cho người vợ của mình còn trinh tiết"

     Miệng lảm nhảm như thằng điên nơi chiến trận : " Chỉ phải là ba giọt máu ... mới là con gái Trinh Nguyên"

    Không cần biết ...cảm giác buồn đau, tủi phận, nhờn tởm của người bên dưới ...tấm thân nhàu nát bỡi kẻ phàm phu...Chỉ mong chết ngay dưới bàn tay của ...người sẽ cùng mình đi suốt kiếp

    Mắt nhoà lệ...hận người chồng nấp dưới thân người...tàn nhẫn hơn loài cầm thú...

     Máu hận trong người oà vỡ tràn xuống tấm khăn ô nhục ...Nhân chứng tình yêu cho sự cưỡng hiếp buổi tân hôn.

    Rồi bao nhiêu năm...người chồng hậm hực đem chuyện " Ba giọt máu oan khiên" hậm hực răn đe người đàn bà tủi phận và hận thù nhau đến muôn đời vẫn hận..( Bỡi không là ba giọt máu...mà là vũng máu đào hận tủi  ...bỡi kẻ phàm phu".

     Không một ngày nào trong cuộc đời...họ cho nhau một chút ân tình nào  ...của tình yêu đôi lứa...

     Bốn đứa trẻ thơ hồn nhiên ra đời... bỡi những cột ràng của xã hội không thể buông ra...

     Bốn lần " vượt cạn "...Chỉ một mình người đàn bà chịu khổ...Khoảnh khoắc ấy vô cùng đớn đau và tinh thần người đàn bà vô cùng cần tình thương của người bạn đời vô hạn...

     Lúc thăng hoa chỉ " Người nằm trên là VÔ CÙNG SUNG MÃN...xong chuyện rồi...trở thành kẻ vô tâm...Không ghé mắt nhìn coi người đàn bà kia đau đớn đến cỡ nào...mà chỉ nghi với tấm lòng đê tiện...

   "  Chắc gì là con mình...không nhỉ???   Giả thuyết ấy...muôn đời ...Với con người ích kỷ...Thiếu tự tin...Và hèn nhát của một đấng PHÀM PHU"

     Bốn đứa trẻ con tôi... vẫn hồn nhiên ra góp mặt, bàn tay người đàn bà khốn cùng... luôn ấm áp chở che...

     Tôi vẫn sống " Vẫn là tôi" bên cạnh những đứa con vô tội.....vô cùng dũng mãnh...nào sá gì những bèo bọt thế gian.

 +++

     Hạnh phúc trần gian nào...mà muôn người mong ước...Những đứa trẻ con tôi ...Vẫn hạnh phúc như muôn người giữa đất nước xa xăm, vẫn mạnh mẽ cùng người kiếm tìm hạnh phúc.

     Có lẽ cảm thông cho số phận của một con người: " Chưa một lần có một ngày hạnh phúc"

     Những may mắn nay phủ đầy lên những đứa bé ngày xưa...mà cha chúng vẫn hững hờ không nhìn nhận...

     Từ đứa đầu lòng cho đến đứa thứ tư...người chỉ nhận " Những đứa con rơi là của mình"   Còn con tôi là đồ rơm rát...

     Người đàn ông với tấm lòng đầy rơm rát...không hận thù ..." Tôi không phải là tôi".


    Đền bây giờ con trai tôi...Đứa bé trai mà ngày xưa chồng tôi " miễn cưỡng và không hề nhìn nhận...bỡi nghi ngờ ..bỡi lòng ích kỷ, bỡi tính trăng hoa...tưởng ai cũng như ai"...

     ." Nó không phải con Ông"...Ngày sinh đẻ ông không hề ghé nhìn con trẻ...( Nó giống ông từ mái tóc đến mọi chân tay )

     _   Phải là con mình không.???..Sinh đẻ chuyện đàn bà  ...???Cứ lơ đi cho khỏi phải lo xa...Con ai đẻ tự lo cho nhau ...là lẽ phải.

     _ Chối bỏ trách nhiệm, làm tổn thương người đàn bà bên mình...là điều mà ông mong muốn...

     _ Nhưng ông xanh nào ...quên sót chuyện một ai??? Buổi cuối đời ông vẫn cứ rong chơi...nhởn nhơ ca hát như lão già điên nơi đô hội.

  +++

      Con trai tôi đó : Một người đàn ông chân chính...chỉ yêu một lần và duy nhất một tình thâm.

       Chúng quen biết nhau từ những ngày còn chung một mái trường...
        Mười năm sau ...hai đứa mới thành hôn, tình yêu lớn ...trong mắt nhìn và bàn tay nắm.

        Ngày sinh đẻ đứa con đầu lòng...chúng cận kề nhau từng giây phút thiêng liêng...chia nhau từng hơi thở, sẻ chia nhau từng giọt đắng, miếng ăn ngon.

      Trong cõi trần gian này ...không hạnh phúc nào thiêng liêng hơn...Khi vượt cạn : Có người yêu mình cận kề lo lắng. Con trai tôi chạy qua chạy lại lăng xăng...tay trong tay...sẻ chia nỗi đau  vô cùng vô hạn...

     Những nhăn nhó giống hệt nhau của hai  đứa trẻ ...khi mỗi tiếng rên la khe khẽ...mồ hôi nào nhỏ giọt trán con tôi...Tay hai đứa vẫn nắm chặt ...hoà chung giọt mồ hôi trong nhau ...oà vỡ.

     _ Oh. oh..Baby...Baby...Oh,,,O...

     _ Oh...Thanks ...My god...my Baby... Thanks...

      (con đau xót dường bao...là hạnh phúc... là sẻ chia nhau...là thế ấy)

      Đứa cháu nội đầu tiên ...khóc vang khi ra góp mặt...cõi nhân gian ...với hạnh phúc ngập tràn.

     Là con tôi, là cháu tôi...tất cả là tình yêu và sức mạnh...

   " Một tình yêu chân thực giữa thế gian."

    Tôi trở về nhà cảm tạ ...Thượng đế đã hằng ban:

    " HẠNH  PHÚC TRẦN GIAN"  Mà con tôi có được.


 (   Viết tặng các con tôi...nhân ngày cháu nội tôi ra đơi)

      Atlanta    April   5th 2018

      Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn

  

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2018

THƯƠNG LẮM .. ĐẤT NƯỚC TÔI


  (   Thân tặng bạn bè tôi ...và những người còn ở lại...)

   Gần hơn ba năm rồi...tôi lại trở về quê, quê hương tôi đó ...lần trước về phải nuôi chị  ở Saigon...lần này may ra được thong dong cùng đám bạn cũ rong chơi, cho thoả chí ...Vì ba năm ròng không ngơi nghỉ.

   Chuyến bay không đông nghịt người như những lần về trước Tết... vẫn âm ỉ những thanh âm thương nhớ Tết quê nhà.

    Đôi chân già nua của tôi vẫn  nặng chĩu  thảm thương, mới ngày hôm trước, tôi vẫn còn gánh gồng bao công việc tay chân..

    .Mà hôm sau , xuyên suốt gần hơn hai mươi giờ bó mình trong thân ghế  giữa khoang máy bay của hảng Koria Airline, mặc dù đã được nhìn ngắm những khuôn mặt xinh đẹp của các tiếp viên xinh đẹp như tượng đúc khuôn, những nàng tiên chao lượn xung quanh....Lim dim con mắt đỏ mong cho mau về đến.

   Rồi điểm đến vẫn là sân bay của quê hương tôi đó..

    .Những diễn biến ở phi trường quê hương tôi vẫn vậy:

     Vẫn màu xanh của các" đấng Hải quan," luôn là nỗi hãi sợ của muôn vạn người dân tha phương trở lại,     Những khuôn mặt vô hồn bên trong màu áo của Công An, một màu xanh .của cái gọi là " Quân đội nhân dân" phủ đầy trên đất mẹ.
.
     Một màu đồng phục cho Hải Quan ".Chỉ có tại Việt Nam."

   ..Ai cũng nổi da gà vì màu xanh truyền thuyết của người Cộng Sản,

     Bắt đầu cho ngày về , luôn là nỗi canh cánh trong lòng vì màu cờ và sắc áo.
    ( Cả thế giới không quốc gia nào dùng màu xanh quân đội...cướp tinh thần con người: 
     : Coi chừng đấy, bọn cọng Sản chúng tao)

   Thủ tục đầu tiên vẫn là bỏ 5 USD. kẹp vài Hộ chiếu( Nếu muốn cho xuôi rót, và ngược lại sẽ bị hạch hỏi tứ lung tung)  ...
   Qua khỏi trạm này, kế đến là tìm lấy một xe đẩy cũng phải mất !0 USD. là giá chót, ( Vì nhân viên phi trường giàn hàng ngang giữ hết các xe đẩy, muốn có một chiếc phải mua bằng 10 Đô là ít.)
   Muốn lấy được hai túi hàng ra lại phải mất thêm 100 Đô.

 ..Rồi tiếp nối những thủ tục mà Hải Quan Việt Nam giàn cấn...Mồ hôi đổ dài dài khi gần cạn kiệt hơi sức và túi bạc hao mòn...

    Tạ ơn trời...Giờ mới được yên thân.Dù sạch túi vẫn hú hồn vì chưa bị bắt giam...

    Người không tội...Thành tội đồ nào khó mấy " Phản động là ngồi tù dễ dàng như ăn tô phở tái"

 "   Hãy liệu hồn ...Coi chừng bọn Việt Cộng chúng tao. "

   Những người như chúng tôi , sau hơn hai ba chục giờ bay,  tấm thân rệu rã , chỉ muốn nộp tiền xong cho yên thân ra khỏi vòng   vây phi cảng..

     Chuyện Hải quan vòi tiền, móc đồ, đòi tiền hành khách Việt Kiều  những người con xa đất mẹ, hăm hở tìm về mái ấm chuyện phải chi.

      Đề tài này  , vẫn là " Chuyện dài nhiều tập..Cũng vẫn chỉ có tại Việt Nam  Sao nhục quá giữa một " Phi trường mệnh danh quốc tế"

    .Móc túi công khai ... biết bao hành khách giữa ban ngày và ngay cả ban đêm "Chia chác với nhau từ ông to với người lao công bốc vát"

     :Chuyện nhục nhã này... cũng chỉ có ở Việt Nam,

      Hổ thẹn lắm ...hỡi những người nhân danh bộ mặt quốc gia và nhân danh pháp luật.???

     Những người có chức vụ, cấp cao , người cầm cân nẩy mực:

     Hãy cố một lần ra phi cảng, nhìn một lần:     những Vali của hành khách khi trở lại:,  họ cột ràng bằng những sợi lòi tói thật to, những thùng hàng xung quanh độn đủ loại   ... dày tựa như mo 

    .Hòng dao kéo không rạch được , rút đi những gì chứa bên trong , Họ dành dụm bao ngày chỉ muốn đem về cho con cháu...

    Những ổ khoá số, khoá tựa còng to vẫn vậy, Hải Quan Việt Nam có cả Ổ khoá của bề trên, mở được tuốt bất cứ ổ khoá nào , khắp cùng nhân loại....Ôi công việc hiếm hoi này " Cũng chỉ có tại phi cảng Việt Nam thôi"

     Nhục nhã lắm cho những người đã trót làm công dân nước Việt



   .Người thân đang đón chờ ngoài kia , Nhìn lại những thùng đồ mang theo méo xệch, vì bị rạch, móc hết ruột, cạn queo, lòng rất buồn vì bao quà cáp mang theo: món này tặng bạn này,  Chai thuốc mua tặng bạn kia vì bạn cần chữa bệnh, những  món kia gởi bà con, chùa chiền, cháu con...đà mất sạch..

   .Nỗi buồn của kẻ trở về biết cạn tỏ cùng ai???Chỉ biết gọi trời cao ...ngài có biết ???

    Kiện cáo tại Phi trường  ư ...Chờ đợi biết bao nhiêu giờ :

    " Ráng chờ thủ trưởng đến dì ơi"...vài hôm ngài trở lại.nhận lời khai...chờ vài ngày nữa ngài đang di hành cùng gái gú.'

    Những thủ trưởng của phi trường luôn làm việc trên mây, bên những gái gú chân dài.ngôi sao nở rộ.

   .Đang chờ đợi đàn em...
                              " Mỗi ngày mang Đô La và hàng xách tay cống nạp  "

  "  Mang nộp hàng xách tay  ...mà chúng mày kiếm được...những hàng hoá thu về nửa mang về nhà bà cả của tao."  
  "  Số còn lại chia cho các em bồ nhí ..,.cận kề đây"..(.Đứa nào không nộp đủ...biết làm sao rồi ...? không cần nhắc lại)

    Những thủ trưởng không bao giờ đến gặp...chờ mỏi mòn...   Rồi Ai cũng tức giận bỏ đi.

    " Thí cô hồn cho bọn  gian manh , cướp cạn...Bỡi nhớ nhà nên chịu bao nỗi can qua"...

    Đất nước thân yêu của tôi ơi...Trải, qua chặng đường dài hơn bốn mươi năm"  thay da đổi thịt "...

    Bọn gian manh từ miền Bắc tiến vào, cướp của hại dân, gom tiền...khắp mọi vùng đất mẹ, ..

    Những người có chí khí kiên cường thốt vài lời chống đối, bị tù giam...không còn ngày trở lại,

    Chúng thu gom sạch sẽ, dựng nhà cao, gom góp tiền cho con cháu " Cao chạy xa bay.."

   Dựng sự nghiệp sẵn sàng khắp các vùng trời thênh thang., khắp cùng thế giới

   Số còn ở lại, chờ . khi nào gom .đủ...một cái vèo khi mọi người dân còn thức ngủ.

    Đất nước mình tan nát bỡi tay ai ???Bỡi những con người trong cùng khắp nơi nơi: "

     " Sống vô sỉ và tiếp tay Tàu Cộng"

      Bọn giặc Tàu sẽ bước đến dựng cờ Hoa..

    .Trên đất mẹ nếu mọi người dân còn mê ngủ.

     Những người .trẻ già , gái trai , trên..đất nước tôi ơi:   Làm sao dựng cờ Đào trở lại..

    .Cháu con mình sống nhục :

     Mãi...sao con ???

   ( Cảm nhận về quê hương của " Thợ may quèn" ...Sau một lần về thăm đất mẹ"