Thứ Hai, 27 tháng 3, 2017

alt      Những buổi sáng Chủ Nhật ở đây luôn là thói quen của tôi, được một mình ngồi sau tay lái , chạy vòng theo những lối đi quen thuộc và cuối cùng tôi cũng ghé vào viện người già của thành phố, ở đó có tám người Việt Nam tuổi ngoài bảy  mươi, sống âm thầm như những cái bóng tội nghiệp..

       Trong mỗi con người ấy đều nặng mang một tâm sự u buồn và thật tội nghiệp mà tôi đã tìm hiểu qua chuyện kể và những câu chuyện của họ chính là sự khắc khoải trong tôi và luôn là sự đến và đi của tôi khi xong công việc của mình.
        Tuần nào không đến đó lòng tôi chợt nặng chĩu những buồn lo   nhưng khi mỗi lần đến và trở về lòng lại chua chát ưu phiền .những cảm xúc dằn xéo nhau từng phút giâybãng lãng...

  ***

        Những con người ở đó, chính là tương lai mà tôi soi thấy được cho tương lai của mình....
        Những bước chân chậm rãi như muốn kéo dài thời gian, những tiếng nói chậm rãi , những mắt nhìn hiền từ, những bàn tay khô ráp, lạnh căm khi tình cờ nắm lấy bàn tay ai đó...bấu chặt như không muốn rời xa, ở họ tôi nhận ra rằng: Sự bất hạnh của cuộc đời chính là không tìm cho mình một bàn tay ấm để nương tựa nhau lúc tuổi già, một tấm chân tình có được ở chốn nhân gian và những cậy nhau lúc chiều tà, nào ai biết được cuộc đời sẽ đẩy đưa con người đến một nơi chốn mà ngày trước chưa bao giờ ta tưởng là sẽ đến.

     Thói quen đã trở thành bất biến trong tôi khi đối diện một người nào khi gặp gỡ, nắm chặt bàn tay ai đó, nhận biết và suy gẫm cảm xúc khi nắm chặt bàn tay họ: Có những bàn tay thật ấm áp, mềm mại và những ngón tay mềm mại ấm nồng như muốn sẻ chia cái ấm áp từ trái tim  hồng thắm cho tha nhân.

        Có những bàn tay khô khốc cứng chắc và vô cùng lạnh lẽo cho dù đang trong buổi trưa nắng chứa chan. Và cũng có những bàn tay vô cảm khi đưa ra cho người đối diện thật hững hờ và rút vội khi chạm vào người đối diện..
         .Và  cũng có những bàn tay như muốn nắm chặt vào bất cứ ai cũng muốn không rời...
          Đó là bàn tay của những người già đơn độc lạc lõng bị bỏ quên giữa chốn nhân gian.

         Sau mỗi lần vào thăm họ tôi đều nhận từ họ những nụ cười rất vội, thoáng vui mừng rồi tan biến thật nhanh...
          Những cái bắt tay hờ hững , cũng có cái bắt tay như muốn níu giữ thật lâu không rời....
           Những bàn tay mang một nỗi niềm riêng.hững hờ, cuồng nhiệt và sâu lắng.
  
           Bàn tay luôn muốn níu giữ không rời khi mỗi lần đối diện và viếng thăm của tôi chính là của một bà già tuổi ngoài bảy  mươi, bàn tay của bà Năm, một bà già Việt Nam mà tình cờ tôi quen biết .
          Một người đàn bà tội nghiệp, đại diện cho những người Mẹ Việt Nam lạc lõng, người Mẹ đại diện cho sự khốn cùng của một kiếp nhân sinh.

       ***

            Một buổi sáng chủ nhật cách đây cũng rất lâu, một người bạn rủ tôi đi thăm một người bà con đang ở trong một viện người già trong khu vực tôi đang ở....
          Lần đầu tiên tôi biết thế nào là nơi chốn dung thân của những người già cơ nhỡ tại xứ sở văn minh nhất hành tinh mà muôn người mơ ước đặt chân đến..xứ sở này cũng chứa đựng vạn niềm đau, vạn nỗi u sầu mà tôi nhìn thấy trong ngậm ngùi thương cảm...

           Năm dãy nhà trệt cũ kỹ,  chìm khuất sau mấy hàng cây xanh , hàng ngày tôi vẫn đi qua, thỉnh thoảng tôi vẫn thấy thấp thoang vài bóng người ủ rũ bên ghế đá, nhưng tôi cứ nghĩ đó chỉ là những Housing của các căn hộ gia đình nghèo, chứ không biết đó là nơi nuôi dưỡng những người già thuộc dạng " dân nghèo ".

          Họ gồm đủ sắc dân, đủ màu da, Trắng , đen, vàng , nâu. Họ dùng chung một ngôn ngữ là tiếng Anh và chỉ một số rất ít cụ già người Việt là không biết phải dùng thứ ngôn ngữ ấy nên chỉ ra dấu và bập bẹ hai chữ "YES...NO"

       Tôi đã từng nhìn thấy những viện dưỡng lão xây rất bề thế và vững chắc, những dãy nhà đỏ màu gạch mới , kiên cố với những ghế đá thẳng hàng và những luống hoa đủ màu. Ở đó dành cho những người có tiêu chuẩn cao qua nhiều năm đóng góp hay phải trả thêm tiền.

        Ở đây, chỉ là mấy dãy nhà thấp tè cũ kỹ.,những chiếc giường bé nhỏ tồi tàn, gồm một phòng chứa 4 người như những bệnh viện xuống cấp...Dãy nhà ăn và phòng tiếp khách riêng ở một dãy phía ngoài, vách tường sơn màu vàng cũ kỹ và ố bẩn cùng những mùi hơi khai nồng vì có những cụ già không tự mình điều khiển sự bài tiết ra ngoài theo ý muốn còn vương vãi qua các phòng.mùi khai hăng hắc rất khó chịu khi đi qua từng dãy hành lang.

       Sau này tôi mới hiểu rõ về tiêu chuẩn của các "Viện dưỡng lão" ở đây, cũng phải có những tiêu chuẩn rặt ròi và những phục vụ theo giá cả nhất định , mà  không phải ai cũng vào được những nơi sang trọng ấy, không phải ai già cũng vào được những nơi được phục vụ tốt và ngồi trên những ghế đá đẹp đẽ kia và ai cũng có thể hàng ngày được ngắm nhìn những bông hoa tươi thắm được cắt tỉa chăm bón mỗi ngày...

      Tất cả đều có cái giá của nó...trên khắp hành tinh cũng đều như vậy.
      Những người Mỹ ở trên xứ sở của họ, công việc làm của họ năm sáu chục năm đóng góp, những đồng tiền trừ thuế và những tiêu chuẩn của họ cả cuộc đời họ đã tích trữ ở đó ,
khi tuổi già họ đủ tiêu chuẩn để vào những chỗ của họ và họ cũng đã chuẩn bị kỹ càng cho tương lai lúc về già họ sẽ vào ở đó..vì thế ở những nơi tồi tàn xuống cấp vẫn còn hiện hữu trên khắp thế giới giữa cái "nghèo":và chữ "khó " luôn đi đôi với nhau.

       .Họ vui vẻ bên nhau trong những phục vụ nhất định phải có của họ, những quyền lợi mà họ đã chuẩn bị trước cho tuổi già, họ hồn nhiên và tìm đến nhau bình an và cũng có chút cam chịu nhưng rất bình thường bên nhau trong thế giới của họ.
       Thế giới của những mái đầu bạc có chuẩn bị kỹ càng, nhưng niềm vui nỗi buồn trong cuộc đời cũng chính là sự may mắn hay bất hạnh của mỗi cuộc đời.

      Chỉ tội nghiệp cho những người Việt Nam khi đến xứ sở này...mọi phong tục tập quán chưa quen, nhưng những đứa con của họ...
      Những người trẻ cũng làm việc, cũng hấp thụ những nền văn minh tiến bộ theo mọi người, tư tưởng tuy cũng còn đôi chút Á Đông nhưng cuộc sống mỗi ngày và hoàn cảnh đã đưa họ đến chỗ chẳng đặng đừng phải giải quyết như vậy với các bậc làm cha mẹ.

         Vì thế có những cụ già sang đây rồi phải quay về mảnh đất quê hương của mình khi ở đó không còn con cái, nhưng bên những người cùng màu da, cùng tiếng nói, ăn món ăn Việt thân thương vẫn còn chút ấm nồng của tuổi già...vẫn hơn là phải vào chốn này.

       Tôi quen biết bà Năm trong một lần đến thăm một người bà con của bạn tôi. Khi bàn tay tôi nắm bàn tay bà, bàn tay bà khô cứng như đá tản, những ngón tay khô khốc cứ nắm lấy tay tôi và không muốn buông ra.
       Nhìn trên má bà, luôn có những giọt nước long lanh và ánh mắt khổ đau như van nài một mắt nhìn của người đối diện.mỗi lần nhìn vào mắt bà tôi luôn nghe mặn ở môi mình...

       Tôi vô cùng xúc động và ngồi xuống bên bà, những âm thanh thì thào vì hàm răng bà chỉ còn mấy cái, hơi thở gấp rút vì nỗi mừng vui có người ngồi nghe kể chuyện của riêng mình, cặp mắt bà hõm sâu và luôn có những giọt nước...
       Không biết đó là những giọt lệ hay là những giọt nước mắt sống luôn chảy trên má bà dưới đôi mắt hõm sâu.lần đầu gặp bà về tôi bị ám ảnh vì đôi mắt sầu đau tội nghiệp ấy và bỗng nghe lòng rưng rưng mỗi sáng mỗi chiều khi đi về qua lối có dãy nhà ngang trong đó có tám người Việt đang u sầu mỏi mắt chờ mong....

     Rồi cứ thế mỗi lần tôi ghé thăm, mua giúp bà vài vật dụng cần thiết hay đem biếu bà  vài món ăn mua ở chợ Việt nam, nhưng chưa lần nào tôi gặp đứa con trai yêu quí của bà....

      Những người già khác thì thỉnh thoảng có con cháu vào thăm hay đưa về nhà chơi vào các ngày lễ, Chỉ riêng bà thì không bao giờ có cái hạnh phúc ấy dù chỉ một lần từ khi bà vào đây, cũng hơn sáu bảy năm.

      Lần nào vào thăm bà tôi cũng được bà lôi từ chiếc gối trên chiếc giường sắt nhỏ của bà một gói ny lon gói kỹ một bộ quần áo còn mới như chưa hề mặc qua lần nào và tấm danh thiếp ghi số phone và chức vụ của con trai bà , niềm hảnh diện và hạnh phúc của bà ở đó, trong gói đồ mà bà thường nâng niu và khoe với mọi người còn có tấm ảnh của vợ chồng bà và một cậu bé lên ba chụp chung nhau trong một hiệu ảnh ở Việt Nam của một ngày thật xa, nền ảnh trắng đen đã ố vàng và mất góc tuy đã được bọc kỹ càng với nhiều lớp giấy hoa như một báu vật của riêng bà.

      Được biết qua lời bà kể lại, vợ chồng bà ngày xưa sống ở một làng chài Việt nam, mỗi ngày chồng bà đi đánh cá "Giã cào", tôi cũng không rõ đánh cá giã cào là sao nhưng nghe bà kể :sau mỗi lần đi về bà đem ra chợ nhỏ ven biển bán cho những người nghèo và họ mua về cho heo ăn hay lựa một ít kho ăn, thì tôi đoán chắc chỉ là những ghe nhỏ ven biển.của những người dân nghèo của các làng chài miền Trung.

      Đời sống cũng bình yên nhưng cũng thiếu thốn, hai vợ chồng có được một cậu con trai, năm ấy Nam vừa ngoài 30 tuổi và cũng đã có vợ, Vợ Nam làm thợ may, còn nam thì làm thợ đóng thuyền, những chiếc thuyền nhỏ hình thúng cho những người dân biển.

      Một đêm Nam về thúc hối cha mẹ đi theo ghe lớn ra khơi vì Nam móc nối được một chuyến vượt biên không tốn kém.. Vì quá nghèo và chỉ có một đứa con trai duy nhất nên vợ chồng bà cũng liều  phải theo con,.cả gia đình theo nhóm người lênh đênh trên biển Đông với bao hãi hùng và đoạn cuối là chồng bà chết trong trại tị nạn và vợ Nam cũng bỏ xác trên đảo vì một lần sinh nở.

     Hai mẹ con bà định cư trên một thành phố xa lạ  thuộc hướng bắc Mỹ lạnh giá, được trợ cấp, thời gian đầu,  Nam cũng theo học một ngành nghề và vào làm việc cho chính phủ mà người Mỹ đỡ đầu đã hướng dẫn cho Nam, còn bà Năm vì già yếu và  không biết tiếng nói nên chỉ giúp việc cho một gia đình người Hoa và bà luôn đau yếu nên chỉ mấy năm sau là bà xin được trợ cấp của chính phủ và khi Nam lấy vợ Mỹ thì đưa Mẹ vào một viện dưỡng lão thuộc một thành phố tương đối ấm áp và với tiêu chuẩn ít ỏi họ cũng nhận cho bà vào đây.một thành phố xa lạ với nhiều người da đen thuộc thành phố Atlanta tiểu bang Georgia.

       Những năm đầu thì người con cũng vào thăm Mẹ mỗi năm một lần, trước khi đưa mẹ vào chốn này , Nam đã mua cho mẹ một bộ quần áo từ một cửa hiệu của Mỹ, món quà cuối cùng cho Mẹ và tấm danh thiếp nửa tên Mỹ nửa Việt Nam.nguồn gốc bộ quần áo mà bà gìn giữ như một báu vật, bộ quần áo đầu tiên mà con mua cho mẹ lúc chia tay.

       Hàng ngày bà lão cứ mỏi mắt ngóng chờ con và bà đã cắn răng chịu đựng những ngày tháng âm thầm bên những người xa lạ, vì viện dưỡng lão này cho những người nghèo nên cũng tồi tàn và phục vụ kém với những bữa ăn xa lạ, những món ăn mà mỗi lần bưng chiếc khay lên là nước mắt bà chan hòa, những món ăn mà ngày xưa chưa bao giờ bà nghĩ là trong cuộc đời bà sẽ phải ăn qua, bà thèm thuồng những con cá nhỏ nhoi kho mặn, những vắt cơm trắng chấm muối mè, những lọn rau lang , rau muống   mướt  xanh..những bữa cơm rau dưa bên bếp nhà của làng chài bên sông nước.

     .  Những lần tôi đem vào cho bà một vài thứ khi rỗi việc ghé thăm, nhìn bà nhai móm mém và cặp mắt luôn hướng ra cửa như ngóng chờ, như mong đợi.những giọt nước vẫn chảy âm thầm trên má hóp, tay run.,..

       Những giọt nước mắt bà âm thầm xúc vương vãi và những xót thương trong tôi tràn ngập lúc ra về.

        Rồi  lại bao ngày ...  bà vẫn âm thầm ngóng đợi  bóng dáng của người con, cặp mắt vẫn âm thầm chảy dài những giọt nước mắt thảm sầu, bàn tay vẫn khô cứng không muốn buông khi mỗi lần có người cầm tới, đôi tay run rẩy vẫn ôm chắc bộ quần áo của đứa con xa..

        .Ôi tấm lòng và sự khắc khoải của những con người còn lạc lõng giữa cõi đời này trong cảnh bi thương mà tôi từng nhìn thấy trên đất nước Thiên đàng này.

        Cứ mỗi lần nghĩ về bà và bộ quần áo mà bà mãi nâng niu qua bao tháng năm, lòng tôi lại chùng xuống và nghĩ rằng có một ngày bộ quần áo sẽ theo bà về  nơi chốn bình yên và bóng đứa con xa biết có còn về kịp để mua thêm cho bà tấm áo nào khi tiễn Mẹ,  hay chỉ một bộ quần áo khi tiễn Mẹ vào nhà an dưỡng chính là tấm áo cuối cùng mà họ đã có với nhau.tấm áo của tình thương cho Mẹ hay cũng chỉ là một thủ tục phải có của bậc làm con, thật oái oăm và cũng thật thảm cho những người  già trong chỗ ngồi  không phải của họ.

          Chỗ ngồi của họ là bờ rạ, chốn quê xưa và tấm lòng của những đứa con hiếu thảo mang đậm chất Việt Nam với những bữa ăn dưa muối và manh áo rách vai chằng đụp nhưng ấm tình hiếu nghĩa chốn quê nhà

         Ôi Tấm Áo cho Mẹ và tấm lòng của những đứa con xa ...


     Atlanta April 26th 11

 Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017


Gởi chút hương xưa

Ai về bên ấy cho nhắn gởi


Một chút hương xưa, một chút tình
Gởi nắng vàng hanh chưa ló dạng
Cánh buồm chao
Mắc cạn giấc chiêm bao
Cành thông cao
Vương vài ba  bông Tuyết
Tảng đá cô đơn
Nằm giữa cánh đồng hoang

Gởi mùa Xuân cũ tơ vương mới
Sợi nhớ sợi thương sợi vấn vương
Gởi cơn gió thoảng đìu hiu quạnh
Một chút hương xưa chút ấm lòng

Ai về bên ấy cho nhắn gởi

Gởi hoa của đất, miền đất lạ
Gởi hương của trời xứ người ta

Gởi ai giọt nắng à ơi
Gởi nhau câu hát
Ru êm giấc nồng
Gởi thêm một chút môi hồng
Của người xa xứ luyến lưu quê mình

Ai về bên ấy cho nhắn gởi

Ghé mái trường xưa ghi chút tình
Ghi kỷ niệm xưa còn bỏ lại
Những con đường cũ ngày xưa mãi
In dấu trong ai những ân tình...

 Bây giờ tất cả thay áo mới
 Còn chút hương xưa...cũng gọi là



   Tháng Ba 2017

   Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

Hư Vô

Bừng tỉnh thức
Âm vang hòa nỗi nhớ
Chiều vô ưu
Thấp thoáng giọt nắng chao

Hoàng hôn chết
Nắng chìm khe ngõ cụt
Nặng con tim
Đau đáu nỗi vô cùng
Phút chơi vơi
Níu chân bước lại dừng
Hồn lũng thấp
Chập chùng xao xác lá
Cơn gió chướng
Xô thuyền ra biển cả
Phù du đời
Chỉ bọt ảo hư vô
Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2017


Quy Nhơn Ngày Trở Lại


( Viết tặng các bạn bè ngày xưa  và các học trò cũ dấu yêu của tôi)

Quy nhơn ơi –

Tôi trở về lần nữa.
Đã bao năm …Hay chỉ mới hôm qua
 Bước chân run- Lữ khách trở về nhà
Mưa trên lá- hay hồn ai đẫm lệ.


Quy nhơn ơi –

Bao con đường óng ả….
Ánh điện chói ngời…. nhớ bóng đèn xưa
Những đường ổ gà- ướt đẫm cơn mưa
Áo sũng nước-bàn tay nào vuốt vội

Quy nhơn ơi-

Biển mang cơn sóng vội
Những gốc thông…E ấp bóng ngang mày
Nay trở về- bóng nắng đổ trên tay
Hàng thông cũ vươn cao…reo với gió

Quy nhơn ơi –

Nắng hôm nay đùa gió
Cháy bỏng thịt da- Không dịu mát như xưa
Tôi trở về…đi hoang giữa nắng trưa
Bao kỷ niệm ùa về…xôn xao niềm vui óng ả

Quy nhơn ơi –

Trời không mây …sao chở hạt mưa sa
Hay nước mắt nhạt nhòa …hòa nỗi nhớ
Chân bước vội những con đường  bỡ ngỡ
Kỷ niệm còn … Sao chân mãi ruổi rong

Quy nhơn ơi
-
Luôn nhớ mãi trong lòng….
Những gió, những mây,  trời cao xanh thẳm
Những lối ngày xưa nay bỗng như lạ lẫm
Những  đường nào …nay đã  bị thay tên

Quy nhơn ơi-

Những bạn bè của tôi nay gặp lại
Ôi tiếng bạn cười…rạn vỡ, thân thương
Nắm tay nhau đi hết mấy đoạn đường
Thành phố cũ- luyến lưu lòng lữ khách.

Quy nhơn ơi-

Tôi sẽ về viết tiếp …
Đoản khúc tình yêu- Chép  giữa hư không
Tôi sẽ trở về khi gió rét trời đông
Gom hết gió…gom nắng vàng…hong khô bàn tay cóng.

Qui nhơn ơi-

Tôi mong về gặp lại
Những học trò ngày cũ  mãi luyến thương
Thầy trò tôi qua biết mấy đọan trường
Nay gặp lại mái đầu cùng chớm bạc

Qui nhơn ơi-

Tôi sẽ về ở lại
Vùng đất thân yêu , ngắm biển từng chiều...

Atlanta  Tháng Ba 2017

     Nguyên Hạ-Lê Nguyễn



HẠT MƯA XUÂN


     Thời tiết thay đổi tạo nên sự vắng lặng của những con đường và
khu phố chợ, được mấy hôm trời êm ả dễ chịu lại trở lạnh khi đêm về,
 mấy chậu hoa Ngọc Lan cứ mang ra mang vào mãi, chậu hoa Quỳnh quên
mang vào một đêm , phủ đầy mưa Tuyết đã chết cóng tả tơi.

     Sáng hôm nay mặt trời lên sớm hơn mọi bữa  bóng nắng bao trùn vườn sau sân
trước, mấy con chim trốn lạnh đã chấp chới bay lượn trên dãy hành thông...
     Bỗng những hạt mưa…trong nắng , rớt xuống, vội vàng, óng ánh như dãi
lụa được pha màu đan xen, bóng mượt và óng ả….hạt nào cũng to như hạt cườm trong suốt

     Buổi chiều của những ngày tháng ba, xuống chầm chậm…hàng cây bên
kia cao ốc như giang tay hứng lấy từng hạt mưa giăng…Tôi cũng đưa
tay hứng lấy nhũng hạt mưa Xuân, ( ngày 15 tháng Ba ở đây mới là ngày đầu Xuân)
     Hai bên đường , nhất là đọan đường ra các xa lộ, những bông hoa dại được thành phố gieo
trồng một lần cho đẹp bức tranh thành phố, cùng nở rộ như những tấm thảm hoa,
     Mỗi lần đi qua những rừng hoa ấy tôi thường lái thật chậm để thỏa thê ngám nhìn,
đôi khi dừng lại ghi vài tấm hình , xa xa cũng có một số người xuống xe vào giữa rừng hoa đủ màu
cùng nhau ghi hình kỷ niệm cùng mùa Xuân mới trở lại cùng đất trời.
.
      Tôi bước ra khoảng trống của trời cao xám đục, ngửa mặt hứng những hạt
mưa Xuân tung vãi…hơi lạnh còn lẩn khuất đâu đây, mùa đông vẫn còn âm ỉ đó đây.

      Mưa như thấm vào chân tóc…ủ ê nỗi buồn tôi tan loãng vào cõi hư vô…
      Tôi đưa tay vuốt nhẹ cánh tay trần loang loáng những hạt mưa…nhớ vạt
áo ngày nào của một thời xa cũ…hạt mưa quê tôi sẽ âm ỉ từ ngày qua ngày khác
       Những cơn mưa ở đây chỉ lóang lóang từng vùng rồi trơn tuột vào cõi hư vô,
Bóng nắng sẽ phủ đầy sau cơn mưa bất chợt, đôi khi chỉ một đọan đường mà tôi
mới vừa qua, bên kia thì ráo hỏanh khô queo, đúng là cơn mưa xứ người ta .
      Đúng là thượng đế vẫn ưu tiên cho đất nước này hơn xứ sở nghèo nàn của
dân tộc tôi: Mưa ở đây chỉ là tưới giúp những cây trồng thêm sắc Xuân tươi, những con đường không hề ngập ngụa, nước dâng cao bế tắt con đường lưu thông xe cộ...

       Những trận mưa quê tôi dai dẳng suốt bao ngày, nước tràn đông, gây bao cơn nước lũ
nước tràn đồng, gây khổ cho đám dân nghèo cơ cực lại thêm muôn phần cơ cực, thành thị sau những trận mưa , nước ngập khắp phố phường, bế tắc mọi giao thông.

       Trách ông trời cao đổ bao khổ hận xuống các vùng quê nghèo hay nơi phố phường đô hội
cũng bị tan tác vì những cơn mưa hay trách kẻ chức trọng quyền cao cướp đi sự bình yên của mọi
người vì chỉ biết gom cho hầu bao thật đầy mà quên đi việc phải làm cho quốc gia đại sự.


Mưa ơi, mưa cứ rơi hoài…rơi mãi nhé.
Chiều ơi, chiều cứ buông….cùng tiếng gió thì thầm
Gió ơi, gió cứ hòa cùng mưa…tạo nên những âm hưởng ngậm ngùi, tan
hoang gió nhé….
Sấm sét vẫn chập chùng soi sáng niềm riêng và cháy bùng một góc trời
và tâm hồn cháy bỏng những ưu phiền.
Đất và trời mãi cách xa nhau quá làm sao thấu hết vạn nguồn cơn...

   Tôi trở về chỗ ngồi chờ đến giờ hết việc, ngoài kia vẫn còn xôn xao
những hạt mưa tung vãi và chậm rớt.

Tôi bàng hoàng nhìn thấy nỗi buồn từng giọt…
Rơi xuống mắt môi tôi trống trãi
Hạt mưa vương tóc ướt
Thấm da thịt dỗi hờn
Run run môi mím chặt
Mưa ướt nhòa đáy tim.

    Ôi chao, những hạt mưa phơn phớt trái mùa của buổi chiều nay…bỗng
làm tôi khuấy lên trong riêng tư của đáy tâm hồn những ưu tư thầm
lặng, của nỗi sầu không tuổi không tên, không kể lể, không thốt câu
tâm sự…
Những ngón tay bâng quơ, khép vội,
Tôi rùng mình khẽ khàng quay lại… 
Ngoài kia….những hạt mưa vẫn đơn côi lướt vội
   Tôi thèm chạy ra giữa Parking trống trơn, ngửa mặt hứng mưa tuông như những
ngày bé dại thật xa...
   Một mình  băng mình ra ngoài phố xá …Những con đường thật xa
mờ trong ký ức một đời tôi, những con đường làng quê tôi , con đường làng
ngày xưa tôi đã sống suốt tuổi thơ ở đó.
    Một mình băng qua những con đường quen thuộc của những tháng năm xa…

      Những con đường của thành phố Quy nhơn trong tôi còn nhớ mãi… . Con
đường Võ Tánh, Trần Cao Vân, Gia Long, Lê Thánh Tôn, Nguyễn Huệ…

       Trở về lối cũ vào nhà tôi …với áo dính da , tóc  rối mù vì những
giọt mưa không hò hẹn, những hạt mưa làm tím môi, nhói lạnh tim hồng.

      Mưa rơi,hạt xuống lòng tôi
      Mưa rơi ướt tóc…Ướt đôi vai gầy
      Chiều nay, mưa rớt  nơi đây
      Chiều mưa bên ấy…có ai ngóng chờ???

    Bây giờ, tôi muốn một mình ruổi rong trên những lối đi ướt cơn
mưa…những con đường lớn rộng che chắn bỡi những tán cây ủ rũ, che
phủ cả trời mây…
     Những chiếc xe phóng nhanh lướt vội, những cái đầu
nhoài ra cảm thông và thúc hối…

     Người là một kẻ bất hạnh lỡ xe, một lữ khách xa nhà không biết luật lệ
xứ người, một kẻ khốn cùng với chiếc xe cà tàng chết máy…đó là trong
tâm ý của những kẻ qua đường…

     Tôi chính là kẻ mơ màng giữa cơn mưa, một tâm hồn mỏng manh bé mọn,
chợt buồn, chợt vui, chợt thương, thoáng nhớ…mộng tưởng những chuyện
không bến không bờ, tất cả cũng chỉ là hư vô không thực…

      Tôi chui mình vào xe…lướt qua những con đường quen thuộc, tránh
những vũng nước mưa còn đọng trên lối đi trước mặt, nhẹ chân ga và xua
đuổi những bến mơ… chỉ những lúc tâm hồn tĩnh lặng tôi mới thả hồn
theo tay lái đi qua hết những con đường mà bao năm tôi từng đã đi
qua…tâm tư thoát tục nhẹ tênh.

     Không định hướng mà vết xe lăn mãi ruổi rong vào con đường rộng
mở…lối vào phi trường với những dấu chỉ thân quen…con đường trở về nhà
những hàng cây đang rộn rã nở những chùm hoa trắng đục của cây mận cây đào
cây Lê, cây táo, và những mầm non đang nhú trong những chậu đất mà mấy tuần qua
 tôi đã ươm trồng, nay nhú những chồi non mơn mởn

     Đây mới là chỗ của tôi, hai con chó rộn ràng mừng chủ nhân trở về ngôi nhà ấm áp.
  Chiều chưa xuống tôi sẽ ra vườn sửa sang lại những hoang hóa của dư âm mùa Đông cũ
  chuẩn bị cho khu vườn mùa Xuân , những hạt mưa xuân sáng nay đã giúp cho những
   bông hoa trong vườn thêm sức sống cho ngày mai

     Cám ơn hạt mưa Xuân

     Atlanta ( Những  ngày cuối tháng Ba 2017)

           Nguyên Hạ_Lê Nguyễn