Thứ Tư, 13 tháng 12, 2017

NHỮNG CHUYỆN THẬT NGẮN

ÔI... TÌNH YÊU

    Hai người quen nhau- yêu nhau - và Cưới nhau...Một cuộc tình thật lãng mạn ...Ai nhìn vào cũng tấm tắc khen là một gia đình hạnh phúc mà ai ai cũng ganh tị và khâm phục cho sự lãng mạn và cách đối xử quá là 'tốt " của người chồng với vợ và ba con trong hơn mười lăm năm chung sống...
    Khi người vợ sinh đứa con thứ ba được sáu tháng thì cha chồng mất ở Việt Nam : Vợ phải ở lại trông con vì các con còn nhỏ...

   Sau khi chôn cất cha được mồ yên mả đẹp...thời gian khoảng một tháng rưỡi...chàng trở về mái nhà xưa...nhưng tâm hồn vẫn bay bổng về 'bên kia"....

   Sinh nhật thứ nhất của đứa con trai thứ ba ( sau ngày về VN. sáu tháng...)

   Trên bàn ăn mỗi ngày...Chỗ ngồi mà sáng nào khi thức dậy người vợ vẫn được chồng dọn sẵn phần điểm tâm cho vợ và tấm giấy có ghi kèm mấy chữ : "I LOVE YOU"

    Hôm nay cũng có một tấm giấy lớn hơn mọi ngày...Đó là tờ giấy LY HÔN ...đã được chồng ký sẵn..
    Người vợ tưởng chồng đùa nên cũng muốn đùa lại "Ký vào đơn" của chồng  làm sẵn...

    Chuyện gì đã xảy ra với cặp vợ chồng hạnh phúc nhất trần gian này....Sóng gió đã xảy ra và chỉ còn lại những cơn sóng ngầm cho người đàn bà và ba con nhỏ.

    Bây giờ  người chồng tốt, người cha gương mẫu ấy đã đưa một cô gái trẻ từ Việt Nam sang...và lại làm những cử chỉ cưng yêu chiều chuộng vợ mới như ngày xưa đã từng làm

    "'Có phần lịch lãm hơn xưa".

     Không biết người đàn bà và ba đứa con thơ sẽ ra sao ???

     Nhưng điều chắc chắn là người chồng đang rất vui vẻ bên người tình mới mẻ...

     Đoạn kết của chuyện tình thế kỷ, sẽ còn dài...

     ÔI...TÌNH  YÊU


    NHLN.

TRÔNG ...MẸ ĐI CHỢ VỀ

   Ngày còn bé...Những lần mẹ đi chợ, các con hay ngồi trước cửa nhà...Cùng dõi mắt về hướng mẹ đi chợ về...Bóng mẹ xiêu đổ trên vai quang gánh...Hình ảnh mẹ luôn lẩn khuất trong cuộc đời tôi khó phai...

   Dù ngày ấy buôn bán có ế ẩm mấy, mẹ cũng mua về cho chị em tôi: khi thì dúm kẹo bột, mấy quả xoài mút bé tẻo teo...
   Những ngày đắt hàng thì một phong kẹo đỗ phộng ngào đường đen, mấy quả khế ngọt hay gói đậu phộng nấu...

   Khi đã có một gia đình riêng của mình...Tôi vẫn làm như mẹ ngày nào...

   Mỗi lần đi chợ về tôi cũng đều mua quà bánh cho các con.

   Những đứa con tôi ngày ấy cũng vẫn chờ đợi mẹ chúng ...và tôi cũng hoan hỉ chia phần cho các con mỗi lần về chợ.

    Khi sang sống ở Hải ngoại...dần dà hai đứa bé con tôi...dần quên mất thói quen : chờ mẹ về chợ, ..

    Mỗi lần làm kẻ chợ, tôi cũng mua túi nọ túi kia và cũng không quên phần quà bánh ngon ngọt hơn xưa

    Nhưng bây giờ...mỗi lần về chợ, các con và các cháu tôi ...cũng không hề liếc mắt nhìn "Bà già về chợ mua gì"...

    Tất cả đều mải mê cắm cúi vào khung máy trước mặt...

    Lầm lũi xếp dọn những thứ mua về...đầy ắp những tủ kệ...chợt nghe mặn bờ môi...và hình ảnh mẹ tôi lại hiện về sau con mắt ướt.

    Lớn nhỏ đều   đang cắm đầu vào máy...nào ai hay.

  
   NHLN.


     NGƯỜI "GIA TRƯỞNG"

      Mỗi lần nghe các thiếu nữ ngày nay nói về người phối ngẫu...Họ thường nói rằng "Không thích mẫu đàn ông gia trưởng"...

     Tôi mới nhận ra giới trẻ ngày nay thật sung sướng và tự do trong khi chọn bạn đời...

     Ngày xưa phụ nữ Việt Nam hầu như ít người biết đến hai tiếng "gia trưởng" để ám chỉ ai???

     Đàn ông như một báu vật được thượng đế gởi xuống trần gian...Mọi quyết định trong gia đình đều do chồng chỉ đạo.

    Đàn bà chỉ biết vâng lời, lo tề gia nội trợ, sinh con và chăm sóc con cái, nội trợ trong nhà,,,

   Thậm chí có những người phụ nữ cũng được học hành giỏi giang và đi làm như nam giới...

   Nhưng sau khi  làm về còn phải lo bếp núc, chăm sóc con cái, đảm đang hết mọi việc trong ngoài

   Người chồng thì sau khi đi làm về chỉ ngồi đọc báo chờ cơm vợ "mâm bưng nước rót"

   Khi quyết định việc gì thì cũng là "người chồng" nếu người vợ có ý kiến thì:

   - Bà im đi... bà biết gì...Bà câm họng lại....Bà coi chừng tui...

 Ngày nay cũng đã có những phụ nữ giỏi giang thành đạt, dạy cho những ông chồng mang tính "GIA TRƯỞNG ...lùi dần vào bóng tối...

      Phải chăng " CÁ  ĂN  KIẾN...KIẾN ĂN CÁ"...


     NHLN.






   

Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017


Sưu tập những câu chuyện Ngắn không thể ngắn hơn ...

"Nước Mắt Nụ Cười Qua Từng Câu Chuyện Kể..."

1. Lương tâm

Con ốm, nhập viện. Làm thủ tục, bác sĩ mặt lạnh tanh. Biết ý, tay mẹ run run dúi trăm nghìn vào túi “lương y”… Bác sĩ thân mật: “Nằm giường này cháu, đừng lo có bác !”. Biết đâu mẹ đang xỉu dần vì bán máu cho con. Lương tâm?

2. Xứ lạ quê người

Qua xứ người được vài năm thì ông anh họ của tôi bắt đầu gởi tiền về, giục các con lo học tiếng Anh và vi tính để mai mốt qua đó có thể dễ dàng kiếm việc làm.

Hôm vừa rồi, anh gọi điện về thăm gia đình chúng tôi, tôi hỏi anh có địa chỉ email chưa để tiện liên lạc, giọng anh chùng hẳn xuống: ”Suốt ngày tích-cực  lao-động, làm thêm "over time", đâu rảnh để chơi internet !"

3. Chung Riêng

Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi.

Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên…
Uống chung một ly rượu mừng, chụp chung tấm ảnh... cuối cùng khi anh là chú rễ còn em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa mình sẽ không còn có gì chung nữa, anh giờ là riêng của người ta…

4. Bàn tay

Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.

Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi.. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.

Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình.

5. Vòng cẩm thạch

Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm cách từ chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường…

Đến khi tay mẹ đen sạm, mẹ vẫn chưa một lần được đeo. Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía, cười:

- Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui. Chị em không ai bảo ai, nước mắt rưng rưng.

6. Ngậm ngùi

Ba mất nửa năm, má dẫn hai con nhỏ về quê. Xin được mảnh đất hoang, cùng mần cỏ, dọn nền, lối xóm lạ hoắc tới tiếp dựng mái lá ở tạm. Tối, má gói bánh – nấu. Sáng, hai nhỏ út bưng bán. Má mượn xuồng đi chợ, áo thâm kim, nón lá rách.

Anh Hai ở Sài Gòn, thành đạt, giàu. Hôm về quê, anh đi dọc bờ sông, má thấy, bơi xuồng riết theo, gọi tên con hụt hưởi. Anh ngoái nhìn rồi quay mặt đi tiếp. Má tủi, gạt dầm, cúi mặt khóc.. Nước mắt má làm xuồng quay ngang!

7. Tết

Ngồi một mình trong căn phòng chung cư ở tầng 15, anh đón Tết một cách lặng lẽ. Ở nơi này vẫn có bánh chưng, bánh tét, vẫn có pháo, có hoa nhưng hình như vẫn thiếu một thứ gì đó.

Đã 35 cái Tết tha hương nhưng hình như trong anh vẫn còn tìm kiếm, dẫu rằng sự tìm kiếm đó ngày càng nhạt nhòa theo năm tháng. Phải chăng ‘thứ ấy’ là hương vị Tết quê nhà?

“Phải đi ngủ sớm thôi” Anh tắt đèn tự nhủ, “Mai còn phải đi làm…”

8. Nghĩa tình

Bố bị tai biến mạch máu não, nằm liệt giường. Em phải xin nghỉ việc để về nhà phụ mẹ chăm sóc bố. Hơn năm sau, bố mất. Em lại phải đi làm xa kiếm tiền gởi về cho mẹ trả nợ nần, thuốc men. Mãi bươn chải vì chén cơm manh áo, hơn ba mươi tuổi vẫn chưa lập gia đình.

Anh hai giục mẹ bán nhà ra ở với ảnh, có dâu có cháu cho vui tuổi già. Ngày về căn nhà ngày xưa đã đổi chủ, em chỉ còn biết khóc.

9. Bóng nắng, bóng râm

Con đê dài hun hút như cuộc đời. Ngày về thăm ngoại, trời chợt nắng, chợt râm. Mẹ bảo:

- Nhà ngoại ở cuối con đê.

Trên đê chỉ có mẹ, có con

Lúc nắng, mẹ kéo tay con:

- Đi nhanh lên, kẻo nắng vỡ đầu ra.

Con cố..

Lúc râm, con đi chậm, mẹ mắng:

- Đang lúc mát trời, nhanh lên, kẻo nắng bây giờ.

Con ngỡ ngàng: sao nắng, râm đều phải vội ?

Trời vẫn nắng, vẫn râm...

..... Mộ mẹ cỏ xanh, con mới hiểu: đời, lúc nào cũng phải nhanh lên.

10. Câu Hỏi

Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học tình thương đa phần là những trẻ lang thang không nhà cửa.

Cuối buổi học.

- Cô ơi. Dạy tụi con hát đi cô.

- Hát đi cô.

Còn mười phút. Nhìn những cái miệng tròn vo và những đôi mắt chờ đợi, cô dạy cho tụi trẻ bài "Đi học về".

- Hát theo cô nè... Đi học về là đi học về. Con vào nhà con chào ba mẹ... Ba mẹ khen...

Phía cuối lớp có tiếng xì xào:

- Tao không có ba mẹ thì chào ai?

- ...

Cô chợt rùng mình, nghe mắt cay cay.

11. Ba Và Mẹ

Mẹ xuất thân gia đình trí thức nghèo, yêu thích thơ, văn. Ba tuy cũng được học nhưng là con nhà nông “chánh hiệu”.

Mẹ sâu sắc, tinh tế. Ba chất phác, hiền hòa.

Mỗi khi ba mẹ đấu lý, chị em nó thường ủng hộ mẹ, phản đối ba. Mẹ luôn đúng và thắng.

Hôm ba bệnh nặng, cả nhà lo lắng vào ra bệnh viện.

Tối ba nói sảng điều gì đó không ai hiểu. Nhưng lần đầu tiên nó nghe mẹ nói “Đúng! Ông nói đúng…” Quay đi, mẹ sụt sùi.

Nó thút thít khóc.

12. Tình Đầu

Về quê, lần nào cũng vậy, hễ chạy qua ngã ba An Lạc là tôi cho xe chạy chậm hẳn lại, mắt nhìn vào ngôi nhà khuất sau vườn lá. Một lần, đứa con trai mười tuổi của tôi hỏi:

- Ba tìm gì vậy?

- Tìm tuổi thơ của ba.

- Chưa tới nhà nội mà?

- Ba tìm thời học sinh.

- Nội nói, lớn ba học ở Sài Gòn mà?

- À, ba tìm người... ba thương.

- Ủa, không phải ba thương mẹ sao?

- Ừ, thì cũng ... thương.

- Ba nói nghe lộn xộn quá. Con không biết gì cả.

- Ba cũng không biết.

Chỉ có Hồng Hạ biết. Mà Hạ thì hai mươi năm rồi tôi không gặp.

13. Bão

Sống miền duyên hải, công việc của anh gắn liền với tàu, với biển, với những chuyến khơi xa. Anh đi suốt, về nhà chẳng được bao ngày đã tiếp tục ra khơi. Mỗi lần anh đi chị lại lo. Radio, tivi báo bão. Đêm chị ngủ chẳng yên, sợ bão sẽ cuốn anh ra khỏi đời chị.

Cuộc sống khá hơn, anh không đi biển nữa mà kinh doanh trên bờ. Anh đi sớm về trễ, có đêm vắng nhà, bảo vì công việc làm ăn. Nhưng nghe đâu...

Không phải bão, anh vẫn bị cuốn xa dần. Sóng gió, bão trong lòng chị.

14. Khóc

Vừa sinh ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa.

Năm 20 tuổi, qua nhiều khó khăn anh tìm được mẹ, nhưng vì danh giá gia đình và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ ra đi, không rơi một giọt lệ.

Hôm nay 40 tuổi, đọc tin mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc, anh nói:

- Tội nghiệp mẹ, 40 năm qua chắc mẹ còn khổ tâm hơn anh.

15. Đánh Đổi

Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chật. Chị xa anh cũng vì lẽ đó. Nhân chứng của cuộc tình là chiếc xe đạp, nó chở đầy kỷ niệm của một thời yêu nhau.

Mười năm xa cách, anh lao vào cuộc mưu sinh và có một gia sản ít ai bằng.

Tình cờ anh gặp chị tại nhà, nhìn thấy chiếc xe đạp ngày xưa, chị hỏi: anh còn giữ nó?

Anh nghẹn ngào: anh làm ra những thứ này mong đánh đổi những gì anh có trên chiếc xe đạp ngày xưa.

16. Mẹ tôi

Mẹ sinh tôi giữa ruộng bùn vì lúc có mang tôi cũng là lúc gia đình lâm vào túng quẫn, mẹ đi cấy thuê lặn lội đồng sâu nước độc nên sinh tôi thiếu tháng. Tôi ốm đau èo uột. Mẹ thường cõng tôi qua sông đến nhà thầy thuốc. Tôi khỏe. Nhưng mẹ phải còng lưng ba năm trời để trả nợ.

Lớn lên tôi định bỏ học đi làm sớm. Mẹ quyết nhịn ăn bắt tôi đến trường. Mẹ là tấm gương soi suốt đời tôi.

17. Túi khoai thối

Thử hình dung những cơn giận dữ của ta như những củ khoai, mỗi lần giận là bỏ vào túi một củ, ngày càng nhiều và chúng dần thối đi.

Nếu không biết bỏ qua lỗi lầm của người khác, cứ giận họ mãi thì với ta chẳng lợi ích gì, họ cũng chẳng vì ta giận họ mà mập hay ốm đi, còn ta khác nào phải mang theo túi khoai vừa thối vừa nặng.

Nếu biết bỏ qua, ta sẽ có nhiều bạn, không còn phiền lòng vì túi khoai thối ấy.

18. CHUYỆN CÁI VÉ

Một người cha dắt đứa con 6 tuổi đi sở thú chơi. Đến quầy bán vé, người cha dừng lại đọc bảng giá:

"Người lớn: $10.00
Trẻ em trên 5 tuổi: $5.00
Trẻ em dưới 5 tuổi: Miễn phí"

Đọc xong, ông nói với người bán vé:

- Cho tôi 1 vé người lớn và 1 vé trẻ em trên 5 tuổi.

- Con ông trên 5 tuổi à? – Người bán vé tò mò hỏi lại.

- Vâng.

- Nếu ông không nói cho tôi biết thì thằng bé được miễn phí rồi.

- Vâng, có thể không ai biết, nhưng con tôi tự nó biết.

19. Ba…

Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi.

Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba…

Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi:

- "Có dư đồng nào không con?".

Tôi đáp:

- "Còn dư bốn ngàn ba ạ".

Ba nói tiếp:

- "Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa".

Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng.

20. Mẹ và con

Con lên ba, chơi bên nhà dì, bị xe đạp ngã, trúng đầu chảy máu. Mẹ đang nấu cơm, hốt hoảng bế con chạy ngay đến bệnh viện. Hú vía. Vết thương chỉ nhẹ bên ngoài thôi. Hoàn hồn, mẹ nhìn lại mình: chân không dép, quần ống cao ống thấp, áo loang lổ vết máu.. Chả giống ai! Mẹ cười.

Con lớn, mẹ bỗng bị chứng nặng tai. Lần lữa mãi, mẹ mới nhờ con đưa đi khám bệnh. Bác sĩ bảo: Để quá lâu, hồi phục thính lực cũng khó. Nhìn mặt mẹ ngơ ngẩn, con khóc.

21. Anh

Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố mẹ giận dữ, mắng "Sanh ra… giờ cãi lời bố mẹ…phải chi nó ngoan, siêng học như bé Út…"

Anh lặng thinh không nói năng gì…Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế!

Ngày bé Út vào Đại học, phải xa nhà, lên thành phố ở trọ. Anh tự ý bán đi con bò sữa -gia tài duy nhất của gia đình-, gom tiền đưa cho bé Út. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, Út khóc thút thít… Anh cười, "Út ráng học ngoan…"

Miệt mài 4 năm Đại học, Út tốt nghiệp lọai giỏi, được nhận ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… Út hớn hở đón xe về quê…

Vừa bước chân vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của Anh trên bàn thờ nghi ngút khói… Mẹ khóc, "Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ… lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…"

22. Cua rang muối

Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ.. Các con nói vui:

- Cua rang muối thật đó mẹ.

Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém:

- Còn răng đâu mà ăn?!

23. Xa xứ

Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học.

Thư đầu viết: "ở đây, đường phố sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình…"

Cuối năm viết: "mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm…"

Mùa đông sau viết: "em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội… Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không…"

24. Đi thi

Chị Hai thi đệ thất. Ba thức dậy từ tờ mờ chở chị đi trên chiếc xe đạp cũ. Chị Hai đậu thủ khoa. Má bảo: “Nhờ Ba mày mát tay”. Từ đó, lần lượt tới anh Ba rồi cô út – cấp II, cấp III, tú tài, đại học – Đứa nào cũng một tay Ba dắt đi thi. Giờ cả ba đều thành đạt.

… Buổi sáng, trời se lạnh, Ba chuẩn bị đi thi “Hội thi sức khỏe người cao tuổi”. Má nhìn Ba ái ngại: “Để tôi gọi taxi. Tụi nhỏ đều bận cả”.

Buổi tối, má hỏi: “Ông thi sao rồi?”. Ba cười xòa bảo: “Rớt!”

25. THỊT GÀ

Tạnh mưa, bọn trẻ bưng cơm đứng ăn trước cửa. Tý khoe:

- Nhà Tý ăn thịt gà.

Đêm đó, bà Tám chửi:

- Mả cha nó, nghèo mạt kiếp tiền đâu ăn gà, nó ăn gà bà, nó chết bất đắc.

Ông giáo buồn lắm, ngã bệnh, qua đời. Thương tình, hàng xóm lo ma chay. Tý hớn hở vì nhà nó đông vui.

Trời đổ mưa.

Thằng Tý la lớn:

- Con gà vô nhà, dậy bắt làm thịt ba ơi.

Mọi người nhìn theo. Thì ra, một con cóc dưới kẹt tủ đang giương mắt nhìn lên quan tài ông giáo.

(Đừng vội kết tội cho người khác bạn nhé. Hãy bao dung độ lượng và tha thứ)

26. Chỉ có một người thôi

Người đến dự đám cưới khá đông. Ông hàng xóm gọi bác làm công đến và bảo:

- Này, anh đi xem xem có bao nhiêu người đến dự đám cưới bên ấy...

Bác làm công ra đi. Bác để lên ngưỡng cửa một khúc gỗ và ngồi lên bờ tường đợi khách khứa ra khỏi nhà. Họ bắt đầu ra về. Ai đi ra cũng vấp phải khúc gỗ, văng lên chửi và lại tiếp tục đi. Chỉ có một bà lão vấp phải khúc gỗ, liền quay lại đẩy khúc gỗ sang bên.

Bác làm công trở về gặp người chủ.

Người chủ hỏi:

- Ở bên ấy có nhiều người không?

Bác làm công trả lời:

- Chỉ có mỗi một người mà lại là bà lão.

- Tại sao vậy?

- Bởi vì tôi để khúc gỗ bên thềm nhà, tất cả đều vấp phải, nhưng cũng chẳng ai buồn dẹp đi. Thế thì lũ cừu cũng làm như vậy. Nhưng một bà lão đã dẹp khúc gỗ sang bên để người khác khỏi vấp ngã. Chỉ có con người mới làm như vậy.

Một mình bà lão là người.

27. Phấn Son

Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm.

Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: “Bạn gái con xinh”.

Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping.

Em bảo: “Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không…”

Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì./.


__,_._,___



Thứ Bảy, 9 tháng 12, 2017

MỘT ĐỜI

  Một đời từng ngắm tuyết rơi
  Một đời hoà  nắng rộn ràng ngoài sân

  Một đời  gởi chút ân cần
  Một đời ... lận bận những câu thơ buồn


 Một đời tình ...đã qua truông
 Một đời nặng nợ mộng tình thế gian

Một đời mây bãng lãng tan
 Một đời giá rét tâm can bốn mùa

Một đời thấu những trò đùa
Một đời nhành liễu cô  liêu kiếp này

Một đời con nước đổi thay
Một đời chép nỗi  muộn phiền riêng mang

Một đời muốn .níu thời gian
Một đời giấc mộng ghi vào cõi riêng

Một đời chỉ những muộn phiền
Một đời ..nước chảy qua cầu lãng du

Một đời...cũng chỉ một đời


     Bài tháng   Mười hai

    NHLN.

    Tuyết trắng giăng giăng phủ trắng hồn
    Trời Đông lạnh giá chút sầu vương
     Biết chăng : Ai cứ hoài nhung nhớ
     Ngọn gió đông sang ngỡ gọi hồn

( Chúng ta bỏ chút thời gian cùng nhau nghe kể về ngày Giáng Sinh...Tác giả đã góp nhặt được...bạn nhé)


     Giáng Sinh là ngày lễ hội lớn nhất tại các nước phương Tây,ngày lễ hội đặc biệt và trọng thể gây ấn tượng sâu đậm trong lòng tất cả mọi dân tộc trên thế giới..

     Từ hàng bao thế kỷ trước ...Ngày Chúa Giáng sinh chỉ là ngày lễ đạo, nhưng dần dà thành lễ hội của các nước phương Tây, ngày nay đã lan rộng ra cả thế giới, một dịp để người ta tiêu tốn nhiều tiền bạc, mua sắm quà cáp cho nhau, trở về đoàn tụ cùng gia đình và sum họp bên nhau vào thời khắc thiêng liêng nhất là nửa đêm...mọi thành viên trong gia đình cùng nhau đón mừng chúa hài đồng ra đời.  (hình thức giống như ngày Tết tại các nước Châu Á.)

*****

      Có thể chúa hài đồng được sinh ra vào mùa xuân, nhưng sau này Đức Giáo Hoàng Julius Đệ nhất đã chọn ngày 25 tháng 12 là ngày ăn mừng lễ Giáng Sinh, chào mừng Chúa hài đồng xuống thế gian cứu chuộc tội lỗi cho nhân gian.

     Phúc âm thánh Luca kể rằng :

"Trong vùng ấy có những người chăn chiên, họ sống ngoài đồng và họ thức đêm để canh giữ đàn súc vật...Những sứ thần đến bên họ và bảo họ rằng :

_Anh em hãy đến chốn này và nhận ra đấng Ki Tô...
_Anh em sẽ thấy một trẻ sơ sinh bọc tã nằm trong máng cỏ , đó chính là Chúa hài đồng."

    Bỗng có muôn ngàn thiên binh hợp với sứ thần cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa rằng :

VINH    DANH    THIÊN     CHÚA     TRÊN     TRỜI

BÌNH      AN     DƯỚI       THẾ      CHO     NGƯỜI      THIỆN      TÂM

(LC.2,8-14)

      Những lời tung hô này chúng ta thường thấy giăng giăng ở các nhà thờ vào mùa Giáng sinh hay trang trí trên cửa các hang đá bên trên máng cỏ Chúa hài đồng....

     Mọi người đồng thanh hát mừng những bài ca thánh thót và thực hành những điều thiện tâm và tất cả luôn được bình an trong đêm Giáng Sinh, và cứ hàng năm vào ngày này, mọi người thường làm điều thiện, giúp đỡ kẻ khó nghèo, bất hạnh, để hòng cầu xin cho gia đình mình những điều tốt lành.

      Dần dà cứ vào mùa Giáng Sinh hay còn gọi là mùa cứu chuộc, mọi người chuẩn bị cho mình một máng cỏ để đón Chúa Hài Đồng và  cũng là dọn cho tâm hồn mỗi người một máng cỏ của lòng bác ái, vì thế trong mùa Giáng sinh hay có những công việc bố thí cho kẻ khó, các hội đoàn hay tổ chức những bữa cơm từ thiện cho người cơ nhỡ, không nhà.

*****

MERRY  CHRISTMAS.....MERRY  CHRISTMAS....

      Đó là câu chúc mừng cho nhau khắp mọi nơi trên xứ Mỹ khi gặp nhau hay lúc giã từ nhau, của bạn bè cho nhau, của những người bán hàng gởi trao người khách vừa mới đến hay lúc từ giã nhau, đâu đâu cũng nghe câu nói ấy trên môi trong suốt mùa Giáng sinh.

      Thời gian này tất cả mọi người đều khoát lên mình màu đỏ thắm, những áo choàng đỏ, khăn quàng đỏ, giày đỏ, và trang trí trong cùng khắp mọi nơi... màu đỏ của hoa Trạng Nguyên thắm tươi biểu tượng của ngày Giáng sinh ấm áp và mừng vui hoan hỉ.

      Những cây thông được trang trí khắp mọi nơi, từ trong các cửa hàng, từ các công viên từng thành phố, trong nhà của từng gia đình, những dây đèn chớp nháy đủ màu, trang trí dưới nhiều hình thức thật đẹp đẽ và tráng lệ, nơi nào cũng lộng lẫy vui tươi... trước nơi làm việc hay trước sân nhà cũng đều lung linh sáng đẹp.

*****     CHRISTMAS TREES..    ..CHRISTMAS   TREES   *****

       Đó là những cây thông xanh được cưa sát gốc và bày bán theo từng khu riêng để phục vụ cho ngày Giáng Sinh, cây thông tươi  chưng trong nhà tỏa ra một mùi thơm đặc biệt và làm ấm áp cho gian phòng khách của từng gia đình, những ánh lửa bập bùng tỏa ra từ Fire place hiệp cùng ánh nến lung linh và những trái châu xinh xắn với những món quà gói sẵn dưới gốc cây thông...

      Hầu như tất cả mọi nhà đều chuẩn bị cho mình một cây thông và những món quà cho mọi người thân, bạn bè hay những khách hàng thân thuộc của nhau, không khí và trang phục cùng những mẫu vật trang trí khắp mọi nhà hay nơi làm việc, tất cả bắt đầu sau ngày lễ Thanksgiving.

      Những núi hàng hóa, bánh kẹo, tất cả phục vụ cho ngày lễ trọng đại nhất trong năm, mọi người đều rộn ràng và hăng say mua sắm mỗi ngày... nhiều nhà chuẩn bị giăng những đèn màu thật mỹ thuật trước sân nhà, những bóng đèn lung linh chớp nháy, những hình thể tươi vui của những người Tuyết hay những ông già NOEL với túi quà trĩu nặng trên vai.

     Trong những ngày này, trong các MALL đều có ông già Noel đứng giữa một vườn cây Thông nhiều màu sắc để chuẩn  bị chụp chung những tấm hình dễ thương cho những đứa bé xinh trong những quần áo xinh tươi, thật là ấm áp và hạnh phúc, ghi lại cho mỗi đứa trẻ một kỷ niệm đẹp bên những đèn màu và khung cảnh tráng lệ của mùa cứu chuộc.

*****

........        ĐÊM   THÁNH    VÔ    CÙNG       .........

     Thánh lễ nửa đêm vô cùng trang trọng và thánh thiện trong mọi giáo đường, những âm vang thánh thót từ những bài thánh ca vang vọng cả không gian...Những bông Tuyết tung bay thánh thót như hòa chung niềm vui của khắp cùng nhân loại.và những bông Tuyết sẽ tung bay như hòa chung niềm vui cùng nhân loại...và thời tiết sẽ lạnh giá hơn mọi ngày...và nhân loại sẽ vui chung niềm vui để nhận ơn cứu chuộc.

     Sau khi rời Giáo đường, mọi người trở về nhà quây quần bên cây thông và những gói quà trao nhau, những đứa bé mừng vui xé toang những gói giấy đủ màu, vui mừng ôm vào lòng những món quà mới mẻ và trang nhã....niềm vui được nhân rộng bên những ly rượi nho thơm lừng và những món ăn truyền thống của từng dân tộc.

    Bữa tiệc Giáng sinh thường người Mỹ cũng ăn thịt gà tây, thịt Ham, hay thịt bò đút lò, hoa quả và bánh tráng miệng là bánh khúc cây( Buck NOEL)...

     Người Việt thì chuẩn bị những món ăn nóng như lẫu hay những món thường dùng trong các bữa tiệc, rượu nho đỏ và những món ăn  theo ý mình và đã được chuẩn bị từ trước.

     Thường thì các học sinh được nghỉ trước ngày Giáng Sinh cả tuần và kéo dài đến ngày New year ...

      Sau ngày Tết Tây, mọi sinh hoạt lại trở lại bình thường , những ngày đầu năm lại trở về nếp cũ và chuẩn bị cho mùa Xuân tới trong yêu thương.

*****

*****         J   I    N   G  L   E  *    B  E   L   L   S*****J   I   N   L  E    *   B   E   L   L   S  *****

THE    GILFT    OF     GOD...

THE    BIRTH    OF      CHRIST.

THIS    IS       CHRISTMAS...

THIS    IS    LOVE.


*****              M   E   R   R   Y    C   H   R  I   S   T    M   A   S      *****

 


Lời tự tình gởi theo gió thoảng
Nhờ mây đưa về tận quê nhà
Gởi ai điệp khúc; mùa đông tận
Một chút ân tình ...cũng gọi là...

        ATlanta  Mùa Giáng Sinh 2017

            Nguyên hạ-Lê Nguyễn

Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2017

TÌNH BẠN CHO MÙA LÁ ĐỎ

  ( Viết tặng các bạn của tôi)

...   Reng...reng...re e eng... Hello

_   Ai đó...tui buồn ...ngủ quá...mai nhen...

_ Phan phan...chờ hỏi chút.

_ Hỏi mau le ên...

_ Mày sao rồi ??? Chuyện 'tìnhcổm" đi tới đâu? đã chọn được chàng nào để "Thay tã" cho nó chưa?

He hé con mắt nhìn cái đồng hồ trên tường mới chín giờ...mà tôi đã "chìm vào cõi mộng gần mấy giấc....

_   Ừ...chờ tao chút... Chắc tao đóng cửa cái 'Viện dưỡng lão " thôi,... mấy cha thấy tao : to khỏe, béo bền ...nên muốn nhảy vào cho tao chăm sóc chứ 'tình cổm" gì ở tuổi mình bay ơi

_ Ừ, ừ...nhưng mùa Đông sắp đến rồi đó nghen, có chịu nổi được mấy mùa giá băng nữa ?

_ .Nhưng tao mệt quá vì sức khỏe và bị "dị ứng" với công việc này nên đóng cửa viện dưỡng lão luôn rầu..

Hai đứa lại cười vang với những lời đùa vui về những lần thăm hỏi qua phone.Một đứa bạn từ một tiểu bang thật xa gọi thăm hỏi bạn già

     Ngồi vào máy là mấy đứa ở Việt Nam, ở San jose, ở Florida ở khắp mọi nơi trên thế giới xa xôi nhảy vào thăm hỏi nhau tận tình và đầy âu lo cho nhau...đôi khi tôi phải lờ đi như mình không hay biết...và để khỏi mủi lòng thút thít mình ên.( từ ngày có Face book và Messenger gọi qua mạng không tốn tiền...tôi được vui hơn tí nữa....)

     Rồi có lúc chúng tôi giận hờn nhau, xa cách nhau, nhưng vẫn dõi tìm nhau, rồi lại tìm đến nhau, không hận thù, không trách cứ, khác với những cuộc tình đi qua, mỗi lần nghĩ về nhau là rưng rức những oán hờn , trốn chạy ngại ngùng.( đôi khi cánh đàn ông lại thù hằn nói xấu bạn tình ...V. v và v...v)
     Riêng bọn đàn bà chân yếu tay mềm như chúng tôi thì cùng lắm là khóc thầm than thở và yên ắng một thời gian rồi lại thầm thì thủ thỉ với nhau rồi lại bình yên tự tại.

    Những khi bế tắc hay tuyệt vọng, chúng tôi chỉ cần nhấc phone lên gọi cho bất kỳ đứa bạn nào và nếu  cứ tuông ra hết những ưu tư, ẩn ức trong lòng...bạn của ta sẽ cho nhau những lời khuyên, những ủi an, không vụ lợi và sẽ giúp chúng ta tìm lại được niềm tin trong cuộc sống.

****

       Cuộc sống đã quá khắc nghiệt với mỗi chúng ta, xung quanh bao nhiêu là cạm bẩy, lọc lừa gian trá bủa vây, những con người tuy đồng chủng nhưng cũng vẫn mãi cho nhau nhưng dối trá khôn lường, nhưng với tình bạn thì sẽ giúp ta tìm lại được niền  tin trong cuộc sống và đôi khi giúp ta duy trì được sự sống còn của nhau.

       Tình bạn giống như cơn gió, cho dù ta không thấy được nhưng vẫn cảm nhận được nó, giúp ta xua tan đi bực bội và đôi khi làm ấm lại những trái tim côi, cho nhau những nụ cười vang khi cùng nhau ngược dòng thời gian nhìn lại quá khứ với những kỷ niệm đã qua ... để cùng nhau hòa tiếng cườiméo mó ở buổi hoàng hôn.

      Tình bạn là nơi bắt đầu những yêu thương của buổi đầu đời, những kỷ niệm ghi dấu ấn thời gian thơ mộng nhất của mỗi con người, những kỷ niệm sẻ chia nhau của những ngày hoa mộng và cùng nhau chập chững bước vào đời và khi đã trưởng thành, vẫn nhìn thấy nhau tuy rằng không chia chung nhau những kỷ niệm.

Reng....reng...re  e  ng...

_  Hello...Tháng mười đám cưới con trai tao, mày nhớ đi nghen

_ Ừ biết rồi, mày nhớ mời hết bạn bè cũ của mình nghen.

_ Không biết tụi nó có đi hết không nữa, ngày hôm  sau tiệc cưới, tụi mình sẽ có buổi họp mặt chung ...ôi chao chắc là vui lắm.

_Lần nào gặp nhau tụi mình cũng khóc lóc, thật tội cho chúng mình quá, nhưng cũng thật vui và xúc động

_Tao đang đếm từng ngày đây...không biết chúng ta có còn nhận ra nhau không? gần bốn mươi năm chớ ít gì.
_  Nhận ra hết, chỉ già hơn xưa chút đỉnh thôi, chứ cũng vẫn những khuôn mặt ấy thôi

_ Mày đừng mời  con ...nhé, con đó chảnh lắm...tao o thích

_  "Chảnh , kệ cha nó"  , nhưng tao vẫn nhớ nó

_ Ừ thì kệ ...mày muốn mời thì mời, nó biết tụi tao đi nó o đến đâu...

(   Chúng tôi là thế đấy, đầu đứa nào cũng hai thứ tóc mà tâm hồn lửng lơ trên cây xanh... tuổi đôi mươi.)

    Những nhắn nhe thăm hỏi, mời gọi nhau trong những cuộc vui của con cái, những gặp gỡ cùng nhau với đầy ắp yêu thương và những giọt nước mắt khi tao ngộ, những thăm hỏi, sẻ chia , quan tâm cho cuộc sống của nhau, là chỗ dựa tinh thần đúng nghĩa . Ôi những bạn bè tôi...

       Cuộc sống của mỗi chúng ta  với những bận rộn và quay cuồng trong quĩ đạo của cuộc đời...chỉ cần cho nhau một chút sự quan tâm , cũng đủ làm sáng tươi những ngày mưa nắng...xin cám ơn ân tình mà bạn bè tôi đã cho nhau.

     Tình bạn là nơi bắt đầu những yêu thương, đầy ắp những kỷ niệm , sẻ chia nhau những hương hoa của tuổi thơ và nhìn nhau bước vào đời...và cũng chính là chỗ dựa thứ hai khi ta vấp ngã, nó đứng sau gia đình, chúng ta có thể nói cùng nhau tất cả mà đôi khi những lời ấy không thể sẻ chia với ngưởi trong gia đình.

     Sự tuyệt vời của tình bạn là ở đó, hãy tuôn  tràn những tâm tư dấu kín ra cho nhẹ lòng với một người bạn tốt và đúng nghĩa.

     Tình bạn và tình yêu là hai cánh cửa cho ta bước vào...ở đó cũng cho ta những tình cảm thân thương ấm áp nhưng khi ta bước vào căn nhà của tình bạn thì cánh cửa không khóa lại, ta bước vào và có thể bước ra không ngần ngại...Ra đi và trở về vẫn tay bắt mặt mừng.

      Sau những cuộc vui...bạn cứ chia xa
     Hội ngộ vẫn mừng vui khôn xiết

Gặp lại nhau

Tuy tóc không còn màu xanh biếc
Vẫn mừng vui nhận biết ra nhau

      Tình yêu ví như bước vào căn nhà bí mật, khi  đã bước vào và ngại ngùng khi phải lui chân, gặp lại nhau chỉ cay đắng muôn phần, hay cũng chỉ quay mặt ngại ngần không dám tỏ...

Những cuộc tình khi đã chia xa
Khi gặp lại...ngỡ ngàng nhìn nhau vội

Cùng cúi mặt

Khuông nhạc thay lời...âm mãi xa xôi
Ai tấu khúc và ai không muốn hát.

Reng...reng...reeng...Re   e  ng...
Lại một đứa bạn ở nước Úc thật xa, vẫn từng gọi cho nhau vào ngày cuối tuần thăm hỏi:

_ Mùa Đông đã trở về...Mi đã chọn đề tài nào cho mùa Đông chưa? hay vẫn chỉ hoài một đề tài "Tình yêu...và mùa thu chết"...chết dài dài đến đông tận Xuân sang ???

_ Không đâu, năm nay mình sẽ viết về "Tình bạn cho mùa lá đỏ".

_Ừ , lâu lâu phải đổi đề tài chứ
.
_ Mình sẽ viết cho bạn bè và những ngày tuổi thơ bé dại bên nhau. cho bạn bè mới gặp, mới quen trong cuộc đời .....cho cả một mùa Đông  và mãi đến mùa Xuân ...khi hội ngộ
.
_Mình chờ xem đây...bye, nghe nói mi "Đóng cửa viện dưỡng lão rồi hả???  ừ thôi cho mấy cha già dzìa tự thay tã mình ên đi" bye Good night.

   Cám ơn các bạn tôi ...rũ sạch nợ tình xưa....

Gặp lại bạn cũ xưa..
Bạn bè... ôm nhau khóc.

Gặp lại người  tình xưa...
Cúi mặt... chút ngại ngần.

 Nguyên Hạ_Lê nguyễn